Ngay khi bình minh hé sáng, ông Hiệu day nhẹ hai bên thái dương, dặn dò vợ sau đó rời viện. Chuyện Sơn bị thương vợ chồng ông đều giấu kín. Bước vào xã hội, khi người ta có cho mình một địa vị nhất định thì người ta càng phải ý thức việc gì cần tránh, việc gì nên và không nên. Ông biết, tin đồn đã truyền đi nhưng mọi cuộc điện từ khắp nơi gọi tới, vợ chồng ông đều không tiếp. Đối với những lời hỏi thăm của đồng nghiệp, bạn bè cũng phải làm ngơ. Nhất là khi, con trai ông bị ám sát. Nghĩ đến đó, ông khẽ nhíu mày. Giọng ông khàn lại, gần như không còn rõ tiếng, nói với chàng trai đang lái xe trước mặt. Ông nói:
“ Cháu nghĩ, chuyện thằng Sơn ai có thể làm ra?”
Thái suy nghĩ vài giây rồi chậm rãi đáp lời sếp:
“ Chú đang nghĩ đến những đối tượng hợp tác không thành với ngân hàng chúng ta? Cháu không nghĩ vậy. Vì thực ra, rất ít người biết Sơn. Nên việc ám sát em ấy chi bằng gây khó dễ trực tiếp cho chú hoặc cô không phải hơn sao? Vậy nên, chắc chắn người đó có khúc mắc gì với cậu ấy. Mà chuyện này chắc phải nhờ công an can thiệp và chờ cậu ấy tỉnh lại.”
Gật đầu, ông im lặng không nói gì. Sau khi thu dọn xong hành lí, ông và Thái tiếp tục chạy xe theo hướng Nội Bài airport đáp chuyến bay tới London.
***
London.
Từ trường về nhà Hương ghé ngang cửa hiệu gần đấy mua thức ăn, bắp rang bơ, chocolate, bò, rau và một đôi thứ linh tinh. Cô linh cảm anh sẽ về, sẽ cùng cô nhìn ngắm cây cầu Tower sáng đèn bên Con mắt London kì vỹ ngòai cửa sổ. Sau đấy, một là anh sẽ dìu dắt cô qua những con đường ánh sáng đầy mộng mơ, nhìn những nhóm bà đầm người Tây tay lỉnh kỉnh các túi quần áo hiệu, đi ra đi vào các cửa hiệu thời trang trên đường Oxford. Hai là cô sẽ cặm cụi vào những trang sách chi chít những ghi chú, đeo headphone vào để nghe bài giảng được ghi âm lại. Trên bàn cô sẽ bày la liệt các lọai chocolate, và vài ly café đen được pha kiểu Việt Nam đậm mùi. Còn Hoàng Sơn chỉ lặng im gõ phím, chuyên tâm làm việc. Nghĩ đến anh, cô cười đầy ngọt ngào. Biết đâu, anh cố tình không nghe điện thoại của cô vì muốn mang đến bất ngờ ngày trở về. Nụ cười vẫn đọng lại trên cánh môi hồng, Hương rảo bước thật nhanh về ngôi nhà có những rặng thường xuân leo bám. Nhà của cô và anh.
Thái hơi ngỡ ngàng khi cánh cửa căn hộ của Sơn được mở ra. Hương cũng sững sờ. Ánh mắt cô chỉ biết mở tròn ngơ ngác nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang đứng giữa phòng khách nhà mình. Thái đưa mắt quan sát và đánh giá cô gái trẻ trước mặt. Có vẻ cô ấy là người Trung Quốc, lại có nét ngây ngô như kiểu diễn viên Hàn Quốc vẫn xuất hiện trên truyền hình. Lịch sự, anh dịu dàng lên tiếng hỏi đánh tan không khí lạ lẫm đang có:
“ Are you ok?”
“uhm… nothing…. thank you. Are you Vietnamese? ”
“ Oh. Không nghĩ bạn là người Việt Nam. Nhìn không giống lắm!”
Hương ngại ngùng, cô vẫn đứng ngẩn người trước cửa. Giọng cô có chút ấp úng, cô hỏi lại anh:
“ Anh là….bạn của anh Sơn ạ?”
Gật đầu với cô, anh cười và đáp lời:
“ Có gì em vào đây ngồi rồi chúng ta nói tiếp. Đứng thế này….anh thật sự mỏi chân mà em chắc không thoải mái.”
Cô cũng cười, thay dép rồi cô bước đến sofa ngồi đối diện với anh. Ánh mắt cô đảo nhanh qua các phòng nhưng không thấy thân ảnh quen thuộc đâu cả. Thái hiểu cô đang tìm kiếm điều gì, anh chưa kịp nói thì tiếng xe dừng trước cửa nhà. Ngay sau đó, một người đàn ông luống tuổi bước vào. Ông Hiệu nhìn thoáng qua cũng đã hiểu được vấn đề, ông quay sang Thái trầm giọng:
“ Cháu ra xe trước đi. Chú nói với người bạn nhỏ này mấy câu rồi sẽ ra sau.”
