watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Tôi nghe nói, trong rừng hay có hổ, tôi đang tìm xem chúng núp ở nơi nào.
Ngọc Vi dung ngay cùi chỏ cho một phát vào bụng Thế Bảo. Miệng không ngừng phân tích:
- Cái đồ đầu heo kia, ông có điên không hả, cái rừng hiền như cục đất này làm gì có hổ mà ông tìm. Có điên không vậy.
Hà mi khoát nhẹ vào tay Vi, miệng nhỏ lí nhí yêu cầu:
- Đừng đánh Bảo nữa Vi, cho Bảo bắt hổ ra chơi đi.
Ngọc Vi quay ngoắt người sang nhìn Hà mi, mặt nhỏ hiện rõ một chữ tức to đùng, nó nghẹn lại trong cổ hộng không phát ra thành tiếng, nhưng mà khuôn mặt nhỏ đã biến sắc:
- Nguyễn Ngọc Hà Mi, cậu….cậu muốn tớ tức chết phải không.
Mỗi lần mà Vi gọi thẳng tên Hà Mi như vậy thì chứng tỏ cô nàng đang bốc hỏa, Cát Anh nghiêng người nhìn các bạn, nhỏ khẽ nhìn qua Khánh Đăng và Anh Kiệt, giọng nói dịu dàng vang lên:
- Các cậu đến đây lần nào chưa?
Kiệt lắc đầu:
- Chưa, mà phải công nhận nơi này đẹp thật.
Nhật Nam cười cười, cậu ngửa mặt lên trời, mắt nheo lại vì nắng thu vào tầm mắt. Khánh Đăng ngưng lại, đôi mắt cậu thoáng buồn khi nhìn thấy Nam ngồi cạnh Cát Anh.

Chiều…..
Nhật Nam đang cột lại mấy thanh gỗ nhỏ thì bị Hà Mi làm phiền, nhỏ dậm chân đi vòng xung quanh rồi ngồi sụp xuống nhìn Nam với vẻ hiếu kì:
- Cậu đang làm gì đó ?
Nam chưa trả lời ngay vào câu hỏi của bạn, cậu vẫn chăm chăm cột.
- Tớ đang làm diều.
Hà Mi nhăn mặt, nhỏ tỏ vẻ khó hiểu:
- Sao cậu không mua ở ngoài., mà làm cái này.
Nhỏ chỉ tay vào con diều màu trắng khá đẹp mắt do Nam tự làm, Nam phủi tay đứng dậy, cậu mỉm cười nhìn Mi:
- Thả diều mình tự làm thích hơn mà.
Hà Mi gật gù vẻ hiểu chuyện, nhỏ lăng xăng chạy lại mach Ngọc Vi, Vi đang lụi cụi viết cái gì đó, nhỏ nắn nót từng chữ một, trên môi luôn thường trực một nụ cười.
- Xong rồi, chúng ta đi thôi.
- Đi đâu vậy?
- Thả diều.

Thế Bảo cầm chắc trong tay một con diều màu tím, cái đuôi dài gần một mét cậu thích thú đưa qua đưa lại, hồ hởi ra mặt.
Vèo…..
Vì đưa tay quá đà nên con diều bị tuột khỏi tay cậu, mà bây đến một cây cao gần đó. Nhưng quan trọng là cái cây cao đó lại nằm trong vườn của người khác. Thế Bảo nhăn mặt, cậu tụt dần ra sau trách cú đấm của Nhật Nam, Ngọc Vi lại gần cổng, nhìn vào nhà xem xét, đôi chân mày của nhỏ co lại:
- Chết rồi, bác chủ nhà đi vắng, cổng khóa chặt đây này.
Nhật Nam quay sang nhìn Bảo tóe lửa:
- Mày làm cái gì vậy hả? Tự dưng lại vứt con diều ấy đi.
Thế Bảo lau trộm mồ hôi, cậu cố nặn ra một nụ cười méo xệch:
- Tớ cũng đâu có muốn, tại ….tại…..
- Tại tại cái con khỉ mốc nhà ông á.
Ngọc Vi giận dữ lên tiếng, đó là con diều đầu tiên tuej tay nhỏ làm, mà lại bị cái tên này “ vứt đi” không thương tiếc. Hà Mi lại gần , nhỏ giật giật cánh tay Ngọc Vi nài nỉ
- Thôi mà Vi, Bảo cũng đâu có muốn vậy, không có con diều đó thì lấy con của tớ nè, nha Vi.
- Không được, con diều đó còn có cả bức thư lúc nãy tớ viết nữa.
Bảo lấm lét nhìn Ngọc Vi, cậu hơi nheo mắt hỏi bạn:
- Thế bây giờ tôi làm sao mà lấy được.
- Còn làm sao nữa , leo tường lấy xuống cho tôi nhanh lên

Anh Thư đan chéo tay vào nhau, nhỏ vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, hơi mệt mỏi. Bảo Ngọc đi vào cầm trên tay một đĩa hoa quả, nhỏ cho một quả nho vào miệng, cố tình hỏi kháy Thư:
- Mày không đi cùng họ à?
- Ai cơ?
Anh Thư nheo mắt khó hiểu, nhỏ nhìn Ngọc với chút tò mò. Bảo Ngọc hơi cười, miệng nhỏ mật ngọt lên tiếng:
- Thì Khánh Đăng và Anh kiệt đấy.Bọn họ đang định đi thả diều cùng lớp Toán, hai ngày xuống đây mà họ chỉ ở bên trại của cái lớp đó, chứ có thèm liếc amwts sang chỗ này đâu.
Máu Anh Thư sôi sung sục quả thực hai ngày nay nhỏ rất bực mình, Kiệt và Đăng lúc nào cũng kè kè bên lớp Toán, cứ cái đà này thì chỉ có mỗi Trúc Ly vào lớp nhỏ mất thôi. Đập một cái rầm xuống chiếc bàn cạnh đó, nhỏ đứng phắt dậy, mắt nhìn mơ hồ:
- Không được, tao không thể để cho cái lớp đó đầu xuôi đuôi lọt như thế. Tối nay chúng ta sẽ hành động.
- Mày làm sao mà hành động được.
Anh Thư khẽ nở một nụ cười đắc chí, nhỉ rỉ vào tai Bảo Ngọc một kế hoạch nào đó.
- Lúc nãy tao nghe con bé Hà Mi nói tối nay bọn họ không ở trại.


