“Á thôi đúng rồi tối qua lúc cháu quay lại, ngang qua khu vườn hoa thấy một người hơi hơi giống Vĩnh Uy đi lối hành lang phía bên, không nhìn rõ nên cháu tưởng mình trông lầm. Anh ấy mặc sơ mi đen phải không bác?”
“Phải!”
Một ý thức lóe lên trong đầu kết hợp với thông tin trùng khớp vừa nhận được, Duy Khang hiểu. Anh liếc nhìn về phía Lệ Na, cô ấy đang run rẩy, màu môi bợt hơn, nắm tay túm chặt lớp ga trải giường.
Duy Khang rút điện thoai gọi cho bạn nhưng không có người thưa máy, hồi sau biết không thể liên lạc được anhquay sang Lệ Na nói giọng kiên quyết đầy chân thành: “Em đừng lo. Anh sẽ mang cậu ta về cho em!”
Nói rồi anh quay đi ngay, đi tìm bạn... ở bất cứ đâu mà : anh có thể tìm được.
***
Một đêm trắng không ngủ ngồi canh giấc cho con trai bé bỏng. Nhưng tuyệt nhiên sẽ không để thằng bé thấy sự hiện diện của của anh nữa. Không, nó sẽ không thể xa anh mất. Cả Lệ Na cũng vậy, hai mẹ con sẽ có một cuộc sống tốt đẹp nếu anh không lại một lần nữa khuấy đảo cuộc đời họ.
Vậy nên giờ này Uy đành một mình lang thang cô đơn trên những cung đường ngập nắng, ôn lại những kỷ niệm sưa cũ. Mùi nắng tinh khôi quyện với vị lá cây còn hơi ấm cứ vương vấn khiến tâm tư hiu hiu, ngầy ngật. Chẳng rõ giấc ngủ gần nhất đưa anh chìm sâu vào quên lãng là từ khi nào nữa.
Sao đâu đâu cũng ngập tràn hình bóng em. Này đây phòng tập rạng nắng, nơi lần đầu tiên em nói muốn đi cùng anh đến hết con đường anh đi, khi ấy em vẫn còn là một cô bé con xốc nổi, chỉ biết sống hết mình với mê say.
Đây đầm nước yên bình nơi lần đầu tiên chúng ta thực sự thuộc về nhau, giờ không em sao buồn hiu buồn hắt.
Kia quán bánh nơi anh và em gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, em đã thực sự thay đổi, trở nên một cô gái đa sầu và lặng lẽ... cũng vì anh.
Vọng lâu nơi em trải lòng nỗi nhớ và chờ đợi với anh...
Những bước chân vô định cứ dẫn lối anh dạo khắp mọi chốn, mà nơi đâu cũng thấy hình bóng em dù ít dù nhiều.
Sáng. Trưa. Chiều. Tối. Mỗi nơi góp nhặt một chút ký ức nuôi sống trái tim đơn côi của kẻ lang thang. Phải, thấy mình giống như một kẻ lang thang vô gia cư không có nơi dừng chân.
Quay lưng lại những mảng sáng tưng bừng ngoài cửa sổ, Na chỉ chong mắt dõi nhìn bên ngoài phòng bệnh nơi cánh cửa đã được mở rộng hết cỡ. Khắc khoải, khắc khoải trong tích tắc một. Mỗi tiếng chân từ xa vọng lại khi có người qua lại hành làng cũng khiến tim loạn nhịp. Nỗi căng thẳng choán đầy khiến cô quên cả cơn mệt mỏi thường nhật. Tâm trí căng lên chờ đợi, chờ đợi. Nhưng, thời gian cứ lả lướt vội qua mà bóng ai kia vẫn chẳng hiện diện nơi con mắt đang mòn mỏi.
Cốc Brandy sóng sánh cứ vơi lại đầy, hết cốc này đến cốc khác. Vĩnh Uy thả trôi thứ hương vị chua chua, nồng nồng của trái cây mà lại ngấm rất nặng, rất sâu vào cơ thể, chảy qua cuống họng thấm vào thanh quản nóng bừng rồi lại đê mê lan tỏa khắp tim, phổi...
Cái vũ trường này hôm nay có vẻ vắng, chẳng thấy sự ồn ào chộn rộn như thường khi nữa. Đây cũng chính là nơi lần đầu tiên cô và anh nói lời đầu môi với nhau. Càng hoài niệm càng nhớ sâu thêm, càng thấy anh và cô có quá nhiều kỷ niệm.
Duy Khang bước xuống từ chiếc cầu thang uốn lượn cao ngất, anh nhìn quanh và thấy bạn mình kia rồi, cậu ta ngồi trước quầy bar cạn rượu một mình. Anh lao nhanh đến, chạm tay lên vai bạn kéo lại.
“Vĩnh Uy...”
Uy quay nhìn. “Là cậu à?”
“Cậu làm cái gì ở đây hả?” Duy Khang gằn giọng, khuôn mặt nóng bừng, cả ngày nay anh đã lao đi tìm kiếm cậu ta khắp nơi.
“Ngồi xuống đi! cậu. Tôi cũng có chuyện muốn nói với cậu.” Uy hất hàm sang chiếc ghế bên.
Duy Khang tức giận túm lấy ngực áo Vĩnh Uy, anh hét lên giận dữ: “Tôi hỏi cậu làm gì ở đây hả? Trong khi cô ấy đang bệnh nằm đó?”
“Tôi không thể gặp cô ấy được!” Uy đờ đẫn nói.
“Đồ điên! Nghe này cậu chỉ hiểu lầm thôi. Giờ tôi đối với cô ấy chỉ như đối với một người em gái.”
