***
Ngày mới lại sang. Sự gượng gạo xa cách chẳng hề thuyên giảm mà vẻ như càng nới rộng. Nỗi căng thẳng cũng bị giãn đến mức tối đa. Nếu như khi bùng vỡ. Hoặc là sẽ hóa giải mọi trúc trắc hoặc sẽ vô tình làm tổn thương thêm lẫn nhau.
Như lúc này đây. Uy nhìn bát canh vẫn đầy nguyên đang dần nguội. Cô chẳng chịu động đến dù một chút.
Anh bưng bát canh lên khuấy đều rồi xúc lên một thìa vơi. “Canh gà hầm thuốc bắc rất tốt cho người ốm. Mất bao nhiêu công vú Lan đấy. Em phải ăn mới có chứ!”
Na lắc đầu né thìa canh anh đưa lại gần, cô thực sự không muốn ăn gì cả, không thể nuốt nổi.
“Một chút thôi!” Anh cố nài, lông mày nhíu lại thấy hơi bực vì cái tính ương ngạnh của cô.
Na vẫn lắc đầu nguầy nguậy nhất định không chịu, môi mím chặt, mặt thì cúi gằm.
Vĩnh Uy tức giận gằn mạnh chiếc thìa xuống bát khiến nước sánh cả ra ngoài, anh quát lên: “Em làm sao thế hả? Em muốn thế nào đây?” Nỗi chua cay đắng nghét trong lòng khiến anh không ghìm được những lời nói làm tổn thương cô: “Hay anh gọi Duy Khang đến cho em!??”
Lệ Na ngỡ ngàng nhìn anh bằng cặp mắt long lanh ngập nước. Uy không thể chịu đựng thêm nữa, anh đặt mạnh bát canh xuống chiếc bàn đầu giường rồi bước ra ngoài với khuôn mặt hằn nét u ám, giận dữ.
Còn lại mình cô trong căn phòng bệnh chợt hoang lạnh như một nắm mồ, nước mắt thi nhau lã chã rơi hòa cùng tiếng nấc kìm giữ. Anh đi rồi, cô biết mà, anh đã đi rồi.
Na đau khổ tự nhủ. Vậy là hết thật rồi. Tất cả đã chấm hết. Anh đã rời bỏ cô thật rồi, chỉ để lại cho cô sự vụn vỡ hoàn toàn này thôi.
Không khí thoáng đãng bên ngoài khiến tâm trí anh dịu đi phần nào. Cánh tay chống trên lan can hành lang bệnh viện, Uy lướt mắt nhìn xuống khoảnh sân bệnh viện với những luống hoa trồng xen. Hơi thở lắng dịu dần dần. Anh tự thấy mình thật vô lý. Mày đúng là đồ điên, mày làm sao thế hả.
Tiếng chuông điện thoại vang rền giục giã, hồi lâu anh mới nhấc máy. Đầu bên cô thư ký hoảng hốt mong anh đến ngay, chuyện công việc rất cấp bách. Anh nói cô tự giải quyết lấy nhưng cô thư ký nói việc hệ trọng liên quan đến vận mệnh cả tập đoàn, Vĩnh Uy đành bảo chờ anh sẽ đến ngay.
Trở lại phòng bệnh, lại gần thân hình đang ôm chặt gối co ro ngồi rấm rứt khóc của Na, anh nhẹ giọng hơn nhưng vẫn đôi phần lạnh nhạt:
"Đừng khóc nữa! Em khiến anh mệt mỏi đấy. Bây giờ anh phải đi, việc gấp. Em ăn đi! Khi nào em khỏe lại chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Cô sợ anh quá, sợ sự lạnh lùng đến vô cảm của anh, sợ cơn nóng giận mà anh đem đến. Chẳng dám đòi hỏi, chẳng dám dằn dỗi nữa đâu. Na gật gật đầu nén cơn đau lại, tay run run với bát canh tự ăn, cố tỏ ra vâng lời.
Thấy vậy anh cũng yên tâm hơn liền quay lưng rời đi.
Chương 30: Em nơi đâu
Khu thương mại cảng, gồm nhiều tổ hợp lân cận đủ mọi lĩnh vực giải trí phục vụ đời sống công nhân bến và giới thương nhân, thủy thủ các tàu giao thương đổ về từ khắp nơi đã tạo nên mặt bằng kinh doanh rộng lớn, phát triển. Một mỏ kim cương vô giá.
Cao Kiến với tiềm lực mạnh mẽ, chỉ trong vòng một năm đã gần như thâu trọn toàn bộ hệ thống. Lợi nhuận thu về đếm không kể xiết. Con số khổng lồ nếu công khai chắc chắn sẽ khiến không ít quan chức và bàn dân thiên hạ sởn gai ốc. Chỉ biết rằng các cổ đông từ lớn đến nhỏ đều mặt mày hớn hở.
Tuy nhiên hiện nay một số vướng mắc nảy sinh rất nguy cấp. Hàng loạt phòng nghỉ, quán bar, sòng bạc… đã thời ngưng hoạt động. Áp lực đến từ phía nhà chức trách, ban quản lý sinh sự đòi hỏi Cao Kiến cắt bớt vài hạng mục, lấy lý do việc một doanh nghiệp – dù doanh nghiệp đó lớn cỡ nào cũng không nên bao quát, chiếm lĩnh quá nhiều cơ sở, dễ mất cân bằng và làm lệch lạc đường lối kinh tế; điều quan trọng nhất là họ còn viện cớ vài tháng nay nguồn vốn nâng cấp mà tập đoàn rót vào đều đặn trước nay đột ngột ngưng trệ nên yêu cầu Cao Kiến chuyển giao cho bên thứ ba, gọi là chia bớt “gánh nặng”. Thêm nữa, đồng loạt các hộ dân giáp ranh đã đâm đơn kiện Cao Kiến bởi khu vực đó đã ánh hưởng rất lớn đến đời sốngcủa họ.
