Hai thanh kiếm va nhau choang choảng, những tia sáng lấp lóa ẩn hiện theo mỗi vòng lượn ánh lên tường kính phản quang lại chói nhòa.
Phải sử dụng cánh tay không thuận gặp rất nhiều bất lợi cộng thêm máu từ vết thương chảy ròng thêm khiến cơn đau tê dại làm mất tỉnh táo, anh bị đẩy lui và hứng chịu liên tiếp những đường đâm táo bạo. Tuy nhiên vẫn còn may khi dường như hắn còn muốn vờn đùa, anh chỉ bị tỉa nhưng phát không quá sâu.
Vĩnh Uy gắng gượng xua đi sự mất bình tĩnh của mình, nếu cứ giao đấu trong nóng giận như vậy sẽ chỉ thiệt mạng một cách nhục nhã mà thôi. iếlệp
Anh đẩy thanh kiếm tới trước bằng hết lực, hắn lẹ làng lách người dạt sang bên. Mũi kiếm của anh đâm phập vào bức tường gương, tiếng két chói lói rít trong không gian, thanh kiếm tuột khỏi tay anh rơi choang xuống sàn.
Khương Nam liếc nhìn khinh bỉ, hất cằm ra lệnh “Nhặt lên!”
Một ý nghĩ lóe lên trong anh khi sự va chạm giữa mũi kiếm và bức tường diễn ra. Gương à...
Vĩnh Uy nhặt kiếm, tiếp tục giao đấu trong thế bị chèn ép. Lần này mỗi pha tấn công của đối thủ anh lại né tránh bằng cách nhảy lùi rồi vòng hẳn ra sau lưng hắn, đôi khi thúc kiếm tới thăm dò rồi giật ngay trở lại.
Hắn bật cười lớn tiếng: “Ha ha mày sợ rồi sao? Không dám đối mặt với tao nữa à?”
Khi ấy chính là lúc hắn ngừng quay bước theo anh, đối mặt trước bức tường kính lớn, còn anh ngay phía sau lưng.
Vĩnh Uy lập tức xoay tròn đường kiếm, tạo độ xoáy thích hợp rồi vụt đâm tới sau lưng hắn nhanh hết mức có thể...
Tên Nam gằn miệng nhìn anh qua gương, định giở trò đâm lén hay sao, hắn cũng nhanh không kém xoay mình đưa kiếm đỡ từ mạn sườn trái... nhưng hụt khá xa...
Và sườn phải của hắn cùng trong tích tắc bị mũi kiếm của Uy xuyên thủng.
Mặt hắn nhăn nhúm lại vì đau. Không để chậm một khắc Vĩnh Uy rút mạnh kiếm, chém lên cánh tay cầm kiếm của hắn. Tên Nam rú lên, buông rơi vũ khí xuống nền.
Vĩnh Uy giơ cao chân đạp ngã đối thủ, kề kiếm lên cổ hắn. “Thật may là sự ngu xuẩn của mày đã giúp tao. Đây là bài học cuối cùng cho mày: Gương trong gương!”
Tên Nam nằm bệt dưới sàn thở hồng hộc, quằn quại ôm vết thương rít lên: “Mày chơi xấu. Thật hèn hạ!”
Vĩnh Uy xả nỗi phẫn nộ bằng cách vung kiếm rạch lên mặt hắn một cú ra trò. Máu túa ra theo đường nứt đỏ quạch, hắn ré lên tiếng kêu khủng khiếp.
“Đối với mày thì không có ranh giới giữa xấu và đẹp.” Anh trả lời.
Hắn nén đau, rút từ trong túi ra thiết bị điều khiển nhỏ mà khi nãy đã dùng để đe dọa anh. Đồng thời với tiếng hét, “Mày không nhớ tao còn thứ này hả? Tao sẽ cho tất cả chúng mày cùng tan xác...” hắn nhấn nút rồi ném vật đó về phía sau anh.
Vĩnh Uy quá bất ngờ nên không kịp phản ứng. Vật đó vút một vòng điệu nghệ trên không trung. Anh bật ngửa người, với tay cố bắt lấy...
Thừa cơ Khương Nam vùng dậy, hắn túm lấy thanh kiếm... phóng tới...
Pằng... pằng... pằng...
Tên sát nhân bị ba phát đạn từ phía sau, hắn hộc máu vật chết ngay tại chỗ. Gương mặt đẹp trai biến dạng méo xệch như mặt quỷ.
Nhiên Nhã hai tay run rẩy nắm chặt khẩu súng còn khói, giữ nguyên tư thế một lúc rồi nhìn anh hỏi có sao không.
Vĩnh Uy cũng sững sờ hồi lâu. Hút chết trong gang tấc. Nếu không có cô cứu anh đã không còn đứng đây nữa rồi.
Thiết bị điều khiển nhỏ nằm im dưới đất và không xảy ra hiện tượng gì cả. Uy tự trách mình thật ngốc khi để bị đánh lừa dễ dàng như vậy.
“Cảm ơn! Tôi không sao. Cô cũng là người của bọn chúng?”
Không ngờ khẳng định của anh lại đến nhanh chóng vậy, Nhiên Nhã khổ sở cúi đầu.
“Lệ Na...”
Không cần Vĩnh Uy hỏi thêm cô lập tức dẫn anh đi tìm Lệ Na.
