watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Những buốt nhói, nghẹn ngòa giờ chảy tan thành hư không, cuốn đi cả tri giác, ý niệm, cảm xúc... giờ chỉ còn hình bóng ấy và sự nhung nhớ đến cháy gan cháy ruột là không thể giội nguôi hay dập tắt.
Mắt đờ đẫn dõi trông ngoài ô cửa sổ, môi mấp máy lảm nhảm những gì chỉ mình nghe đưoc. Ưm... gì nhỉ mình đang - Na thậm chí còn không nhớ nổi nhữnh gì mới tưởng, dường như cô lại lần nữa lạc trong cõi mơ hồ, xa xăm… thân thể tựa sương khói, ý chí tựa hơi nước cứ lãng vãng quẩn quanh và tự vây hãm chính mình.
Vơ vẩn đếm đếm, gập gập ngón tay; bao lâu rồi nhỉ? Bao lâu không gặp anh? Sao đếm hoài đếm mãi mà không thể nhớ nổi. Bỗng nhiên giờ phút này cô khao khát được gặp anh vô cùng, đúng vậy, em có nhiều chuyện muốn nói nhưng chưa thể nói ra hay sao ấy. Thế là giữa những mơ mơ ảo ảo, Na xuống khỏi giường, chầm chậm lê chân như cái xác biết đi, để trái tim vô hồn tự dẫn lối.
Mở cửa phòng bệnh, qua hành lang hun hút âm u trải dài, tiếp nối những cung đường vời vợi xa… như người mộng du lang thang theo mỗi bước cảm tính.
Và, rồi mãi… phía trước cũng sừng sững hiện lên tòa nhà kính uy nghi, hiện đại.

Uy ngả đầu ra sau ghế, thở nhẹ, vậy là tạm thời tình thế nguy cấp đã qua. Chỉ trong buổi chiều nay cổ phiếu Cao Kiến đã tăng nhanh gần chục điểm, trở lại mức bình thường. Ban quản lý khu thương mại cảng đã phải chịu nhường một bước, ngay ngày mai một số dịch vụ sẽ mở cửa trở lại.
Thư ký Nhã đặt tách trà trước mặt anh, nhẹ nhàng bảo: “Sếp uống tách trà an thần này đi rồi tĩnh dưỡng một chút. Quả thật em không ngờ mọi chuyện lại biến chuyển nhanh đến vậy. Sếp giỏi thật!” Mắt ánh lên niềm ngưỡng mộ hơn bao giờ.
Vĩnh Uy nhấp ngụm trà, đã mấy ngày đêm không ngủ nên vị thanh thanh dịu nhẹ vừa chạm đến đã ru anh chìm sâu vào vô thức không phiền não, không mộng mị.
Nhiên Nhã vòng ra sau bàn làm việc, ghé ngồi lên cạnh bàn, gương mặt ửng lên vẻ khao khát, thèm muốn. Cô đã thêm một chút thuốc an thần vào nước trà, chỉ là giúp anh dễ ngủ hơn thôi. Thầm nhủ, anh có biết là từ lâu em đă dành rất nhiều tình cảm cho anh rồi không? Em thực sự cảm thấy trái tim mình rộn rạo mỗi phút giây khi nhớ đến anh... ước gì...
Cô đưa tay khẽ vuốt lên má anh, lướt ngón tay dọc trên sống mũi thẳng tắp rồi cúi mạnh hôn lên đó một nụ hôn thật sâu.
Uy không cảm nhận được gì khi làn môi nữ chạm lên khuôn mặt mình.
Nhưng ngoài cửa Lệ Na đang bụm miệng cắn chặt nắm tay để khỏi thét lên. Hình như móng vuốt nuột nà của người nuột nà của người phụ nữ kia đang rạch cào tim cô, khiến nó tan ra từng mảnh.
Cơn khó thở, đau đớn bung ra thành từng giọt, từng giọt cay xé. Run rẩy rung tỏa trôi qua từng mi ni nhỏ nhất của thực thể, khó chịu cùng cực.
Na sợ, co quắp thân mình như con thú nhỏ tội nghiệp. Lùi xa, lùi thật xa, chấm dứt cảnh nhìn qua khe cửa he hé. Tìm nơi chui nhủi, trốn tránh.

Cô nàng ngồi bó gối trước lối vào tổng công ty, vòng tay ôm trọn cơ thể cố tránh những đợt gió căm căm quét qua. Sao đêm nay gió trở dữ dội, buốt tận xương, nhói tận tim. Cố thu mình thật nhỏ bé lại, ủ ê với bao nỗi niềm rối mòng, loanh quanh luẩn quẩn càng lúc càng mụ mị, tơi bời.
Mãi lâu sau, lúc nỗi mệt mỏi lấn sâu và sắp sửa đánh gục thân xác thì một con xe đen bóng đỗ xịch ngay trước cô. Na ngước ánh mắt tái dại nhìn lên. Kính xe hạ xuống, người đàn ông tóc hoa râm, nét mặt thâm trầm nghiêng đầu nhìn ra. I
Ông Thiêm hỏi: “Lệ Na! Sao cháu lại ngồi đây?”
Na lại cúi gằm, lạc giọng: “Anh… anh ấy không… không cần… cháu nữa. Anh bảo… mệt mỏi…”
Ông ta chăm chú ngắm nhìn bộ dạng của cô, chợt tia sáng lóe lên trong đáy mắt khi liếc thấy chiếc lắc nhấp nháy trên cổ tay Na. Mấy hôm nay Na đeo cả nhẫn và chiếc lắc kỷ vật của mẹ, cô không muốn xa rời những vật thân thương của mình.