Thái cúi đầu khẽ chào hai người. Hương cũng nhìn anh gật đầu thay cho lời chào. Cánh cửa đóng lại, cô có chút khẩn trương và hồi hộp. Cô biết, người đang ngồi nói chuyện với mình là ai! Anh rất giống ông, từ phong thái điềm tĩnh và lạnh lùng. Nhưng cách nói chuyện của ông không xa cách như anh mà ngược lại, hoàn toàn gần gũi. Nhìn Hương trìu mến, ông nói:
“ Bác sẽ nói nhanh thôi. Chắc cháu cũng biết bác là bố Sơn”
“ Dạ.”
“ Thằng Sơn chưa bao giờ nói về chuyện của hai đứa một cách chính thức. Nhưng bác cũng biết, nó không sống một mình được một thời gian rồi. Cháu biết đấy, người làm cha, làm mẹ luôn dõi theo con mình dù ở bất kỳ đâu. Cháu cũng là người Hà Nội đúng không? ”
“ Dạ. Nhà cháu ở gần viện Thanh Nhàn.”
“ Vậy cháu còn học bên này trong thời gian bao lâu nữa?”
Lòng bàn tay của Hương toát mồ hôi, cô cố gắng bấu thật chặt ngón tay để giữ cho mình bình tĩnh và bớt run. Cô ngẩng đầu nhìn ông và dịu dàng trả lời:
“ Cháu còn hai tháng nữa là sẽ kết thúc chương trình học ạ.”
“ Dù chưa tiếp xúc với cháu nhiều nhưng đứng ở cương vị một người cha, bác rất quí cháu. Bác tin rằng con trai bác có một người bạn gái như cháu là phúc phận của nó. Chuyện tình cảm của con cái bác không can thiệp nhiều vì có đôi khi muốn can thiệp cũng không được, nhất là một đứa luôn nhất quyết làm theo ý mình như thằng Sơn.”
Ngừng một lát, ông chậm rãi nói tiếp:
“ Thế hệ của bác và các cháu quá xa nên đôi khi, chuyện tình cảm của giới trẻ bây giờ bác cũng không thể hiểu hết được. Nếu hai đứa thương nhau thì phải xác định rõ, trong tình yêu hạnh phúc có được chẳng bao nhiêu bởi bản chất tình yêu thời đại nào cũng như nhau cả thôi, phần nhiều phải là sự trả giá. Khi về bác sẽ dặn nó gọi cho cháu sau. Việc trước mắt bây giờ cháu phải học và thi cho tốt.”
Nói rồi ông đứng dậy, Hương vẫn chưa hiểu hết được ý tứ sâu xa của lời ông nói. Cô chỉ biết đứng dậy theo ông. Vẫn giọng nói ấm áp, ông cười hiền:
“ Bác phải đi rồi. Mong sớm gặp lại cháu ở Hà Nội.”
Cô cúi đầu chào rồi tiễn chân ông ra xe. Chiếc xe xa dần, Hương không hiểu sao trong lòng mình bỗng trở nên trống rỗng. Ngồi bó chân trên sofa, những ngón tay cô trượt nhanh trên màn hình điện thoại tìm số của anh. Tiếp tục gọi nhưng lần này máy báo đã tắt và chuyển sang tin nhắn thoại. Có cần nhắn gì nữa không? Nhớ lại những gì ba anh nói cô cắn chặt môi, đôi mắt ướt nhoè và thì thầm lại từng câu chữ: “ Trong tình yêu hạnh phúc có được chẳng bao nhiêu. Tình yêu phần nhiều phải là sự trả giá.” Mệnh đề không lâu sau đã được thiết lập và dần được cô khẳng định lại trong lòng. Anh đang chạy trốn cô. Anh chạy trốn điều gì? Vì sao ba anh lại nói “khi về bác sẽ dặn nó gọi cho cháu sau?”. Mọi thứ nơi đây, căn nhà và những tháng ngày có cô chẳng lẽ không mang một ý nghĩa nào với anh hay sao? Bóng tối xộc vào không gian tĩnh lặng. Hương không thiết tha với bất kỳ việc gì lúc này, cô cứ ngồi đó rồi rượt đuổi theo những suy nghĩ trong đầu. Anh đã đến và gieo vào lòng cô cái ấp áp, sự bình yên trong tâm hồn, khơi dậy trong cô sức mạnh, sự bản lĩnh và tin yêu vào cuộc đời này biết bao nhiêu. Có lẽ vì thế mà mỗi ngày qua đi cô lại thấy yêu thương anh thêm một chút, tình yêu cô dành cho anh lại nồng nàn sâu đậm thêm một chút. Trong mỗi giây mỗi phút, trong từng khoảnh khắc, anh ở ngay cạnh cô, trong tâm trí cô, nơi trái tim cô, trong tất cả những gì hiện diện trước mặt cô, sau lưng cô, trong hơi thở cô, trong từng giấc ngủ…dịu dàng ấp áp và ám ảnh. Ước gì thời gian ngừng trôi để mọi cảm xúc trong Hương được lắng đọng, để mọi thứ đừng thay đổi, để người đến và đừng bao giờ rời xa cô cả…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