Qua vài khúc hành lang cuối cùng họ cũng tới gian phòng hình cầu. Phiến đá đen đã được thay khóa bằng chốt lẫy.
Không khó khăn mấy để xuống đến hầm tối âm u. Vĩnh Uy vội vã kiếm tìm hình dáng Lệ Na. Và rồi chẳng mấy chốc anh nhìn thấy nửa thân người cô vùi lấp dưới đống vàng bạc, đá quý.
Anh lao đến, gạt đống châu báu, kéo Na lên. Cảm giác đau buồn ngập tràn suốt quãng thời gian qua chẳng sao sánh nổi phần nghìn lúc này khi chứng kiến cô trong tình cảnh ấy.
Nhiên Nhã đứng bên nghe tiếng gào đau đớn, xót thương của anh thì hiểu cô gái ấy quan trọng với anh đến nhường nào.
Chương 33: Rũ héo tàn phai – Rơi!
Thân hình bé nhỏ tựa những cánh gió mỏng manh nhất dễ bay, dễ biến đến nơi xa xôi nào, đang nằm im lìm giữa lớp nệm êm ái. Tưởng như nàng công chúa đã ngủ vùi trong giấc nồng ngàn năm rồi.
Vĩnh đặt lên trán cô một nụ hôn vừa sâu vừa nồng, đặt vào bao nhung nhớ, khao khát và giờ là hy vọng, chờ đợi, lo âu, khắc khoải... đôi tay áp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, phủ lên đó hơi thở nóng ấm, thầm thì những lời van xin... tỉnh dậy đi em, đừng ngủ nữa có được không... anh xin em đấy… mở mắt nhìn anh thôi cùng được.
Tiếng cạch nơi cửa, Uy ngồi thẳng dậy nhưng bàn tay vẫn không rời gương mặt Na.
Bác sĩ trưởng khoa bước đến bên, trầm ngâm.
Anh nói mà không nhìn lên: “Ông nói xem phải làm sao đây hả? Lẽ nào…. cô ấy sẽ mãi mãi thế này?”
Vị bác sĩ trả lời: “Tôi thành thật xin lỗi! Tình trạng này, khoa học có rất nhiều cách gọi khác nhau. Nhưng tôi muốn giải thích theo khái niệm về tâm linh một chút. Từ xa xưa các vua chúa thời cổ đại thường dùng các loại đá quý hiếm làm vật trang sức để tăng cường sức khỏe cũng như giảm thiểu bệnh tật... bởi đá quý chính là đúc kết từ tinh linh của đất trời, có nguồn sức mạnh vô giá. Chúng chuyển hóa năng lượng và xua đuổi độc khí rất tốt, khoa học đã chứng minh một số nghiên cứu gần đây cho thấy quy trình ấy diễn ra theo cách sau: đá quý hút năng lượng từ suy nghĩ và tinh thần của con người rồi chuyển đến những vùng thương tổn, xoa dịu và chữa lành sau đó điều chỉnh sự mất cân bằng, giúp chung chuyển năng lượng tốt hơn. Sự việc của cô gái chính là đã diễn ra theo cách đó, đống đá quý khổng lồ ấy đã thu trọn năng lượng, ý thức từ trí não cô rồi đẩy chúng đến chữa trị thương tích từ cột sống, thật may là ở đó có nhiều tinh vật giá trị mới đủ để giúp cô ấy, nếu không… Cũng có thể nói cô ấy đã tự cứu sống mình. Tuy nhiên, đổi lại hệ thần kinh đã tê liệt hoàn toàn, cơ thể vẫn sống nhưng...”
Uy cắt ngang: “Có cách nào không?” Mỗi lời nói từ vị bác sĩ chỉ khiến anh chịu thêm giày vò.
Bác sĩ nói thẳng: “Có thể là cô ấy sẽ vĩnh viễn trong tình trạng mê man hay cũng có thể một ngày nào đó điều kì điệu sẽ đến, hãy cứ tin và hy vọng!”
Vừa lúc ông Thụy đén. Bác sĩ bèn cáo lui. Ông Thụy cúi nhìn con gái nằm đó, thở dài não lòng.
Đoạn ông quay sang anh bảo: “Cảnh sát đã bắt đầu mở rộng điều tra. Theo khai nhận của Nhiên Nhã thì bọn chúng không phô trương thanh thế theo kiểu các băng nhóm xã hội đen hiện nay là tuyển chọn chân tay dưới trướng mà đẩy người nằm vùng, nhất là vào các công ty kinh doanh lớn. Không phải tổ chức liên kết mà tách lẻ hoạt động và quy về một mối. Chính điều ấy mới thực sự nguy hiểm. Nhiên Nhã cũng là một nhân tố quan trọng trong số chúng, khá được trọng dụng.”
“Ba giúp cô ấy nhé! Con nợ cô ấy một mạng sống.”
Ông Thụy gật đầu rồi tiếp: “Về ông Thiêm, sau giải phóng ông ta giải ngũ và đã cùng mấy nhà nghiên cứu nước ngoài lên đường sang Nam Mỹ thám hiểm. Vài năm sau trở về Việt Nam và đổi đời từ ấy. Từ chân bảo vệ quèn cho một xí nghiệp nhỏ đã leo lên vị trí cố vấn cấp cao như ngày nay. Theo cơ quan điều tra nhận...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








