định, kho báu xuất hiện từ thời điểm ông ta về nước. Minh Thùy cũng giống như Nhiên Nhã được ông ta gài vào bên cạnh ta. Nhưng như con đã biết cô ấy đã có tình cảm với ba và dần chống lại ông ta. Khi có mang Lệ Na, cô ấy đã sợ hãi bọn chúng sẽ sát hại mình và đứa bé nên đã tìm cách thoát thân, trước khi trốn chạy còn cho chúng một vố đau khi mã hóa cánh cửa dẫn đến lối vào kho báu. Cuối cùng cô ấy cũng...” nói đến đây ông Thụy không khỏi xúc động. “Còn ông Hòa
cũng là nạn nhân xấu số vô tình do lòng tốt đối với Minh Thùy. Việc ông ấy tự vẫn có thật nhưng là do bị tác động. Tất cả những điều ấy chỉ được phỏng đoán qua lời kể của Nhiên Nhã kết hợp cùng các sự kiện và vật chứng còn lại.”
Vĩnh Uy nghẹn lời, khó khăn lắm mới thốt lên được: “Con không biết là việc chúng con là anh em hay việc cha đẻ của con hại chết cha mẹ Na thì việc nào đáng căm hận hơn.”
Ông Thụy có phần tự ái: “Con nhìn nhận ông ta là cha ư?”
“Không! Ông ghê tởm khi nghĩ đến điều đó.”
“Vậy thì đừng nghĩ ngợi đến chuyện đó nữa!” Ông Thụy đặt tay lên vai con trai. “Ba không nuôi con ngần ấy năm để rồi chỉ vài biến cố đã cướp mất con khỏi ba. Và ba cũng không có tư cách gì để oán trách mẹ con cả. Ta chỉ có một thắc mắc không hiểu là vì sao Na lại biết sự việc này, sự nhầm lẫn hai đứa là anh em?”
Vĩnh Uy ngẫm nghĩ, một sự ngờ ngợ hiện lên tâm trí. “Có một người… nhưng con không chắc lắm.”
Đúng khi ấy một tiếng sáo the thé vọng đến. Hai cha con phải bịt tai trước âm thanh chói tai ấy.
Cô nàng Mỹ Hà buông cây sáo xuống thở phù phù.
Ông Thụy hỏi: “Cháu làm gì vậy?”
“Haizz cháu đọc báo y học thấy người ta nhắc đến trường hợp một bà ở Ma Rốc nằm thực vật suốt mười năm trời, ngày nọ bỗng nghe được tiếng sáo của một chàng trai đi ngang qua cửa sổ căn phòng bà ta nằm, thế là bà ấy tỉnh lại. Cháu cũng thử xem biết đâu Na cũng tỉnh lại thì sao. Người ta nói âm nhạc thần kì lắm.”
Âm nhạc à...
Vĩnh Uy yêu cầu mang đến ngay một chiếc đàn dương cầm thật tốt.
Khi mọi người đều né tránh cho xa và phòng bệnh được đóng kín lại để khỏi ảnh hưởng, Vĩnh Uy bắt đầu dạo những nốt đầu tiên trên phím dương cầm. Anh không đàn theo bản nhạc có sẵn nào mà ngẫu hứng tự biên tự diễn, để cảm xúc dẫn dắt.
Ánh nhìn đăm đắm hướng về nơi Na nằm bất động, mọi xúc cảm yêu đương dồn tụ lại trong nỗi mong mỏi tha thiết.
Nhạc điệu cuồn cuộn, trộn lẫn cả tâm hồn và thể xác của anh quay cuồng, lan tỏa trong không gian.
Cả thời khắc này cũng vần vũ, xoay đều cùng anh và cô trong những âm vang miên man.
Chẳng rõ bao lâu trôi qua bởi thời gian không thể không lắng mình ngơi nghỉ, sau cùng bờ mi cong rung rung nhè nhẹ... khẽ khàng rời giấc thiêm thiếp.
Vĩnh Uy mải say sưa nên không để ý đôi mắt Lệ Na đã mở lớn tự lúc nào. Đến khi cô chớp chớp thật nhiều, môi mím lại vẻ khó chịu anh mới dừng sững lại. Chăm chú nhìn cô như không tin nổi; thân hình bất động hóa đá, trái tim ngừng đập trong khoảnh khắc, huyết quản như dừng chảy và hơi thở đương nhiên cũng đóng băng.
Anh không sao tin nổi...
Và rồi thì nỗi sung sướng cũng vỡ òa. Vĩnh Uy lao đến bên cô, ôm chầm lấy thân hình mảnh mai, siết chặt cô trong vòng tay yêu thương vô bờ. Quá hạnh phúc và thêm cả sự bối rối nên anh không để ý Na có vẻ không thoải mái muốn giãy ra khỏi anh.
“Tuyệt quá! Em tỉnh lại rồi.”
Na nhăn mày, nhăn trán khi anh hôn lên má cô rồi lùi người, sợ hãi nép sát thành giường Vĩnh Uy mới nhận ra sự khác lạ. Anh lập tức gọi bác sĩ.
Chẩn đoán cho biết Na đã thức tỉnh một số chức năng hoạt động cơ thể nhưng hệ thần kinh trí não vẫn phần nào ngủ yên nên dẫn đến tình trạng mất trí nhớ và rối loạn ý thức tạm thời, nếu kiên trì điều trị phục hồi chức năng hay tác động tâm lý tốt sẽ dần dần trở lại trạng thái bình thường.
