Ba phút sau, dẹp đi mọi cái bực tức trong người thầy cùng hai giáo viên nữa bước vào lều của lớp Toán.
Anh Thư gấp cuốn sách lại, trên môi nở một nụ cười nhạt thếch, dù không tận mắt nhìn thấy thì nhỏ cũng đã biết được thảm cảnh của. trại bên đó. Bảo Ngọc vuốt cằm suy nghĩ một lúc rồi ngước mặt lên hỏi kẻ đang ngồi đối diện mình:
- Mày có chắc là tụi nó sập bẫy không?
- Không!
Câu trả lời thoáng nhẹ qua ,nhưng còn đọng lại chút dư vị đểu cáng. Bảo Ngọc thật sự không thể ngồi yên một chỗ nữa, nhỏ đứng phắt dậy lại gần Anh Thư:
- Mày nói vậy có nghĩa là sao?
Thư hơi cười, khuôn mặt xinh đẹp ẩn dấu cả một kho mưu đồ:
- Đương nhiên là chúng nó không ngu đến mức không biết được chuyện gì đã xảy ra kẻ sập bẫy là các giáo viên đáng kính kia kìa
Một sự thật hiển nhiên là các thầy cô sẽ tìm được tang chứng trong túi của các học viên lớp Toán, bày la liệt tang vật giữa bàn, miệng thầy giám thị hoạt động tức khắc:
- Còn chối nữa không hả?, tôi không ngờ cái lớp này lại hư hỏng đến mức này, các anh chị có ăn chơi trụy lạc thế nào cũng không nên làm những cái việc đáng hổ thẹn này chứ.
Phẫn uất. Đó là tâm trạng của các học viên lớp 10 Toán bây giờ. Cát Anh khẽ cười, nhỏ đoán không sai, cái thành tích của lớp trong gần một năm qua khiến cho thầy quản sinh phát điên rồi, bây giờ chuyện này dù không có thật thì các thầy cô cũng sẽ ép mình tin. Vì sao ư? Ai mà chẳng muốn đuổi cái lớp 10 Toán này ra khỏi học viện. nhỏ khẽ dấu bàn tay mình sau lưng thầm yêu cầu các bạn im lặng, giải thích bây giờ chỉ gói gọn trong hai từ vô nghĩa. Nhác thấy sự không vừa lòng của các học viên, thầy quản sinh càng bực mình hơn, được rồi, vẫn chưa khuất phục ư? thầy sẽ cho gọi cả nhân chứng cho tụi nó hết đường chối cãi.
Bảo Ngọc bẽn lẽn đứng ra giữa vòng tròng của hai lớp Toán và lớp Anh, nhỏ cúi đầu, bộ dạng sợ hãi. Đạt. Diễn quá đạt rồi còn gì. Ngọc Vi thầm nghĩ trong bụng. Anh mắt thầy quản sinh nhìn qua Ngọc lập tức dịu dàng hơn, giọng nói cũng nhẹ đi vạn lần:
- Em nói đi, hôm qua em thấy gì?
- Dạ..dạ..
Thái đọ ngập ngừng của cô học trò này càng khiến thầy quản sinh nóng lòng.
- Không sao đâu, em đừng sợ có các thầy cô ở đây mà.
Anh Thư bước ra trước nhỏ dịu giọng:
- Thôi thầy à, cho qua đi mà, dù sao thầy cô cũng đã tìm được đồ rồi, cảnh cáo nhẹ các bạn ấy là được.
Đểu giả, cách vu oan đúng bản chất thật của lớp Anh, không cho thêm dầu vào lửa, chỉ nhẹ nhàng bỏ thêm xăng từ từ thôi. Thầy quản sinh quơ mắt nhìn nhỏ, cố nén cơn tức giận trong lòng đi nhìn cô học trò ấy không dấu nổi cảm xúc của mình:
- Em đừng có hiền lành quá mà để cho người ta ức hiếp._Tiếp tục quay sang nhìn Cát Anh với một con mắt khác hoàn toàn_ Với loại người như thế này thì nên trừng trị thẳng tay, tôi sẽ không dung túng thêm cho các anh chị một lần nào nữa đâu.
Thầy vừa nói gì nhỉ? dung túng ư? Cát Anh cắn nhẹ môi, câu nói của thầy làm nhỏ khó chịu, chưa bao giờ thầy ưa lớp Toán chứ đừng nói tới chuyện dung túng.
- Em nói đi Bảo Ngọc.
Sau một hồi ấp a ấp úng, Bảo Ngọc cũng từ từ hạ màn kịch xuống:
- Dạ...mình...mình xin lỗi các bạn....mình thực sự không muốn các bạn bị phạt đâu..nhưng mà chuyện này các bạn cũng làm hơi quá, nếu như các bạn lấy đồ cảu mình như trước đây thì mình đã che dấu nhưng ..đằng này..
Câu nói lấp lửng cảu nhỏ cộng thêm vào đôi mắt thầy giám thị một màu đen sẫm:
- CÁI GÌ...trước đây các anh chị cũng từng ăn cắp đồ của lớp Anh rồi sao.
Ngưng lại một giây, cả lớp Toán như bất động, kịch bản có thêm tình tiết mới?
