“ Ngày …tháng …năm
Sân bay đông nghẹt người, dáng con khuất dần , vậy là con xa mẹ thật rồi. Nước Anh xa xôi quá, biết bao giờ mẹ mới co thể gặp lại con đây, mẹ chỉ biết ngồi đây, cầu bình an cho con thôi, con gái yêu của mẹ, mẹ rất yêu con “
“ Ngày …tháng …năm
Mẹ xin lỗi Thủy ơi, gặp con trong phòng giám thị, mẹ đã muốn lao ngay tới mà ôm chầm lấy con, nhưng lí trí không cho mẹ làm thế, mẹ đã bỏ rơi con 20 năm nay, mẹ không đủ tư cách để làm chuyện đó, cũng chẳng dám ôm con, mẹ sắp đi xa rồi, đôi mắt này không thể dõi theo con được nữa, nói lời yêu thương làm gì nữa chứ, con hận mẹ lắm phải không ??? Thủy, 20 năm qua chẳng đêm nào mẹ ngủ được, mẹ nhớ con, nhớ cả cái bàn tay bé xíu của con buông dần vạt áo mẹ. Nếu ngày đó mẹ chịu đựng thêm một chút, nếu ngày đó mẹ không dại dột làm theo lời thách đố của mẹ Hàn Tuyết thì bât giờ mẹ đã không phải đau khổ thế này.
Tại sao con lại khóc, con phải mạnh mẽ lên, sau này mẹ không còn bước theo con, chăm sóc cho con được nữa”
(23) - 44-870-23#ixzz2FUOaDyhU
“ Ngày ..tháng… năm …”
Cuối cùng thì mẹ cũng làm được rồi, nhưng Thủy ơi, sao mắt con nhắm nghiền thế, mẹ sắp đi rồi con biết không, mẹ sẽ không còn được nhìn thấy con nữa, mở mắt ra nhìn mẹ đi con, xin con đấy. Mẹ kiệt sức rồi, mẹ sợ, sợ lắm, sợ rằng con sẽ không tỉnh lại và mẹ sẽ không thể nói với con những lời yêu thương cuối cùng, “
Cuốn nhật kí gấp lại, mắt cô Thủy đã mờ đi vì nước mắt. Bầu sáng sáng lên trong phút chốc rồi lại chìm vào khoảng không của bóng tối.
Mưa.
Phong bì thư vẫn đặt trên bàn, cô Thủy quẹt ngang dòng nước mắt, với tay lấy nó, cẩn thận mở ra như sợ rằng chỉ một chút nữa, chỉ một chút sơ sẩy thôi, nó sẽ bay đi mất.
Bức thư ấy không có nhiều chữ, chỉ vỏn vẹn một câu nhưng lại khiến trái tim cô nghẹn lại
“ Hãy luôn nhớ rằng, mẹ….chưa bao giờ hết yêu thương con “
Hướng đôi mắt về phía cửa sổ, cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã thay vào chút ấm áp. Rồi ngày mai sẽ ổn thôi, nhất định lại như thế. Cô Thủy khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng đầy tin tưởng.” Con sẽ giấu nước mắt đi mẹ ạ, con biết mẹ sẽ luôn dõi theo con mà, phải không. Ngày mai nắng sẽ ấm.”
o0o
Mặt trời lấp ló, xuyên qua tán cây, len lỏi giữa sân trường. Cát Anh mơ màng nhắm nghiền mắt, cuốn tiểu thuyết trên tay vẫn chưa đọc hết, nhỏ đang thả hồn mình vào một thế giới khác. Có vẻ như vẫn chưa muốn trở về thực tại, Ngọc Vi tới ngay bên cạnh bạn, nhỏ chép miệng:
- Lớp trưởng, đáng nhẽ cậu nên vào lớp chuyên văn mới đúng.
Vẫn không mở mắt , nhưng giọng nói Cát Anh đã đều đều vang lên :
- Cậu đến lớp sớm thế ?
- Không sớm làm sao nhìn thấy được cảnh tượng này.
Ngọc Vi khẽ liếc qua chọc bạn, nụ cười trên môi vẫn không dứt. Cát Anh ngồi hẳn dạy, nhỏ vươn người qua bên kia, lấy ra một hộp quà nhỏ.
- Tặng cậu.
Vi nhíu mày, nhỏ nhìn chăm chăm vào hộp quà, khó hiểu :
- Nhân dịp gì ?
- Chả dịp gì cả, thấy đẹp thì mua tặng cậu thôi.
Cát Anh trả lời bâng quơ, mắt nhanh chóng hướng ra ngoài cửa lớp. Vi kéo bạn quay trở lại nhìn chính diện vào mắt mình:
- Cậu nói đi, có chuyện gì xảy ra rồi phải không.
Một nụ cười thoáng qua, vương lại chút buồn trên khuôn mặt vốn bình lặng như hồ nước mùa thu. Cát Anh nhìn bạn, lắc đầu nhẹ. Nhỏ gấp cuốn tiểu thuyết lại đặt ngay ngắn lên bàn, từ từ lên tiếng :
- Tớ đã bảo là không có chuyện gì rồi mà, cậu thấy không, mọi thứ rất ổn.
