“ Cậu thích em ấy đúng không?”
Vương Duy bước vào lúc nào anh cũng không biết, chỉ đến khi câu hỏi của cậu ấy khiến anh giật mình. Ngẩng đầu nhìn Duy, anh ném cho cậu ấy một đáp án hoàn toàn khẳng định:
“ Ừ. Đúng. Không ngờ bị cậu nhìn ra?”
“ Chà chà. Đúng là chuyện này…..rất đáng để quan tâm. Cậu chưa thổ lộ?”
“ Cậu có thể không cần phải thông minh quá thế không? Yêu có cần phải nói?”
“ Weo. Cậu làm mình sock quá.”
Bước về phía Hữu Thiện, Duy nói tiếp:
“ Thiện à. Rung động chi bằng hành động. Lẽ nào cậu thích một thứ tình cảm mơ hồ hay cậu định chơi trò lặng thầm một tình yêu?”
Hữu Thiện chống tay và nhíu mày. Một lúc, anh nhìn Duy rồi khẽ nói:
“Trước khi sang đây, nhà có nuôi mấy con cá vàng, khi ấy tớ rất thích. Lúc cho ăn, ban đầu tớ rắc xuống một chút, cá tranh giành nhau một lát đã hết sạch, sau đó tớ đổ hết cả hộp thức ăn xuống cuối cùng đám cá ấy ăn no căng bụng và lăn ra chết.
Tớ chưa từng trải qua chuyện tình cảm nhưng tớ hiểu, nó cũng tương tự tình huống ấy. Tớ không thể bất chấp cảm thụ của cô ấy, đem ý nghĩ bản thân áp đặt lên cô ấy. Cậu biết đấy, mỗi thứ có tần số gãy! Như một chiếc cầu có thể sẽ sập nếu chiếc xe đi qua nó đáp ứng đúng tần số gãy của nó. Tình yêu cũng vậy! Đôi khi tớ và cô ấy cứ thế này: cho và nhận. Cứ nhìn nhau là thấy ấm áp. Không cần danh phận. Chỉ có niềm vui. Tôn trọng cảm xúc của nhau. Nghĩ về nhau bằng niềm ưu ái…. Lại là phù hợp. Chứ lỡ tiến tới, đáp ứng đúng tần số gãy, mọi quan hệ rối tung lên và đổ vỡ. Thì cái tình cho nhau liệu có trọn vẹn chăng?”
Duy tròn mắt ngạc nhiên rồi nhún vai tỏ đã biết. Anh hiểu, Hữu Thiện sẽ không làm gì khi chưa nắm chắc phần thắng trong tay. Có lẽ cậu ấy đang do dự….vì một số lí do nào đấy. Hoặc biết đâu, cô gái kia chưa hẳn đã toàn tâm toàn ý đặt cậu ấy trong lòng. Cách mà cậu ấy yêu cũng thật khiến con người ta phải động tâm suy nghĩ. Âm thầm chờ đợi và từng bước lấn tới. Khoé môi Vương Duy khẽ cười, xét cho cùng chỉ cần kết quả tốt đẹp thì chậm một chút cũng không sao. Miễn sao, người anh em của anh sẽ không phải hứng chịu những vết thương do tình yêu mang lại! Yêu một người suy cho cùng chỉ đơn giản là làm cho người ấy thêm hạnh phúc.
Hương và Linh tuy chỉ lần đầu gặp nhưng họ có cảm giác sinh ra để làm chị em. Cùng tới từ một thành phố, rồi lại cùng học chung một trường đại học khiến họ có nhiều điều để nói. Hai cô gái ríu rít nói cười. Nếu Thanh Hương theo học Master chuyên ngành kiến trúc thì Cao Linh lại là một bác sĩ tương lai. Trong câu chuyện của họ, Hữu Thiện và Vương Duy chỉ đóng vai khán giả rồi ngồi chăm chú dùng bữa và lắng nghe. Mọi động tác, lời nói của Hương đều được Hữu Thiện thu vào tầm mắt. Quay sang nhìn Hương trìu mến, anh trầm giọng nói khẽ:
“ Em có uống được bia không đấy?”
Hương chỉ vào cốc bia trước mặt mình và nhìn anh đầy dò hỏi:
“ Thế anh không thấy…..em đang uống bia đấy à?”
Hữu Thiện bật cười, anh đáp lời:
“Ừ, nhưng xem cái cách em uống bia anh thấy giống người ta uống trà hơn, chỉ nhấp môi ít một mà mặt đã đỏ lựng rồi.”
Cô lè lưỡi với anh rồi nheo mắt tinh nghịch:
“Anh cũng tinh phết nhỉ, thú thực là em không uống bia bao giờ, nhưng hôm nay cũng muốn uống cho vui.”
Duy vội xen lời:
“ Vậy thì em đừng uống nữa. Có người sẽ uống thay em. Thiện đâu, thể hiện bản lĩnh cái nhỉ?”
Nói rồi Duy quay sang Linh và ghé sát tai cô thủ thỉ:
“ Xin phép em yêu. Hôm nay cho anh thể hiện bản lĩnh đàn ông một tí.”
Linh cười tươi và gật đầu tán thành. Từ bao giờ người đàn ông cạnh cô lại trở nên ngoan lạ thường đến vậy? Còn Hương nhìn mọi người vui, cô cũng cảm thấy trong lòng ấm áp. Nhưng ở một góc thật sâu nào đó, cô mơ hồ nhớ tới một người đang ở rất xa cô….