“Không phải vì vậy. Tôi thực sự muốn nhờ cậu chăm sóc cho cô ấy. Na sẽ có một cuộc sống hạnh phúc ở bên cậu. Nói cho tôi biết cậu vẫn yêu cô ấy đúng không? Cậu sẽ không ngại ngần gì mà yêu thương cô ấy suốt đời đúng không?”
Duy Khang nghiến răng lại, đôi tay vẫn túm chặt áo Uy, các khớp xương cứng lại kêu răng rắc. Rồi anh vung tay giáng thẳng một cú đấm thật lực vào quai hàm thằng bạn.
Vĩnh Uy ngã chúi người xuống đất, máu rỉ ra từ khóe mép. Người người quay lại nhìn, bối rối, ngạc nhiên không hiểu có chuyện gì xảy ra.
Duy Khang túm lấy cổ áo Vĩnh Uy lôi dậy: “Nhưng cô ấy… đang chết dần chết mòn vì mày đấy. Thằng khốn!”
…
Tuyệt vọng. Nỗi tuyệt vọng mỗi lúc một dày nặng. Bức bối. Ngạt thở. Nghiến nát trái tim em rồi. Đôi mắt mở nhòa trống rỗng nhưng vẫn chong chong nhìn về phía cửa.
Mỹ Hà lo cho sức khỏe của bạn liền năn nỉ: “Nghỉ một tí đi mà, mình xin cậu đấy. Chớp mắt một tí thôi, nếu anh ấy đến mình sẽ đánh thức cậu dậy, được không? Ngồi suốt cả một ngày rồi. Muộn lắm rồi đấy… Đang bệnh thế này…”
Mặc những lời ca thán của bạn, mặc cái thân hình còm cõi đang suy kiệt, Na vẫn muốn gắng gượng đợi anh. Đợi anh cho đến khi cô không thể đợi được nữa. Dù trong cô đã hoàn toàn chết khô rồi. Như một kẻ vô tri vô giác từ trong ra ngoài.
“Có phải là anh ấy không muốn gặp tớ nữa?”
Mỹ Hà thương cảm nhìn bạn, không biết nói sao. “Ưm… không phải thế đâu…”
Sau những đằng đẵng vô tận, cuối cùng anh cũng xuất hiện. Về bên cô. Hình dáng thân quen của anh đã hiện hữu nơi đây. Thật mà như ảo. Có thật là anh đúng kia không, người mà cô đã ngóng trông đến tan nát cõi lòng giờ đã thực sự trở về... Na chẳng dám tin nhưng đúng là anh với đôi mắt lạnh thăm thẳm, cằm lún phún râu nhọn hơn khi gương mặt sắc nét đã gầy đi và hơi tái. Mái tóc dày quyến rũ được hớt gọn gàng. Khóe môi còn ri rỉ máu.
Anh đứng lặng nhìn cô, găm chặt trong mình dáng hình ngày đêm mong nhớ giờ gầy nhỏ ốm yếu ngồi kia, cảm xúc hòa lẫn cùng không gian đặc quánh chao đảo.
Phải! Giống như ngày đó khi anh đi tìm cô. Họ tìm lại được nhau. Sự sống xung quanh dường như không tồn tại, chỉ anh và cô quay cuồng trong mênh mông vô tận.
Thế nhưng Lệ Na không thể nhìn anh thêm được nữa khi ánh mắt cô chạm phải đôi tay trống trơn của anh. Quay mình để che giấu nỗi đau đớn và sợ hãi đang hiển hiện.
Chưng hửng. Đôi tim cùng rơi rớt phân nửa. Vĩnh Uy khẽ hắng giọng rồi lấy lại vẻ trầm ngâm vốn có khi trông biểu hiện của cô, anh nhìn cô bình lặng rồi chậm rãi tiến lại.
Càng gần nhau hơi thở càng trở nên dồn dập hơn. Đôi tay run nhẹ muốn chạm đến cô, muốn vuốt ve yêu thương để vơi hết những khát khao mong nhớ bấy lâu. Nhưng một cơn dằm nhưng nhức nào đó ngăn giữ anh lại. Anh chờ cô mở rộng trái tim để giải thoát cho anh khỏi mọi sự kìm kẹp. Và cô run rẩy chờ đợi những xoa dịu tổn thương từ anh.
Nhưng rồi chẳng có gì cả. Không có ôm ấp vỗ về, cũng chẳng lời lẽ tha thiết. Một cuộc tái hợp thật lạ lùng. Hờ hững. Hững hờ. Anh ngồi bên giường cô lặng lẽ đếm những giọt dịch chảy tí tách. Na ủ ê cúi nhìn đôi tay gầy trơ xương đang xoắn xuýt vào nhau của mình và tiện che cả vệt sáng nhức mắt từ chiếc nhẫn kim cương nữa. Họ ngồi sát bên nhau, lắng nghe được cả hơi thở và nhịp tim của nhau. Vậy mà như thể có một bức tường ngăn cách.
Đêm đã khuya lắm mà Na vẫn ngồi như thế. Vĩnh Uy cố giữ cho giọng mình tự nhiên, anh nói:
“Muộn lắm rồi, ngủ đi em!”
Cô nghe giọng anh sao mà xa xôi, sao mà lạnh nhạt. Như thể anh chỉ là một ảo ảnh vọng về từ giấc mơ. Na ngoan ngoãn nằm xuống, cô tự kéo chăn và nằm quay lưng lại anh. Để nước mắt tha hồ rơi trong im lặng. Nhìn vệt máu trên khóe môi anh, cô hiểu. Cô hiểu anh bị ép buộc… ép buộc về bên cô. Với những ý nghĩ hoang mang tủi thân như vậy làm sao có thể yên giấc, tâm trí như lang thang mê mệt trong cơn vô vọng....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








