Là số máy của con trai gọi tới, ông Hiệu điềm tĩnh nhấc máy trả lời. Tiếc là giọng của một người xa lạ nói con trai ông vừa bị sát hại trong chợ hoa Quảng Am. Hiện đã được đưa vào Việt Đức. Cố gắng bình tĩnh nhờ người báo tin giữ liên lạc, ông vội vã rời khỏi phòng làm việc… Dãy hành lang bệnh viện chưa bao giờ dài đến như vậy. Tiếng gót giầy không ngừng nện xuống nền gạch đã hoen màu trong viện Việt Đức. Người đưa con trai ông vào viện là một chàng trai có vẻ cũng còn khá trẻ. Thấy ông đến, anh ta vội nắm tay ông và cố trấn an:
“ Bác sĩ đang phẫu thuật. Xin chú cứ bình tĩnh. Cậu ấy còn trẻ, mong sẽ có thể lực tốt để vượt qua.”
Đôi mắt ông Hiệu đục ngàu, giọng ông lạc đi và khàn khàn. Ông nói:
“ Cảm ơn cháu. Gia đình sẽ báo đáp sau. Cháu có thể nói rõ hơn tình hình được không?”
Chàng trai tỏ vẻ bố rối, anh cũng chỉ biết nói lại những gì đã xảy ra.
“ Tất cả chỉ đến trong tích tắc. Vì là buổi sớm nên chợ hoa cũng đông người, không ai để ý được đến ai. Mà con trai chú cũng đột ngột ngã xuống rồi máu chảy ra.”
Ngừng một lát, anh nói tiếp:
“ Cậu ấy đã ngất đi nhưng trên đường đến viện lại tỉnh lại rồi nghiến răng thật chặt. Chỉ cho đến khi vào phòng mổ thì mới nhắm mắt lại. Bác sĩ nói qua là cậu ấy bị trúng ba phát đạn, do súng hoa cải bắn ở cự li gần. Những gì cháu biết chỉ có thế!”
Ông Hiệu gần như chết lặng khi nghe cậu thanh niên trước mặt nói. Con trai ông từ trước đến nay phần lớn sinh sống ở nước ngoài, tại sao lại có người ám sát? Dãy ghế chờ trên hành lang bệnh viện giá lạnh tới tận tâm can người làm cha. Câu thanh niên để lại số điện thoại cho ông rồi cũng xin phép về trước. Thư kí của ông sau khi làm xong thủ tục nhập viện thì ngồi xuống gần cạnh. Gương mặt người cha chỉ trong nửa tiếng đồng hồ trôi qua dường như già thêm mấy tuổi. Giọng ông trầm khàn nói với người bên cạnh:
“ Cháu gọi cho cô Minh hộ chú. Cứ nói đến viện, đừng nói trước gì cả!”
Cùng lúc đó, ông lấy điện thoại của mình và gọi cho giám đốc công an thành phố. Người ở bên kia đầu dây thấy điện thoại của ông không hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ nghĩ người bạn cũ mời cơm hoặc một hoạt động nào đó của ngân hàng cần nhờ công an trợ giúp. Chỉ không ngờ…
***
Mùi shisa thơm nồng, đây là lần thứ hai Hải Minh bước vào căn phòng này. Ngồi xuống, đẩy chiếc cặp số về phía người đàn ông săm trổ trước mặt, anh nói:
“ Toàn bộ số tiền còn lại đều nằm trong này. Anh kiểm tra xem đủ hay chưa?”
Cường nhả ra những vòng khói rồi khàn giọng đáp lời:
“ Việc đã hoàn thành. Sau khi cậu bước ra khỏi đây thì người của tôi cũng sẽ quên việc sáng nay đã làm. Chúng ta coi như không liên quan.”
“ Tôi hiểu. Nhưng không biết hiệu quả công việc của anh cao đến đâu.”
Cười khẩy, Cường ném lên bàn một khẩu súng đã bị mất đi báng súng. Cả khẩu súng chỉ vẻn vẹn ước chừng 30cm. Những viên đạn mini cỡ nhỏ. Loại súng này, Hải Minh không biết, nhưng anh tin vào tính chuyên nghiệp của nó.
“ Súng hoa cải. Nếu cậu có hứng thú cần một khẩu để chơi, tôi có thể tặng lại. Dễ sử dụng không ấy mà, chỉ cần một phát bắn có thể nhả ra ba viên đạn. Theo cậu tính năng của nó có cao hay không?”
Hải Minh đứng dậy, anh nhìn người đàn ông rít thuốc trước mặt, lạnh lùng nói cảm ơn rồi quay người bước đi. Vậy là đủ!
Chương 13: Tình yêu phần nhiều là sự trả giá!
