watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Hạnh phúc là một cái gì đó dễ tìm nhưng khó giữ. Đôi khi, chỉ một cái lỡ tay cũng có thể làm mọi thứ vỡ tan như bong bóng xà phòng. Nhưng cũng có khi nó còn chưa kịp định hình đã vội tan biến như cõi hư vô khiến lòng ta cứ mãi ngác ngơ, tiếc nuối…Và Sơn, có thể là hạnh phúc của cô nhưng khó với, dù chỉ là một cái chạm tay rất khẽ. Vì anh xa quá! Xa đến nỗi một câu “ anh rất nhớ em” mà anh từng nói lúc này cũng không thể xích gần khoảng cách, càng không thể nào làm xoa dịu những nỗi đau. Vì tình mong manh quá! Mong manh như giữa hai khoảng trời ảo thực nên chẳng thể nào cảm nhận được những khát khao. Nước mắt lăn dài trên má, thoát ra đi thôi, khi sự thực là lúc này đây, cô hiểu rằng: Anh đã bỏ rơi cô ngay giữa căn nhà yên ấm…



Chương 14: Không có ai yêu nữa vẫn có thể yêu mình.


Cuộc sống như chuyến tàu cô không thể khống chế, chở thẳng cô về phía trước. Ngày tháng qua đi, sân ga vẫn xa vời như đường chân trời, phiêu đãng đủ, cô đơn đủ, chàng trai trong trái tim cô hoá ra chẳng thể trở thành bến đỗ cuối cùng. Cả một đêm dài vùi mình trong nước mắt, Hương tỉnh dậy và cô hiểu mình không còn thuộc về nơi này. Cười chua xót, Hương cầm điện thoại và gọi cho Linh.

“ Hương à. Chị nghe em!”

Giọng nói Hương nghẹt lại, có chút khàn khàn cô nói:

“ Chị Linh à. Chị quen biết nhiều, chị có thể tìm nhà giúp em được không?”

“ Hương. Em ốm đấy à? Sao thế?”

“ Em không sao. Chị giúp em với, em chẳng biết nhờ ai cả…”

“ Được rồi. Để chị xem.”

Thở dài, Linh tắt máy. Vương Duy quay sang quan sát Linh rồi cất tiếng hỏi:

“ Có chuyện gì vậy em?”

“ Em Hương, em ấy nhờ em tìm nhà hộ. Nghe giọng em ấy lạ lắm anh ạ. Hình như có chuyện gì thì phải!”

Duy buông chiếc Mac đang sáng đèn xuống, chống tay suy nghĩ anh đáp lời cô:

“ Em gọi cho em ấy hỏi xem đang ở đâu. Có cần chuyển ngay không để ăn sáng xong mình qua giúp. Lúc mới sang, ba có nhờ bên Sứ Quán xin cho anh một phòng tập thể, ở cùng dãy nhà với Thiện. Nhưng ở bên đó buổi tối phải về trước 12h nên anh không quen.”

“ Ghê. Anh định làm thỏ khôn đào ba hang thì cứ nói thẳng, em cũng có bảo sao đâu!”

“ Trời. Suốt ngày kè kè ở cạnh em rồi còn đào thêm hang làm chi nữa?”

“ Ai mà biết được..!”

Nói rồi Linh gọi hẹn Hương. Khi hai người họ tới căn nhà mà Hương đang ở, ánh mắt Duy không giấu được ngạc nhiên và sửng sốt. Cao giọng, anh hỏi Hương:

“ Sao em lại ở đây? Em và anh Sơn quen nhau?”

Hương cũng ngạc nhiên, ánh mắt cô sáng lên hỏi lại anh đầy lúng túng:

“ Dạ. Anh cũng quen anh ấy?”

Cười mỉm, Vương Duy quan sát căn nhà và lắc đầu:

“ Không. Mà là ba anh quen anh ấy! Anh từng theo ba đến đây nên mới biết căn nhà này. Con người anh ấy khó gần, anh không khoái lắm!”

Cả Duy và Linh đều chăm chú theo dõi nét mặt của Hương như muốn chờ cô nói. Hai bàn tay Hương đan vào nhau, cô cúi đầu dịu dàng đáp lời họ:

“Em và anh ấy….đã từng quen. Còn từ hôm nay thì lại thành người xa lạ. Chuyện tình cảm, không ai nói trước được điều gì! ”

Duy biết cô bé không muốn nói nên anh không hỏi thêm gì cả, Linh hiểu ý liền lên tiếng an ủi Hương:

“ Thôi em ạ. Chúng ta còn nhiều việc phải làm. Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Đừng nuối tiếc cánh cửa đã đóng làm gì, tương lai còn dài. Em vẫn còn trẻ…”

Khoé môi cô cong lên, lời nói đầy cay đắng:

“ Chị yên tâm. Em hiểu mình phải làm gì mà.”

