watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Ôi ! giọng thầy hôm nay sao mà .....đẹp đến thế.

Đạt Khoa vội vàng tách nhóm buôn dưa ra, cậu vuốt lại khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của mình sau một cuộc chạy đua ngang tầm oilmpic . Anh Thư từ bàn cuối đi lên, nụ cười đắc thắng trên môi còn chưa kịp tắt. Vẫn là cái giọng bề trên ấy, nhỏ ngồi vắt vẻo trên ghế,tay xoa xoa mấy cái móng tay rồi từ từ hỏi Đạt Khoa:
- Thế nào rồi, khi nào thì cái lớp ấy dọn ra khỏi trường, hôm nay à?
Đạt khoa lắc đầu, cậu thở hồng hộc, vẫn chưa dám thông báo cái tin này cho Anh Thư biết. Bảo Ngọc từ bàn dưới ngoái người lên trên, miệng cong lên chế diễu:
- Mày làm gì mà vội thế, từ từ cho người ta ngắm lại trường đã chứ, ngày mai mới chuyển đi à?
Lại lắc đầu, thái độ của đạt Khoa khiến Anh Thư cảm thấy có gì đó bất ổn, nhỏ không cười nữa mà nhìn thẳng vào mặt cậu bạn kia, giọng nói có đôi phần ác cảm:
- Thế rốt cuộc là khi nào , mày đi dò thám kiểu gì thế hả?
Đạt Khoa méo mắt, cậu đã biết được kết quả nhưng vẫn thông báo lại bằng cái giọng lí nhí:
- Lớp Toán không bị đuổi học.
- CÁI GÌ !
Cả anh Thư và Bảo Ngọc cùng ré lên một lúc, sắc mặt tưới rói của Anh Thư biến chất hẳn, cơn thịnh nộ của nhỏ đã dâng lên tận đỉnh điểm, nhỏ ước gì mình có thể kiếm một ai đó xả giận ngay bây giờ. Nhưng đột nhiên cánh của phòng lớp Anh bật mở, Trúc Ly bước vào, nhỏ nghiến răng kèn kẹt:
- Là các cậu làm phải không, cái chuyện đó là do các cậu chủ mưu chứ gì.
- Cậu biết rồi còn hỏi?
Bảo Ngọc trả lời tỉnh keo, dù trong lòng nhỏ đang có một con sóng rất lớn. Trúc Ly tiến dần về chỗ Ngọc đang đứng , nhỏ rít lên:
- Các cậu có hại thì cũng hại lũ con gái thôi, chứ sao lại còn đụng đến mấy thằng con trai nữa hả?
- Cậu xót à?
Anh Thư khoanh tay trước ngực, nhỏ ngấu nghiến nói từng chữ. Ly kìm cơn giận xuống, mặt thoáng chút rối, nhưng nhanh chóng nhỏ lấy lại được bình tĩnh:
- Các cậu làm vậy thì liệu khánh Đăng và Anh Kiệt sẽ như thế nào, họ cũng là bạn của tôi, ngộ nhỡ họ không muốn vào đây nữa sao.
- Chúng tôi cũng chẳng cần đến họ nữa.Nhuwg mà cậu yên tâm đi cái lớp Toán chết tiệt ấy cũng chưa bị đánh gục đâu.
- Các cậu....
Trúc Ly nín bặt, nhỏ không còn nói thêm được câu nào nữa, chính nhỏ cũng đang bị tha hóa, liệu nhỏ vào cái lớp này có đúng hay không?

Trong khi lớp 10 Anh đang còn chìm trong một mớ bòng bong hỗn loạn thì lớp 10 Toán lại đang cảm thấy tâm trạng ngời ngời, vố này lớp Anh đau rồi. Vui hơn nữa là lần đầu tiên cô Hàn Thủy đánh gục được cô hải Thu một cách ngoạn mục.Sau trận này lớp Toán sẽ cho lớp Anh biết thấ nào là trả thù thực sự. Hai ngày nữa là tới valentine. Đây là dịp tốt nhất.

***

Ngọc Vi đan chéo chân ngồi trên ghế, nhỏ cho một miếng bánh vào miệng nhai ngấu nghiến. Hà Mi với tay qua, cố giành được gói bánh trong tay bạn, nhưng lại bị Ngọc Vi giật phăng, nhỏ phụng phịu xuống ngồi cạnh Cát Anh mà không quên dậm gót dày thật mạnh. Ngọc Vi cười khà khà, nhỏ đang rất khoái.
- Ngày kia là 14/2 phải không nhỉ ?
Thái Huy một tay chống cằm , một tay vẽ vời hoa lá lên cuốn vở, chợt ngước mặt lên hỏi. Vi gật gù:
- Umh !
Hà Mi tròn mắt , nhỏ kéo mạnh cánh tay Vi hỏi bằng cái giọng ngu ngơ:
- 14/2 là sinh nhật ai à.?
- Ừa, sinh nhật của những đôi đang yêu nhau, Mi khờ cậu không có phần đâu.
Nhật Nam tốt bụng giải thích dùm cô bạn, nhưng cũng không quên phá rối tinh thần Hà mi bằng một câu chọc tức phía sau, Hà Mi hứ dài , nhỏ bĩu môi:
- Vậy cậu nói có đứa con gái nào trong lớp này có phần không!
Nam nhăn mặt, sao Mi khờ bữa nay tự nhiên không khờ nữ vậy nhỉ. Nhỏ nói quá đúng valentine mà con gái lớp Toán không có quà là chuyện đương nhiên. Thế Bảo từ bàn dưới chạy vụt lên, cậu đặt tay trước ngực mình rồi hướng ánh mắt trìu mến nhìn Ngọc Vi:
- Có chứ, Ngọc Vi bà yên tâm 14/2 năm nay bà chăc chắn có sôcôla. Vi trề môi, cho tiếp một miếng bánh nữa vào miệng, nhỏ chẳng thèm để ý tới thái độ của Bảo, vẫn ngấu nghiến ăn quà vặt. Thế Bảo xụ mặt, nhưng đột nhiên Ngọc Vi lại bật người hẳn dậy, nhanh như một cái lò xo:
- À há, sao mà mình không nghĩ ra nhỉ?
- Chuyện gì thế.
Cả bốn đứa túm lại hỏi, cái điệu bộ của cô nàng khiến cho tụi nó không thể nghi ngờ, Cát Anh ngồi bàn bên cạnh khẽ mỉm cười, không nghe được thì nhỏ cũng thừa biết cái kế hoạc của Ngọc Vi rồi.Ngọc Vi thì thầm vào tai các bạn điều gì đó, trông bộ dạng nhỏ cực gian, mấy đứa nghe xong gật gù, cao kiến quả là cao kiến.

