watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Tên Khương Nam nhếch miệng, tia sáng từ chiếc khuyên mũi của hắn lóe cùng điệu cười nham hiểm. “Mày nhận ra hơi muộn đấy. Muốn gì à? Tao muốn mày chơi cùng tao một trò chơi... rất thú vị!”
Thừa lúc lão Thiêm bật dậy, rút khẩu súng giắt sau thắt lưng chĩa về phía tên Nam, lập tức nhả đạn...
Nhưng hắn phản ứng vô cùng lẹ... dùng chính khẩu súng của Uy… bụp... bụp... đạn văng tới trước, một phát khiễn lão buông rơi súng, một phát bắn trúng tim.
Cùng trong khoảnh khắc ấy Vĩnh Uy tranh thủ thời cơ xoay người đá văng khẩu súng đang trấn áp mình. Nhưng liền khựng lại khi lão Thiêm đổ vật người xuống.
Máu từ tim lão tuôn ra xối xả, lồng ngực vỡ bung, nát bấy khi hứng trọn thêm ba phát đạn nữa – bởi tên Nam dù có hơi bất ngờ khi bị đá văng súng nhưng cánh tay trái hắn vẫn không run một khắc... - Đôi mắt lão trắng dã trợn trừng, giật giật vài cái rồi lão nằm im bất động.
Vĩnh Uy vì quá kinh hoàng nên vô tình lại đánh mất thế chủ động. Khương Nam hướng ngay súng sang anh, hừ lạnh:
“Mày thấy rõ rồi chứ? Nói xem tao có thể một viên đạn duy nhất còn lại này tiễn mày về thế giới bên kia không?”
Anh đã chậm mất thời khắc tốt nhất để tóm lấy khẩu súng của hắn, hiện giờ nó nằm cách anh và hắn chừng nửa mét... nếu lao đến cướp lấy và bắn trả thì chỉ được tính đến phần nghìn giây thôi, lợi thế là hắn chỉ còn một viên đạn, nhưng với khả năng của...
Nhưng ý nghĩ của Vĩnh Uy bị dập tắt ngay tức thì khi hắn lôi ra một thiết bị điều khiển nhỏ và nói: “Tốt nhất là mày đừng nên manh nha ý định gì nếu không muốn cô ta banh xác.”
Như đọc được ý nghĩ của anh hắn vội nói thêm: “Tháo mấy thứ gắn trên người mày ra! Dù tất cả các thiết bị ngoại lai vào đến căn nhà này đều bị vô hiệu hóa hết rồi nhưng tao vẫn ngứa mắt với mày lắm, cho nên đừng khiến tao phải mất kiên nhẫn với mấy trò mèo của mày nữa.”
Uy tháo bỏ tai nghe gắn sau vành tai và chip định vị trong túi quần ném xuống đất rồi siết chặt nắm đấm, bất lực để hắn tự do lùi lại với lấy khẩu súng nằm trên sàn rồi khống chế bắt anh tiến sâu vào gian trong.
Qua cửa hông gian kế, hành lang xuôi vòng cung tới một cánh cửa. Khương Nam đẩy Vĩnh Uy đi trước, hắn áp sát sau lưng. Dựng bên cánh cửa kính bóng loáng là hai thanh kiếm đã tước khỏi bao.
Hắn với lấy cả hai thanh, vuốt ngón tay dọc theo lưỡi kim loại sáng lóe rồi dùng mũi kiếm đẩy bật cánh cửa ra. Và bắt đầu lào thào những âm vực trơn nhẫy, bóng bẩy nghe phát sởn gai ốc, như đang phấn khích mơn trớn ve vuốt con mồi:
“Đây là lối vào mê cung, căn phòng giam giữ người yêu mày nằm chính giữa đường ngang, lối dọc ngăn cách bằng các tấm gương ấy,” hắn đập tay lên khẩu K59, “giờ tao sẽ cho mày 10 giây để chạy trước, nếu mày đến được căn phòng ấy trước thì, ok mày có thể đưa nó đi. Nhưng tao bắt được mày với viên đạn này thì…” hắn làm động ngoẹo cổ rồi ngửa đâu cười vênh váo.
“Đã hiểu ý tao chưa? Nói thẳng là mê cung gương này rất rộng lớn và rối rắm, lạc vào cơ hội tìm ra căn phòng còn khó chứ đừng nói đến việc thoát ra. Mày quyết định vẫn chưa muộn, nếu run sợ có thể quỳ xuống xin tao tha mạng, biết đầu tao sẽ nể tình bạn cũ mà suy xét lại. Ha ha!”
Biểu cảm lạnh lùng khinh bỉ, anh không để tâm đến mấy lời bỡn cợt của hắn mà chú ý nhìn lối vào sau cánh cửa, hai bên tường kính vút cao áp đảo.
Khương Nam chuẩn bị tư thế sẵn sàng, hắn hô: “Nào! 1… 2…”
Không đợi đến tiếng đếm thứ ba Vĩnh Uy lao người về phía trước.
Mê cung dần rộng mở trong tầm nhìn với những tấm kính trắng loáng giăng kín bốn phía, gương trong suốt phản chiếu trong nhau sẽ nhân bản đồng loạt gây nên hiệu ứng ảo ảnh, cùng lúc rọi lóa và chảy tràn vô số qua võng mạc khiến ta khó định hình hướng đi hơn. Lối đi ngoắt ngoéo xuôi dọc, xiên xéo và đan cài nhằng nhịt; dường như không được sắp xếp theo một quy luật nào cả mà chỉ cốt làm cho rối mù lạc lối.