***
Dưới mưa bay của tiết trời Hà Nội, Hoàng Sơn cầm máy ảnh và thong dong trên đường Phan Đình Phùng. Hương phăng-sê nồng nàn theo từng bước anh qua. Đền Quán Thánh vẫn nằm uy nghiêm trong khói hương nghi ngút. Một vài rặng sưa trên đường Thanh Niên đang hé nở hoa tuyết trắng. Dù chỉ là thoáng qua, dù chỉ là một mình độc bước nhưng nghĩ đến Hương khiến khoé môi Sơn hơi cong lên, mỉm cười.
Hương về đến nhà khi trời đã chuyển màu nhung huyền ảo. Cô vội mở lap check mail. Ôi, Hà Nội của cô đẹp quá! Những video của anh lần lượt hiện ra khiến cô nhớ nhà, nhớ anh da diết. Những ngón tay nhanh chóng lục tìm chiếc Iphone và gọi cho anh. Chưa kịp nghe anh trả lời, cô đã vội thốt lên ngỡ ngàng:
“ Em không biết đâu. Không biết đâu! Em muốn về quá. Bắt đền anh!”
Hoàng Sơn mỉm cười, anh dịu giọng dỗ dành cô:
“ Bé ngoan, đi đâu mà giờ mới gọi cho anh? Đêm mai anh về London với em rồi, không thích sao?”
“ Ưm. Có thích. Nhưng em vẫn thích Hà Nội hơn. ”
“ Thôi nào, mấy tháng nữa mình lại cùng về. Anh nhớ em lắm!”
“ Xuỳ xuỳ. Toàn nói dối thôi. Nhớ em, thế mà cả ngày cũng không chịu gọi cho em.”
“ Vì anh muốn đợi em gọi cho anh.”
“ Thế nhỡ em không gọi thì sao? Hoặc anh bận không nghe máy được thì sao?”
“ Chỉ cần là em gọi, anh sẽ rất vui. Dù bất cứ lúc nào có thể anh sẽ đều nghe máy. Mong còn chẳng được. Hãy nhớ rằng, anh luôn đợi em!”
Hương cười ngọt ngào, cô chúc anh ngủ ngon sau đó tắt máy. Cô không hề biết rằng có thể cuộc gọi tiếp theo anh và cô đã lạc mất nhau!
Cuộc gọi kết thúc, Hoàng Sơn cố nhắm mắt ngủ thêm lúc nữa. Trời đã chuyển ngày. Những vạt sương đêm đang tan dần báo hiệu mặt trời sắp đến. Sau khi bố mẹ anh rời nhà tới cơ quan thì Sơn cũng thay đồ và chạy xe vòng ra Quảng Bá. Sơn không hề biết có một chiếc xe vẫn đi theo anh. Con đường ngoại thành luôn vắng lặng, thỉnh thoảng mới thấy bóng dáng của chiếc xe bus tạt qua. Một vài chiếc honda đời cũ đi vội để kịp chuyến hàng buổi sáng. Đưa mắt nhìn qua cửa kính, con đường trên đê vẫn như xưa. Đã hai năm rồi vậy mà Quảng Am vẫn không hề đổi khác.
Cho xe dừng lại, anh bước vào chợ hoa lẫn trong đám người đang tấp nập mua bán. Có lẽ do trời lạnh lên người ta đến cất hoa muộn hơn ngày thường. Đút hai tay vào túi quần, anh kiên nhẫn nhích từng bước trong dòng người xa lạ, thỉnh thoảng những ôm hoa còn ướt sương lại chạm nhẹ vào tay áo Sơn. Song điều đó không hề làm anh khó chịu. Nó gợi nhớ cho anh về kỷ niệm một thời từng có với Mai. Anh và cô đã từng nắm tay nhau đi giữa chợ hoa này. Hoa vẫn đây, mà cô thì đã mất! Anh nhớ, vào mùa này, Mai vẫn thường chọn những ôm bách nhật tím sậm hoặc là phăng sê mang hương vị nhớ nhung. Đi nửa vòng thành phố, anh chỉ muốn tìm cho mình một cảm giác đã không còn, muốn tìm những bông hoa rực rỡ nhất để mang đến mộ cô cúi chào lần cuối.
Những người khách buôn í ới gọi nhau, họ lụp xụp trong những chiếc áo mưa màu tối. Sơn cười. Cô ấy đã từng ngây ngô hỏi anh: “ Trời không mưa sao họ lại mặc áo mưa?”. Vì sao nhỉ? Vì họ sợ gai hoa hồng đâm phải. Tiếc là, hôm nay trời vẫn lất phất mưa bay. Hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh vẫn hướng về phía trước. Bước chân anh vẫn chậm rãi nhích từng chút một. Một cơn đau tê dại ập đến, Hoàng Sơn chỉ biết khuyụ gối, anh ngã xuống dưới nền đường ướt nhẹp. Máu thấm dần bên ngoài chiếc áo vest đen. Mùi máu tanh xộc ra, những người qua đường đều dừng chân kinh ngạc. Một vài người khác không dám nhìn chỉ biết quay mặt đi và lấy tay bịt miệng để không thốt ra. Hơi thở của anh vô cùng yếu ớt. Cố tìm chiếc Iphone trong túi, bàn tay anh run run, đôi mắt đầy bi thương nhìn về phía người đàn ông vẫn chưa hoàn hồn trước mắt mình…...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