Mọi người vô cùng mừng rỡ, họ tạ ơn các đấng linh thiêng đã thấu lời khẩn cầu của họ.
Có điều là, Lệ Na chỉ khó chịu duy nhất với Vĩnh Ưy, cô sợ hãi và tránh né anh. Bác sĩ nói có thể rằng sâu trong tâm thức của cô, Lệ Na muốn gạt bỏ anh ra khỏi nghĩ suy của mình, muốn tâm tưởng không có sự hiện hữu và tồn tại của anh... thế nên giờ đây ý thức và cảm giác tự động phản ứng lại.
Nhìn ánh mắt ghét bỏ của Na khi chạm đến anh, Vĩnh Uy tưởng lồng ngực mình đang nát vụn ra, cảm giác đứng nhìn cô mà không thể lại gần đau như ngàn vạn mùi kim đâm đến tứa máu.
Vĩnh Uy muốn nắm rõ tường tận mọi tình tiết nhỏ lẻ ngày hôm đó để có thể làm sáng tỏ mọi uẩn tình. Khẳng định lại nghi vấn của mình.
Anh từ tốn đặt những câu hỏi đầu tiên với bà vú già, đã làm ở nhà họ Cao mấy chục năm trời: “Cái ngày mẹ tôi qua đời. Có những ai đến... chính xác thì trong ngày hôm đó những ai bước vào phòng bà ấy?”
“Tôi và con Sen thì vẫn thay nhau vào xem bà chủ thế nào. Chiều hôm ấy chỉ có cô Lệ Na đem thuốc sắc cho bà uống rồi cô ấy về lúc nào chúng tôi cũng không rõ. Sau ấy lúc muộn có cô Kiều Diễm ghé qua... khi tôi bước vào thì không có ai cả, còn bà thì đã...”
Vậy là suy đoán của anh đã chính xác. Nỗi đau quá đầy, ứ tràn thành cơn bùng nổ, giận dữ. Quả thực mẹ anh đã phải chết oan sao...
Bà vú già sợ sệt khi nhìn biểu hiện của Vĩnh Uy, khuôn mặt anh sắt lại, thân thể cứng ngắc, gân xanh nổi phập phồng trên dòng máu đang cuồn cuộn dữ dội. Anh quát: “Cô ta làm gì trong đó mấy người có biết không? Hả? Tôi hỏi các người làm gì giờ ấy mà không vào với mẹ tôi?”
Xin lỗi cậu… lúc ấy ông chủ lên cơn khó thở, chúng tôi lo quýnh cả lên...”
Anh dần bình tĩnh lại, nỗi uất giận cũng lắng dịu từ từ. Hận. Một chữ hận liệu có bao trọn được toàn bộ những lụy khổ, sầu thảm đến nát tan cõi lòng này. Hận ai? Hận người, hận đời hay hận mình. Chỉ biết trách sợi dây oan nghiệt của số mệnh cứ ngoắt ngoéo gỡ mãi không xuôi.
***
Hai dáng người dong dỏng cao đứng đối diện nhau cách một khoảng rộng u ám. Không gian bao la ngút tầm mắt lúc này có gió nhè nhẹ rì rào vậy mà vẫn cảm nhận mồn một sự ngột ngạt đến đáng sợ. Không khí nặng nề cô đặc không lối thoát. Bầu trời trên cao trong veo không một gợn mây.
Vĩnh Uy lướt mắt nhìn bảng lảng không chú tâm vào bất cứ gì cụ thể. Thực sự anh không đủ can đảm nhìn trực diện người đàn bà khiến anh ghê tởm này. Nhưng anh phải làm cho xong điều cuối cùng mình phải làm, Uy đã nghĩ rất nhiều, rất lung, rằng anh phải làm sao để khiến cô ta cùng phải hứng chịu cái nỗi đau khổ tột cùng mà anh đã phải chịu đựng. Làm sao để khiến cô ta sống dở chết dở, để rửa sạch cái chết oan uổng của mẹ...
Nhưng rồi tất cả mọi ý nghĩ hay hành động tàn độc cay nghiệt nhất đều trở nên vô nghĩa khi mà giờ đây mẹ anh không thể sống lại được nữa. Điều quan trọng nhất đối với anh bây giờ chính là tìm được sự thanh thản cho tâm hồn bên những người thân yêu còn lại. Anh không muốn mình cũng trở nên tội lỗi.
Kiều Diễm với thân hình khẳng khiu được che chắn bởi lớp vải thùng thình đang phần phật vì gió, mái tóc xõa bồng bềnh bay bay chấp chới. Cô ta hiểu cảm giác của Vĩnh Uy dành cho mình lúc này, không còn lạnh lùng, không còn tức tối hay căm giận nữa mà hoàn toàn trở nên vô cảm. Như thể cô ta là một vật thể vô hình không hề tồn tại. Diễm ghét điều đó, thà anh rủa xả mắng nhiếc hay tỏ ra hờ
hững chán ghét cô ta còn thấy dễ chịu hơn.
Tiếng anh cất lên chậm rãi, xa lạ, như đang nói với chính mình: “Tôi đã nghĩ, đã hình dung ra rất nhiều cách thức để trừng trị cô, khiến cho cô phải chịu giày xéo, khốn khổ. Sống cũng không bằng chết. Nhưng rồi tôi đã nghĩ lại. Tôi hiểu linh hồn mẹ tôi sẽ không
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