Chap 21:
Ông măt trời đã nằm yên trên đỉnh núi. Sau một trận răn đe nạt nộ, thầy quản sinh đã cho học viên lên xe trở về học viện , không quên để lại cho lớp Toán một ánh mắt căm ghét đến cùng cực. Khánh Đăng lên xe trước vì thế cậu mới ngồi cạnh Cát Anh, Nhật Nam ngang qua chỗ ấy, cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng xuống ngồi ghế sau, chuyện lúc nãy đã khiến cậu đau đầu rồi. Đăng khẽ liếc qua Cát Anh một chút, nhỏ vẫn trầm ngâm suy nghĩ một điều gì đó, đôi mắt đen tuyền đang ngắm nhìn khoảng không trước mắt.
- Sao lúc nãy cậu không để bọn tớ minh oan cho lớp.
- Vô ích !
Nhỏ đáp lại cậu , gọn lỏn chỉ có hai từ sau đó lại trầm mình trong suy nghĩ, bầu không khí trong xe cũng không còn được thoải mái như lúc trước, tất cả đều đang mang trong mình những tâm trạng riêng.
Hai chiếc xe đỗ xuống sân trường, thầy quản sinh đã vôi vàng bước xuống , đôi mắt lướt qua lớp Anh một chút, sau đó dừng hẳn lại ở cái lớp mà thầy chúa ghét, giọng vang lên đều đều:
- Sáng nay các anh chị không phải học, tất cả đi lên phòng giám thị cho tôi.
Xoay người, tụi nó bước đi, lần này sẽ thế nào nhỉ, một trường hợp chắc chắn sẽ xảy ra. Ngọc Vi sát lại gần Cát Anh, nhỏ thở dài sau đó nhìn sang bạn:
- Tớ không nghĩ lớp Anh lại chơi cái trò này.
Giọng nói trùng xuống, không phải là sự thách thức hay tinh nghịch như mọi ngày. Cát Anh im lặng, nhỏ cũng chẳng biết nói gì, minh oan ư? đó là một giả tưởng hoàn toàn không thể,cho dù có minh oan được thì sao chứ? chẳng nhẽ mấy cái đồ vật ấy tự chạy đến lều của tụi nó, hay là một ai đó vu oan giáng họa? Không! các thầy cô tuyệt đối tin tưởng lớp Anh.
Phòng giám thị đã có đầy đủ các nhân vật cần có mặt. Cả lớp bước vào. Hiệu trưởng ngồi trên chiếc ghế cao nhất, khẽ gỡ gọng kính ra, day day trên trán. Thầy giám thị đứng ra trước, đảo mắt qua một lượt rồi" chào đón" các học viên bằng một tràng tức tối:
- Giỏ...i giỏi lắm, lại làm ra cái vụ này nữa à, cái lớp này đúng là giỏi thiệt.
- Các bạn ấy không làm chuyện đó thưa thầy, chúng em có thể làm chứng.
Khánh Đăng lên tiếng nhằm giải thích vấn đề, dường như cậu chưa hiểu ý của Cát Anh hồi nãy thì phải. Thầy giám thị nhìn sang cậu học viên mới đến, hơi cười:
- Em có tin là như vậy không ?
Đăng chưa kịp trả lời thì đã bị thầy quản sinh nhảy xen vào, bàn tay nắm chặt:
- Tôi biết em còn chưa hiểu nhiều về cái lớp ấy nhưng mà tôi muốn nhắc nhở em rằng, tôi đã biết cái lớp này gần một năm, trong khi em chỉ là người mới đến.
- Nhưng mà.....
- Em còn cãi làm gì, trong khi họ im lặng không nói được lời nào, em nên hiểu cái học viện này có quy tắc, chứ không phải là một cái chợ, không có chuyện bao che dung túng lẫn nhau đâu.
Cái giọng này đích thị là của cô Hải Thu, khuôn mặt Cát Anh co lại, nhỏ chớp nhẹ mắt nhìn thầy hiệu trưởng. Thầy Bình vẫn ngồi đó, im lặng lắng nghe cuộc đối thoại, nói chính xác hơn là cuộc độc thoại của các giáo viên. Dù sao thì cũng muốn ép tội lớp Toán thôi, thầy từ từ đứng dậy, tiến gần đến chỗ thẩm tra, giọng nói khàn khàn vang lên:
- Vậy bây giờ các thầy cô muốn như thế nào !
- Còn sao nữa thầy, đuổi học đi, học viện này không thể bị phá hủy bởi những học viên hư đốn như thế này được.
Hư đốn ! đã tự bao giờ cái nhãn mác đó được gắn với lớp 10 Toán nhỉ, các thầy cô trong trường luôn cho lớp Toán là cái gai trong mắt, học sinh trong trường cũng chỉ dám thầm ngưỡng mộ. Vì thế mới nói minh oan là vô ích. Nếu như thành tích học tập của lớp kha khá thì còn có thể cứu chữa, đằng này lớp lại tụt hạng thê thảm, điều đó càng khiến cho các thầy cô khinh thường và lớp Anh thêm phần đắc chí.
Bảo Ngọc rút ra một tờ giấy trong xấp kiểm tra, nhìn ngang ngó dọc rồi bĩu môi chán chường:
- Tao tự hỏi không biết cái lớp ấy ngu đến mức nào mà không ngóc đầu lên nổi trong suốt một năm qua nhỉ?
Anh Thư cười khẩy, nhỏ giật phăng tờ kiểm tra trong tay bạn, môi cong lên một nụ cười tà mị,có thể đánh gục bất cứ anh chàng nào đi ngang qua:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