Chap 19:


Thế Bảo thở ì à ì ạch, cậu đang cố gắng leo lên cái hang rào cao gần ba mét để lấy lại con diều cho Ngọc Vi, nhưng mà quả thật hang rào ở đây khác xa với hang rào trên thành phố, nó trơn hơn và cũng khó trèo hơn nhiều. Hà Mi đứng ở dưới nhỏ nhăn mặt nhìn Bảo, miệng không ngừng động viên.
- Cố lên Bảo, sắp được rồi kìa.
Ngọc Vi kéo mạnh Hà mi ra đằng sau , nhỏ lớn giọng:
- Cái tên đầu heo, ông có nhanh lên không thì bảo.
Hình như là lời đe dọa của Ngọc Vi rất có hiệu lực thì phải, rất nhanh chóng Thế Bảo đã leo lên được, đôi mắt cậu sang bừng lên, nhìn về phía dưới như đang đứng trên bục vinh quang, miệng tự hòa phơi phới:
- Lên được rồi này.
Ngọc Vi ném một tia nhìn giận dữ cho cậu bạn, nhỏ quắc mắt:
- Lấy nhanh lên, còn đứng đó mà vịnh thơ nữa à.
Nuốt nước miếng ừng ực, Bảo lao vội xuống vườn trèo lên cây ổi và lấy con diều cho Ngọc Vi, nhưng cậu không dừng lại ở đó, Quỳnh Chi sốt ruột lên tiếng:
- Xong rồi ông còn đứng trong đấy làm gì nữa vậy.
- Đúng đó, ra đi Bảo, bác chủ nhà mà về là chết đấy.
Miệng Bảo nhồm nhoàn nhai một thứ gì đó, cậu nói vọng ra:
- Hê hê, cây này có nhiều ổi quá , tớ đang thưởng thức một chút.
Hà Mi reo lên:
- Á , Bảo cho tớ quả với nào.
Bảo vứt từ trên cây xuống một nhành ổi lớn, thế là những đứa còn lại cũng nhanh chóng đòi chiến lợi phẩm cho mình. Khánh Đăng tròn mắt, như vậy chẳng phải là trộm sao. Khác hoàn toàn với cậu Anh Kiệt đã tham gia vào cái trò này từ lâu, có vẻ như cậu đã thích nghi với cách sống của lớp Toán rồi thì phải. Cát Anh ngồi xuông một chỗ, nhỏ để mặc cho các bạn làm như vậy, chỉ khẽ mỉm cười, không hề có ý định ngăn cản. Thế Bảo vỗ vỗ vào cái bụng no căng toàn ổi của mình, cậu cười xuề xòa nhìn các bạn:
- Ăn ổi trộm đúng là ngon hơn ổi mua ngoài chợ nhỉ?
Mấy đứa đứng dưới gật gù, lần đầu tiên chúng nó dược ăn thứ “ cây nhà lá vừa thế này”. Nhưng….

Gâu…gâu …gâu
Hình như là có tiếng chó sủa từ đâu đó, Thế Bảo giật mình ngoái đầu lại. Đôi mắt cậu mở to hết cỡ. Một đàn chó từ trong nhà xông ra, ánh mắt nhìn cậu như muốn nhai ngấu nghiến.
- Á, Chó, chó, chạy nhanh lên.
Vứt mấy quả ổi còn cầm trên tay xuống đất bảo vội vàng leo lên tường và chạy biến ra ngoài, nhưng mà đàn chó nó đâu có chịu buông tha, chúng nó phá cửa chạy ào ra ngoài, ba mươi mấy đứa, bây giờ mới kịp định thần lại, tụi nó kéo tay nhau chạy với vận tốc tối đa nhất có thể.
Gâu….gâu…gâu.
- Nhanh lên, tớ không muốn bị mấy con chó kia cắn đâu.
Ngọc Vi kéo tay Hà mi chạy tới tấp
- Nhìn mấy chú cún ấy dễ thương quá à !
Hà mi quay mặt lại, đôi mắt long lanh nhìn những sinh vật đang đuổi theo mình, dù mệt đứt hơi nhưng Ngọc Vi vẫn không quên liếc xéo Hà Mi một cái. Có còn ai có tâm hồn thánh thiện như cô bạn này của nhỏ nữa không chứ, một đứa trẻ lên ba, à không mới vừa sinh ra đời nghe thấy chó sủa cũng khóc toáng lên rồi, đằng này…nhỏ thật hết nói nổi.

Chạy được một quãng đường khá xa, cả lớp mệt lả đi mới dừng lại, đàn chó hơn mấy chục con cũng không bám theo nữa, ngồi xuống thảm cỏ gần đó, Thái Huy thở hồng hộc, cậu quay sang nhìn Bảo không dấu nổi sự bực mình:
- Tại mày cả đấy, đã bảo xuống nhanh lên rồi mà không chịu.
Thế Bảo quay ngoắt người sang nhìn Huy chống chế:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
» Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
1234567»