Ông thầm nghĩ ngợi vài giây rồi mở cửa bước xuống xe, giở giọng ngon ngọt: “Cô bé, đừng buồn nữa. Giờ cháu theo ta, giúp ta việc này. Xong rồi chúng ta sẽ cùng đi tìm Vĩnh Uy. Cháu thấy sao? Cháu sẵn sang tỏ ra có ích chứ?” Ông ta rất hiểu tâm lý của những cô gái đang trong trạng thái này.
Na ngơ ngẩn gật gật đầu. Thế là ông Thiêm giúp cô ngồi lên ghế sau rồi chiếc xe phóng vụt đi mất hút.
Trên cao, bên ô kính căn phòng còn sáng đèn, tấm rèm được hạ xuống.
***
“Dậy, dậy ngay!” Duy Khang sốt ruột lay vai bạn.
Vĩnh Uy choàng tỉnh, nhíu cặp mắt hơi ngai ngải nhìn bạn khó hiểu.
Duy Khang gắt lên: “Na mất tích rồi, ở đó mà ngủ.”
“Cái gì?”
“Cô ấy biến mất rồi.”
Vĩnh Uy xô ghế bật người dậy, mắt trợn ngược cùng tiếng thở hắt kinh sợ và có chút bối rối.
Không để mất thời giờ Duy Khang lôi bạn đi ngay. Trên xe anh giải thích qua, lúc Mỹ Hà vào thấy phòng bệnh trống trơn, họ lập tức chia nhau ra tìm kiếm khắp nơi nhưng tất cả những chỗ Na có thể đến đều không thấy cô đâu cả.
Mỗi lời nói khiến tim Vĩnh Uy nảy lên một nhịp sợ hãi. Ngọn lửa nóng bừng bừng lấp kín tâm hồn như thiêu như đốt. Nỗi bất an, lo lắng xâm chiếm khiến anh khó thở phải giật tung cà vạt ra. “Sao không cho tôi biết ngay hả?”
“Tôi đã gọi cho cậu mãi mà không được.”
Hai người lao đi trong đêm đến tất cả những nơi chốn riêng tư của anh và cô nhưng không hề thấy bóng dáng Na đâu cả. Lượn vòng theo những con đường quen thuộc một lượt rồi họ trở lại bệnh viện, hy vọng rằng có thể cô chỉ lang thang đâu đó quanh bệnh viện và đã trở về.
Nhưng phòng bệnh chỉ có ông Thụy và Mỹ Hà đang thút thít khóc. Uy lướt nhìn, gần như phát điên khi hiểu thực tại vẫn vậy, nghĩa là Na đã mất tích, đã không còn hiện hữu nơi tầm mắt những người thần yêu nữa – đi đâu và khi nào – không biết không hay rằng cô đang nơi đâu cô, không biết…
Vĩnh Uy trừng mắt quát cô mập: “Cô trông Na cái kiểu gì đấy?”
Mỹ Hà đáp trả: “Anh mới là người phải ở bên cậu ấy mới đúng. Anh ở đâu hả, trong khi Na suốt ngày lảm nhảm tên anh,” vừa nói vừa khóc ồ ồ, “hu hu chắc đi lạc mất rồi.”
Uy ngồi sụp xuống giường, úp mặt lên lòng bàn tay, ngăn tiếng thổn thức bật lên đầu môi bởi nỗi ân hận đè nặng. Phải rồi, là anh sai, em đang ở đâu hả? Cho anh biết em đang ở đâu...
Ông Thụy lên tiếng can: “Thôi, bây giờ không phải lúc tranh cãi đúng sai. Các cháu đừng trách Uy, bác hiểu cảm giác của nó.” Ông quay sang anh, “Con bé biết sự thật rồi.”
“Gì? Sao lại biết?” Uy sững sờ, chẳng phải anh đã nói là không thể cho cô biết rồi hay sao.
“Ba không biết tại sao, hôm đầu vào viện con bé nói với ba chuyện này.”
Mỹ Hà chợt thêm vào: “Mấy ngày nay Na tái phát bệnh cũ hay sao ấy, cứ lẩm bẩm một mình, cháu sợ lại thần kinh giống lúc trước mất rồi.”
Mỗi lời kể của mọi người là thêm một lần trái tim anh như bị ai vặn nghiến, bóp nát. Từng gáo nước vừa nóng vừa lạnh giội đến đâu ngấm sâu tê dại, xót xa đến đó.
Mày thật khốn nạn, thật ích kỷ. Anh ngập trong nỗi căm phẫn chính mình. Khi mày chỉ biết nghĩ đến bản thân thì cô ấy đang ngày đêm một mình phải hứng chịu những đau đớn giày vò, khổ sở gấp bội phần.
Vĩnh Uy vùng dậy, định lao ra ngoài.
Nhưng Duy Khang kịp kéo tay bạn lại, anh khuyên: “Cậu bình tĩnh đã!”
Uy giật tay ra. “Cậu bảo tôi ở đây mà bình tĩnh trong khi cô ấy đang đâu đó ngoài kia với tinh thần không ổn định, không biết có an toàn hay không à?”
“Nhưng giờ có lao đi tìm trong đêm tối thế này cũng chỉ vô vọng thôi. Tạm thời chờ tin cảnh sát, chúng ta tính xem cô ấy có thể ở những đâu hay đã đi theo hướng nào.” Duy khang quay sang hỏi Mỹ Hà: “Vú Lan chưa điện lại à?”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
1234...8910»