Không những thế, vốn lưu động cấp phát cho cả những mảng khác cũng hoàn toàn đóng băng.
Việc ông Thụy không màng gì đến công việc và Vĩnh Uy bỏ đi đã khiến Cao Kiến lâm vào tình trạng rất nguy nan. Mọi việc điều hành ông Thụy gần như giao lại hết cho ông Thiêm cố vấn cấp cao.
Phó phòng thư ký Nhiên Nhã giải trình cụ thể từng mục tổng hợp từ các cấp, vấn đề khẩn thiết nhất hiện giờ là cần gia tăng ngân sách đã bị thiếu hụt nghiêm trọng thời gian qua để đẩy nhanh lại hoạt động cho các lĩnh vực trọng yếu.
Uy loạt soạt lật mạnh các văn bản báo cáo, cùng lúc dõi nhìn biểu thị chứng khoán trên màn hình máy tính, phiên giao dịch sang đã ghi nhận cổ phiếu niêm yết của Cao Kiến đã giảm mạnh đáng kể, trong khi đó so với mặt bằng chung, tức chỉ số VNIndex vẫn khá ổn.
“Rất nhiều các công trình trọng điểm vẫn đang trong quá trình hoàn thiện đều bị ông Thiêm rút vốn một cách khó hiểu, nguồn đó được đẩy vào vài cơ sở không minh bạch. Hiện tại vốn chung chuyển của chúng ta đã cạn kiệt rồi ạ!”
“Cô chuẩn bị ngay một cuộc họp khẩn. Trước mắt tháo gỡ vấn đề khu thương mại cảng đã, mấy lão quan liêu muốn vòi thêm hay có kẻ khác nhúng mũi, làm rõ cho tôi! Về tài chính, tôi sẽ làm việc với phòng kinh doanh, yêu cầu họ dứt điểm thu về tất cả các địa điểm còn đọng nợ nhanh nhất có thể. Còn ông Thiêm... tôi sẽ giải quyết sau.” Vĩnh Uy trước nay chưa từng nêu rõ chi tiết kế sách bao giờ, nhưng Nhiên Nhã là ngoại lệ, cô thư ký luôn khiến anh tin cậy và hài lòng bởi sự linh hoạt và hiểu biết trong công việc cùng tính cách chín chắn mặc dù còn khá trẻ. Chỉ mới theo anh từ thời điểm anh về nước và nhậm chức tổng giám đốc, cô đã trở thành cánh tay đắc lực hiểu rõ đường lối hoạch định của anh nhất.
“Dạ! Thưa tổng giám đốc!" Nhiên Nhã tươi tỉnh, cô biết là có anh thì mọi chuyện sẽ êm đẹp mà.
***
Bể ngâm dược thảo. Các vị mặt tròn bụng lớn đang lim dim hưởng thụ hết mức sảng khoái, hơi nóng từ làn nước trườn quanh thân tạo cảm giác vô cùng dễ chịu, các em chân dài ngồi quanh thành bể phía sau lưng thi luôn tay massage, đấm bóp… không còn thú vui trên đời nào là họ không biết đến nữa.
Lão Kiều Cương nâng ly rượu lên. “Ha ha! Xin mời, các vị cứ tự nhiên nhé, hôm nay tôi bao trọn khu này rồi,” nháy mắt cười gian, “vài hôm nữa tôi đưa các vị đến một nơi, đảm bảo trăm phần nghìn sẽ tuyệt diệu hơn thế này nhiều.”
Các ông lớn nghĩ tới đã sướng không kìm nổi mà bật cười hềnh hệch.
Lão Kiều Cương khẽ vuốt cặp ria đen bóng cười nham hiểm, hừm, mày hại con gái ông ra nông nỗi đó ông sẽ cho mày biết thế nào là chết không kịp ngáp, cứ đà này ông xơi trọn cả gốc rễ nhà mày luôn cũng được. Chợt chuông reo lão chưa phải động tay đã có đứa mở máy áp lên tai giúp. Đầu bên cho biết tình hình có vẻ không thuận lợi lắm khiến lão nhíu mày lo lắng, tắt hẳn điệu cười. Nhưng rồi lão cũng trấn tĩnh lại, việc gì phải cuống, ta nắm lợi thế đủ đằng, có thách cả ông cố tổ nhà nó đội mồ sống dậy cũng không lật ngược tình thế được.
16h cùng ngày, sau khi cuộc chơi đã tàn, gian thư giãn tạm thời đóng cửa chờ nhân viên thu dọn. Một xác nam giới mình trần nổi lềnh phềnh dưới làn nước dập dềnh, cặp ria đen nhẫy tựa rêu chết giữa màu xanh lợt lạt.
***
Từng cuộn từng cuộn sẫm đơn côi nổi trôi theo áng chiều chập choạng, sà xuống tận nỗi buồn sâu thẳm, tím rịm cả lòng em....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