Ngẩng đầu cười với hai người họ, ánh mắt cô như được phủ bởi một tầng sương. Đồ đạc của cô không nhiều, chỉ có hai chiếc vali như ngày đầu cô đến. Những ngón tay vuốt lại tấm drap giường, Hương đứng dậy nhìn lại từng nơi quen thuộc trong căn nhà, từ chiếc bàn học, những chồng tạp chí Xtygamez của Sơn, Vouge của cô và những tờ báo lá cải khác họ đã từng cùng đọc. Khung cửa sổ với tấm rèm màu xanh dương, nơi mà anh vẫn thường vòng tay ôm cô từ phía sau bằng cánh tay ấm chắc, nơi đó họ cùng đưa mắt nhìn về Tower sáng đèn với London Eye kỳ vĩ. Những nốt đàn được cô phủ một tấm khăn trắng lên….cây dương cầm rồi sẽ trở thành một điều tiếc nuối mà cô mãi mang theo. Tất cả những gì thuộc về nơi đây xin gửi lại. Đặt chiếc Iphone màu trắng bạc cùng chiếc thẻ ngân hàng lên kệ giường, Hương quay người và bước nhanh ra khỏi căn nhà. Linh kéo cô vào lòng, còn Hương chỉ biết lặng người quay lưng về phía thương yêu.

***

Hà Nội.

Sau một giấc ngủ dài, Sơn đã tỉnh lại. Nheo mắt nhìn thứ ánh sáng lạ lẫm quanh mình, anh thấy mẹ anh đang cười. Nắm chặt bàn tay con trai, bà Minh dịu dàng nói:

“ Con tỉnh rồi. Tốt quá. Con trai mẹ mạng lớn, sẽ không sao, không sao hết!”

“ Điện thoại của con đâu?”

Nhíu mày, bà trách khéo anh:

“ Cái thằng này. Vừa tỉnh đã đòi điện thoại. Bác sĩ dặn phổi của con bị tổn thương nên phải tránh tín hiệu điện tử, không thể gọi điện thoại.”

Sơn nghiến răng, anh cau mày và tự chửi thầm chiết tiệt rồi nhắm mắt lại. Thấy con như vậy, bà Minh khẽ lay người anh và hỏi khẽ:

“ Sao thế? Có gì thì để mấy ngày nữa con bình phục rồi nói sau. Con muốn ăn gì để mẹ về làm?”

Đôi mắt vẫn nhắm lại, anh khàn giọng:

“ Con không sao. Mẹ đừng lo lắng quá. Mẹ mang cháo cho con nhé!”

“ Ừ. Được rồi, bố con phải đi công tác. Chắc chỉ đêm nay là về thôi. Con cứ nghỉ đi, có gì thì gọi y tá. Mẹ sẽ về nấu cháo cho con. Con ở đây một mình được chứ?”

Anh mở mắt nhìn mẹ mình rồi gật đầu. Nhìn theo bóng mẹ rời đi, ánh mắt anh buồn bã chuyển hướng về khung cửa sổ trong phòng. Mới có bẩy ngày thôi mà tựa như anh đã ở đây một thế kỷ. Trong lòng anh không thôi có cảm giác bất an….

Ngay khi dọn tới căn hộ mới, Hương hoàn toàn biến thành một người khác. Trầm mặc. Cô có tất cả tật xấu của một người thất tình vẫn có: chán ăn, lười nhác ra ngoài, ngồi hàng giờ trong căn phòng tối. Nhìn Hương, Linh thở dài rồi nắm chặt tay cô và dịu giọng:

“ Nếu em muốn hành hạ bản thân thì cũng phải đứng giữa chốn đông người để cảm nhận nỗi cô đơn rõ nhất. Em cứ ở lì trong phòng chị lo lắm. Vì một người đàn ông, có đáng hay không? Trở dậy, chị dẫn em đến China town chơi.”

Hương ngước nhìn Linh rồi khẽ gật đầu. Cô trở dậy thay đồ, ánh mắt vẫn vô hồn như lúc trước. Trong từng bước chân giữa China Town ồn ào và huyên náo, Hương hoàn toàn tách biệt trong thế giới được pha đủ thứ ngôn ngữ giữa Tây- Tầu. Linh nắm lấy bàn tay cô rồi nhìn Hương sau đó lại đưa mắt về phía trước. Hương cũng quay sang Linh, dịu dàng cô cất tiếng hỏi:

“Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, chị có khóc không?”

“ Có thể không.”

“ Nhưng em lại muốn khóc.”

Bước chân dừng lại, Linh quay sang nhìn sâu vào đôi mắt ngập nước của Hương chậm rãi nói từng từ rành rọt:

“ Ngoan nào. Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân em không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Vì em rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Nhưng em ạ, hình như nếu đã sống trong đời, thì một là em phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm em đau. Đó là điều không tránh khỏi. Có đôi khi, em chấp nhận buông tay không phải vì em không muốn tiếp tục, mà là em không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt chúng ta có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà em hay chị thì cũng giống nhau, lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
1234...101112»