Vĩnh Uy sải dài bước chạy; hình dáng anh in rõ nổi bật trên các mặt kính, rõ tận từng giọt mồ hôi tuôn từ vầng trán nhăn lại lo lắng trôi thấm xuống lồng ngực phập phồng.
Tiếng bước chân mạnh bạo dội vang lại mỗi lúc một gần. Quả thật hắn quá nhanh, cộng với khả năng thiện xạ như vậy thì để hắn bắt kịp coi như cầm chắc cái chết. Trước đây anh cũng biết hắn là một kẻ rất có tài nhưng không ngờ lại nhiều nguy hiểm đến vậy. Anh ngoặt trái rồi xuôi thẳng một đoạn, tiếp tục rẽ phải hai lần. Quanh quanh lối đi mỗi lúc một chằng chịt, thêm hai ba hành lang đâm trổ ra các phía, Hoàn toàn mất phương hướng, anh chỉ biết chạy vòng vèo, hy vọng trước mắt thoát được nòng súng của hắn đã.
Nhưng như hắn có cảm tính khác biệt, anh đến đâu hắn theo gần như chuẩn xác đến đó.
Khoảng cách dần rút ngắn…
Tiếng chân dồn dập... vọng vang nhức buốt từ những tấm kính dày đặc…
Hơi thở đứt quãng, mỗi giây thần kinh căng giãn hết cỡ…
Sắp ngoặt qua khúc quẹo thì soi qua đáy gương hình bóng áo đen hiện lên nơi cuối hành lang vừa qua. Tên Nam không chậm một giây giương súng nhắm bắn ngay tức thì. Vinh Uy cũng rướn hết tốc lực, nghiêng người lao qua tầm chắn của bức tường kính.
Pằng...
Vĩnh Uy trượt dài trên hành lang, bắp tay phải bật máu, viên đạn đã trúng tay. Anh bật ngay người dậy nhưng không kịp nữa, kẻ thủ ác đã hiện diện ngay tầm mắt.
Anh thôi tìm cách chạy thoát mà hiên ngang tay không vũ khí cộng thương tích, đứng đối mặt với hắn. Không thể lẩn tránh mãi được, dù thế nào cũng phải dứt một lần cho xong, chi bằng bây giờ luôn đi. Uy đã nghĩ thấu rồi, nếu anh bỏ mạng tại đây Lệ Na cũng không thể sống sót được, hai người cùng ra đi chẳng phải cũng là điều rất tốt đẹp.
Tên Khương Nam chậc lưỡi tiếc rẻ, hắn nghiêng đầu vẻ dò xét, ngắm nghía con mồi. “Chà, phản xạ cũng nhanh đó chứ! Như đã giao hẹn tao sẽ chỉ bắn một viên
đạn thôi.” Hắn thả khẩu K59 xuống đất tiện cũng quăng luôn khẩu súng còn căng đạn của hắn đi và ném tới anh một thanh kiếm.
“Tao sẽ cho mày một cơ hội. Để xem lần này mày đủ may mắn cứu được con nhỏ hay không!? Nào, cầm kiếm lên! Chúng ta sẽ giải quyết một lần xem ai là kẻ chiến thắng. Mặc dù tao đã quá rõ điều đó rồi nhưng cũng muốn mày phải tâm phục khẩu phục.”
Vĩnh thầm mừng, đây đúnglỉà cơ hội cho mình để lật ngược tình thế... Anh cố tình đánh vào sự cay cú hơn thua trong hắn: “Mày tưởng mày có thể thắng tao dù chỉ một lần hay sao? Không đâu! Dù có đấu trăm trận đi nữa cũng vậy thôi. Và một khi tao còn hiện diện trên cõi đời này thì mày sẽ không bao giờ ám hại Lệ Na được, nói xem mày đã bao nhiêu lần không thể lấy mạng cô ấy?”
Hắn cười khan: “Ba lần. Nhưng tất cả đều là do nó may mắn cả.”
“Ba lần?”
“Mày không đoán ra à? Một lần ở trung tâm mại năm xưa, lần ở khu phố Tàu và lần gần nhất chắc mày đoán ra được. Tao phải công nhận giết con nhỏ khó hơn cha nó nhiều. A, nói đến đây tao có một thắc mắc, không hiểu nếu biết cha đẻ của mày hại chết cha mẹ cô ta thì phản ứng của cô ta sẽ ra sao nhỉ?” Hắn cũng không vừa khi khuấy lên nỗi sợ hãi và đau đớn trong anh.
Vết thương ở bắp tay anh nhói lên trước sự rúng động toàn thân; gương mặt hằn sâu phẫn uất trong cơn bấn loạn cực độ. Bàn tay nắm thanh kiếm run rẩy không ngừng.
Hắn hả hê sung sướng khi đánh trúng tâm lý anh, giơ cao thanh kiếm, tư thế như con dơi chúa sắp sửa tung cánh vồ mồi, “Nào! Bắt đâu thôi, để tao cho mày nhận thức được hết sự ngu ngốc của mày khi vẫn ảo tưởng về chính mình…”
Lời nói còn chưa dứt hắn đã lao đến với thế tấn công vùn vụt uy lực.
Vĩnh nghênh đón đường kiếm xoáy cực mạnh, anh chưa kịp đổi thế hắn đã khua mũi nhọn xuyên từ dưới lên. Anh ở thế bị động khi luôn phải né, chặn, gạt... một cách khó khăn trước những cú chém hiểm hóc từ hắn. Chỉ qua vài chiêu Uy đã rõ nhiều năm qua hắn che giấu rất giỏi khả năng thực sự....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
1234...8910»