Vi nhíu mày, định hỏi bạn cho cặn kẽ thì đúng lúc các học viên khác cũng tới. Thế Bảo cười tươi rói, cậu vỗ vỗ cái tay tạo sự chú ý cho các bạn :
- Đố mọi người mai là ngày gì ?
(24) - 44-870-24#ixzz2FUP6sVnE
- Ngu thế mà cũng hỏi, mai là ngày mai .
Thái Huy tỏ thái độ bức xúc, cậu chống lưng đứng thẳng nhìn bạn, mặt vênh lên. Thế Bảo bĩu môi, cậu xua xua cái tay, rồi chép miệng :
- Nông cạn.
- Á , cái thằng này, mày nói ai nông cạn hửm ???
- Thì tao nói là nói vậy.
Thấy sự mất bình tĩnh của Huy, Bảo dịu gọng , cậu cười xuề xòa , Cát Anh ngồi vào chỗ, nhỏ đưa mắt lên:
- Sinh nhật cô Thủy phải không ?
Mắt Thế Bảo chớp chớp, cậu nhìn Cát Anh như vừa thấy một viên ngọc quý :
- Lớp trưởng , cậu đúng là số một.
Ngọc Vi nheo mắt lại, nhỏ tang luôn cho bạn một cái đau điếng, hùng dũng tiến lại gần Bảo , xách ngược cái tai cậu lên một cách bạo lực nhất. Mặc kệ hình ảnh cô bạn lớp phó học tập đang đè đầu cưỡi cổ cậu bạn, hai mươi chín học viên còn lại vẫn đứng đó lắc đầu. Cát Anh bật cười, nhỏ nhìn các bạn khẽ hỏi :
- Thế nào rồi, các cậu đã chuẩn bị xong chưa ?
- Xong hết rồi lớp trưởng ạ._ Quỳnh Chi phấn khởi lên tiếng, nhỏ chớp chớp con mắt trông thật đáng yêu.
- Vậy ngày mai chúng ta đến đó sớm hơn một tí
- Được.
Anh Kiệt hồ hởi lên tiếng, mắt không quên ngó qua chỗ Khánh Đăng, nhưng có lẽ cái thu hút ánh nhìn của cậu nhất vẫn là cậu bạn bí thư “ác bá “ ngồi im lặng trên kia. Dạo gần đây Nam ít nói hơn, cũng chẳng thấy cậu “làm khó” tụi nó nữa, cứ im lặng như vậy, cũng đơn giản để biết, có chuyện gì đó bất thường đã xảy ra .
Hướng tia nhìn về phía Nam, Cát Anh cắn nhẹ môi, một nỗi buồn vô tận nào đó đang ẩn lấp đằng sau đôi mắt kia. Và nhỏ là người hiểu rõ nhất. Ngọn gió mùa đông khẽ lướt qua, trái tim thắt lại. Mười bảy năm…quá dài, nhưng cũng không phải là tất cả. Nhỏ ước một lần có thể như cánh chim trên bầu trời kia, tự do bây tới những chân trời mà mình thích. nhắm nghiền đôi mắt một lần nữa, để mặc tâm hồn lạc vào cõi hư vô nào đó. Nhỏ nén một tiếng thở dài, lại đưa mắt nhìn Nam, ánh nhìn cũng đang chứa đựng một nỗi buồn không tên thăm thẳm.
(24) - 44-870-24#ixzz2FUPcJ04n
Chap 61
Trời Sài Gòn quang đãng, những đám mây trắng xóa bồng bềnh trôi, Anh Thư ngồi trầm ngâm bên khung cử sổ kí túc xá. Lặng mình trước vẻ đẹp ôn hòa của mùa đông, nhỏ thực sự cảm thấy mệt mỏi và chán nản, đã từ lâu rồi, nhỏ chẳng biết đánh vần trọn vẹn hai chữ niềm vui, chỉ có một thứ cảm giác ghen tị cứ lớn dần, lớn dần, ăn mòn trái tim và tâm hồn nhỏ. Đưa hai mắt nhìn về phía trước, nhỏ nhìn chằm chặp vào hàng hoa sữa trong sân, mơ hồ.
Bảo Ngọc bước tới gần, nhỏ đứng yên một lát, khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười mỉa mai tỏa ra từ khuôn mặt xinh đẹp :
- Mày làm gì mà ngồi thẫn thờ vậy ?
Có chút giật mình, Thư quay lại nhìn Ngọc, mắt chớp liên tục :
- Không có gì !
Hơi nghiêng đầu, Ngọc cố rướn người về phía trước:
- Mày khóc hả Thư ?
- Đừng có điên như vậy, mày nghĩ tao là ai …
Quẹt ngang dòng nước mắt chưa kịp rơi xuống má,Thư cố trơ ra một bộ mặt cứng rắn nhìn bạn, dù hai mắt nhỏ đã đỏ hoe. Bảo Ngọc tiến tới gần hơn, nhỏ ngồi lên chiếc ghế gỗ gần đó, cau mày:
- Nói đi, có chuyện gì vậy, đã có chuyện gì xảy ra?
Mặc
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