Bảo Ngọc vuốt lại mái tóc xoăn nhẹ , nhìn lại trong gương thật kĩ rồi tự cười một mình. Anh Thư bắt gặp cảnh đó, chỉ khẽ dấu một nụ cười mỉa mai. Ngày kia là ngày lễ tình nhân, vậy thì lớp Anh phải chuẩn bị cẩn thận, những nhày này, lớp 10 Anh luôn là tâm điểm chú ý của các học viên trong trường. Dẹp bỏ đi cái bực tức trong mình với vụ việc của lớp Toán, Anh Thư lấy lại cho mình một tâm trạng thoải mái. Mặc dù không được như dự định là cả ba học viên sẽ vào lớp mình, nhưng dù sao thì cũng có Trúc ly, chỉ cần con nhỏ ấy thôi thì lớp Anh cũng đã tăng thêm được một phần sức lực.
- Mày nghĩ năm nay sẽ có bao nhiêu anh chàng tặng quà cho mình.
Bảo Ngọc cất chiếc lược vào trong cặp, văn văn lọn tóc, rồi đánh mắt sang hỏi Anh Thư. Thư không trả lời nhỏ ngay, vẫn cứ chăm khư khư vào cuốn sách trên bàn. Bảo Ngọc hơi bực mình, giọng nhỏ lớn hơn một chút:
- Tao đang hỏi mày đấy.
- Ai biết ?
bây giờ thì ngọc đã hoàn toàn tức giận, nhỏ nổi cộ lên:
- Mày không thể nhìn tao được à, từ bao giờ mày trở thành học sinh ngoan thế.
Dừng bàn tay lại trên một trang sách, Anh Thư khẽ liếc mắt lên nhìn Ngọc một chút, giọng nói đều đều:
- Từ lâu rồi tiểu thư ạ, mày không nhớ chúng ta là học viên của lớp Anh sao, với lại sắp thi học kì rồi, tao không phải là thần đồng mà nói không học đã biết.
Ngọc nhếch mép, khóe miệng cong lên:
- Vậy à ! Nhưng mà mày cũng không cần phải trả lời theo kiểu nhát gừng thế chứ, đóng vai trò ngoan thì cũng đóng cho tròn.
- Tao không phải là mày.
Anh Thư ngoảnh mặt nhìn Bảo Ngọc một lần nữa, rồi lại chúi mũi vào cuốn sách. Để lại một cục tức, Ngọc ra khỏi lớp, trong lòng có chút bất mãn.

14/2
6h30'
Khánh Đăng và Anh Kiệt bước vào lớp , hai cậu như hóa đá trước cảnh tượng mà mình đang nhìn thấy. Một chồng quà tặng cao như núi đang được chất ngổn ngang trên bục giảng và cuối lớp. Kiệt lần mò qua từng chỗ một, cậu sờ nhẹ lên các hộp quà chép miệng:
- Chà nữ sinh lớp này có nhiều quà nhỉ? người yêu nhiều thế mà tớ không biết đấy.
Ngọc Vi liếc mắt cảnh cáo, Kiệt lùi lại phía sau, cái kiểu " liếc mắt đưa tình " này, cậu rành quá mà, nếu không để ý thì ngay sau đó sẽ là một tràng te tua, hoặc là một cú đấm như Thế Bảo đã , đang và sẽ hứng chịu.
- Con gái lớp này làm gì có cái diễm phúc ấy.
Quỳnh Chi đon đả trả lời Kiệt, giọng nói có đôi chút, à không hoàn toàn là cáu gắt. Khánh Đăng nở một nụ cười nhẹ xua tan âm khí, sau đó cậu quay qua hỏi Quỳnh Chi:
- Thế cái đống quà này là sao?
- Của tụi con trai các ông đấy.
Nghe thấy thế, trong lòng Anh Kiệt không dấu nổi niềm vui sướng, cậu thốt lên mất kiểm soát mà không để ý đếnlời nhắc nhở từ cái nháy mắt của Thái Huy:
- Á, thế là bọn tôi có nhiều người hâm mộ thế à.

Vèo.......

Một cuốn vở bay qua cái trán yêu dấu của cậu không thương tiếc. Xoa xoa lại cái trán, cậu nhặt cuốn vở lên: Hạ Ngọc Vi. Cái nhãn vở xinh xắn mang tên cô bạn phó học tập.Ngọc Vi hung hăng lại gần nhặt lại cuốn vở, tiện tay bơ luôn cho Kiệt một cái trên đầu:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
» Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
1234...91011»