Cầm hờ ly Starbucks Latte vẫn còn ấm nóng trên tay, Hương ngắm nhìn tất cả. Những chàng trai London cũng ngoái nhìn lại cô gái Châu Á lạ lẫm bước đi như lạc lõng ở giữa thủ đô thế giới. Sau mỗi kì thi căng thẳng 4 tháng 1 lần, cô luôn muốn tản bộ 1 vòng xa xăm như thế này. Ít nhất, dù chẳng thể nào bước về đến Việt Nam, cô cũng nguôi ngoai lại cơn nhớ Hoàng Sơn len lỏi khắp mỗi milimet người mình. Rút Iphone, cô gọi cho anh nhưng máy vẫn báo bận. Đã là cuộc gọi thứ mười lăm trong ngày hôm nay! Dường như anh đang bận? Cô tự bịa cho mình một lý do nào đó còn hơn tin rằng anh đã lãng quên mình. Lần cuối cùng cô nói chuyện với anh cách đây hơn hai ngày trước, anh nói sẽ về London trong hôm nay nhưng chỉ là anh nói….vì đến tận bây giờ cô đoán anh vẫn chưa lên máy bay. Anh nói hãy gọi cho anh bất cứ khi nào cô muốn, anh sẽ rất vui….nhưng đến tận bây giờ, đôi bàn tay cố bấm nút gọi đổi lại chỉ là tiếng máy báo bận từ chối. Anh như mặt trăng, mùng một, ngày rằm khác nhau xa quá!
Hà Nội.
Mặt trời đã chào tạm biệt chiều tà cách đây hơn sáu giờ đồng hồ trước. Đã là ngày thứ hai sau khi Sơn được đưa vào viện. Căn phòng vẫn lặng như tờ. Từ lúc biết con trai mình xảy ra chuyện, mẹ anh vẫn chưa hề chợp mắt. Bà không khóc, không gọi tên anh. Bà chỉ lặng yên nhìn anh vẫn đang ngủ say tựa một đứa trẻ. Đau lòng! Xót xa! Lo lắng! Nhưng có ích gì không khi tất cả những gì bà có thể làm lúc này là chờ đợi, chờ đợi anh tỉnh lại. Theo kết luận của bác sĩ, Hoàng Sơn cụ thể bị trúng ba phát đạn. Ca phẫu thuật sáng qua đã rất thành công. Xương sườn số 10 và số 11 bị gẫy, anh mất rất nhiều máu lại còn bị tràn khí màng phổi. Viên đạn thứ hai đi theo hướng xuyên từ sau lưng trái qua lồng ngực gây thủng phổi. May mắn, vị trí đầu đạn đi qua không trúng vào động mạch và khí quản. Nếu không, anh đã không còn bất kỳ hy vọng nào nữa. Do sức khoẻ ban đầu của anh không đảm bảo, nên một viên đạn vẫn nằm sâu trong lồng ngực, ngay sát tim. Các bác sĩ và gia đình đều chờ anh tỉnh lại sẽ tiếp tục chụp cắt lớp CT để xác định chính xác vị trí viên đạn và tiến hành ca phẫu thuật thứ hai. Có lẽ, sự việc xảy ra đều là cú sốc quá lớn với tất cả mọi người. Chúng ta đều không thể biết trước chuyện gì sẽ xảy đến. Bình yên hôm nay chỉ biết hôm nay, còn hôm mai phải để hôm mai tính. Đăt bàn tay lên vai vợ, ông Hiệu trầm giọng nói khẽ:
“ Em về nhà nghỉ một đêm đi. Bác sĩ nói chỉ đêm nay là con sẽ tỉnh. Sẽ ổn cả thôi.”
Bà Minh ngước nhìn chồng, thở dài rồi bà nói:
“ Chuyến công tác có hoãn lại được không anh? Con giờ vẫn chưa biết liệu có sao không nữa?”
Vỗ nhẹ vào lưng vợ, ánh mắt ông thoáng buồn. Khó khăn, ông lên tiếng trả lời:
“ Phương án lần này đều do một mình anh phụ trách. Sợ là không làm khác được. Con sẽ không sao đâu, em đừng lo lắng quá. Việc cần nhất bây giờ là chúng ta phải bình tĩnh. Tạm thời, từ chối tất cả các cuộc gọi đến… Đừng để việc này lan rộng, nhiều đối tác nhân cơ hội đến thăm hỏi, phiền phức. Bên công an, anh cũng đã nhờ cậy rồi. Em cứ về nghỉ đi.”
Gật đầu với chồng, bà Minh đứng dậy nhìn con rồi bước ra khỏi phòng. Hà Nội, lại một đêm đầy âu lo ngang qua! Ngay sau khi bà Minh vừa rời khỏi viện không lâu thì Sơn đã tỉnh. Viện Việt Đức tiếp tục bận rộn trong những bước chân, tiếng dao kéo lạnh lẽo và vô cảm. Hoàng Sơn cảm thấy ngực mình bị đè mạnh, hơi thở khó khăn. Anh mơ hồ thấy ba mình đang ngồi cạnh, còn rất nhiều bác sĩ vây quanh. Nhưng chẳng bao lâu, anh đã bị gây thuốc mê và được chuyển sang phòng mổ. Một hành trình tìm về với sự sống lại diễn ra....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








