watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Linh này, Vũ giống Dương đúng không? Rất giống! Và hình như cô đang lầm tưởng?

Câu nói cố ý “ bâng quơ” và ánh mắt hình xoắn ốc của Nguyệt có tác dụng ngay lập tức. Linh thấy choáng váng.

- Chị nói gì vậy? Tôi không. Không hề...

- Đấy là cô đang tự dối mình, tự chạy trốn bản thân. Tất cả những người biết cô, biết về Dương và từng gặp Vũ, đều hiểu điều điên rồ ấy theo cách của tôi. Một cô gái thông minh như cô lấy gì để làm tôi tin rằng cô không nhận ra. Cô hiểu mình hơn bất kì ai. Và cô chọn cách chạy trốn?

Linh không nói gì nữa, bàn tay cô hấp tấp bám lấy thành bàn, chân miết chặt xuống sàn gỗ... Chông chênh...

- Tôi có thể tin cô vô tình gặp Hoàng Vũ, vô tình phỏng vấn ở Hoàng Gia, bởi cuộc đời này luôn đầy những cuộc gặp gỡ không thể lí giải được, nhưng tôi không tin trong quyết định “bằng mọi cách” ở lại công ty của cô không có một phần lí do liên quan đến Vũ. Cô có thể không yêu Vũ nhưng cô yêu khuôn mặt Dương ở Vũ, và tìm cách được ở gần nó... Tôi nói không sai chứ?

Nguyệt tiếp tục, những đòn tấn công sắc bén và hiệu quả. Linh vẫn cúi gằm xuống mặt bàn, đôi tay run rẩy, và lòng bàn chân nóng ran, khuôn mặt cô đầm đìa mồ hôi.

- Dừng lại đi, điều đó chỉ làm cô đau khổ mà thôi... Và cứ sống mãi trong ám ảnh quá khứ như thế... cô có thấy mình quá hèn nhát và yếu đuối không? Con người cô không thế đâu... Linh ạ! Dừng giày vò mình thêm nữa. Cuộc sống luôn cần biết chấp nhận... dù đó là những điều vô lí nhất!

Nguyệt nói những từ cuối cùng vô cùng chân thành... Ánh mắt thất thần, khuôn mặt tái đi và đôi bàn tay luống cuống của Linh khiến cô giật mình. Cô gái này sâu sắc hơn cô tưởng. Yêu tha thiết hơn cô nghĩ... và cũng hành hạ mình trong nỗi ám ảnh quá nhiều. Nhưng có một cái gì đó ở Linh khiến cô tin: Linh không hề yếu đuối, mỏng manh đến thế! Có chăng chỉ là cách Linh ủ mầm những đau thương, có chăng chỉ là cách Linh tự giày vò, đày đọa mình.

Còn Linh... những câu cuối cùng của Nguyệt khiến cô choàng tỉnh, ánh mắt cô lạc ra khỏi chiếc cốc thủy tinh vô nghĩa trên mặt bàn, ngước lên nhìn Nguyệt, trong chốc lát đảo mắt tìm những bông hoa tím dịu mát. Dừng lại hồi lâu nơi những cánh hoa khẽ rung rinh trong gió chiều phả nhẹ... Những câu hỏi dồn dập ùa về... Đúng, Linh đã không nhận ra điều đó... Những buổi chiều òa khóc ở Nguyễn Du, những giấc ngủ chập chờn, mê sảng lúc đêm về... Dạo này cô hay nghĩ về Dương, những bài hát, những phút giây... Cô dễ chạnh lòng trước những con đường cũ mà hai năm qua cô đã đủ mạnh mẽ đi qua... không có anh. Cô nghẹn ngào trước hình ảnh của mẹ, nhạy cảm trước những câu mẹ đã nói suốt hai năm qua... Hương hoàng lan làm cô bật khóc... Gió lướt qua, khẽ lạnh làm cô giật mình... Và những hình ảnh chập chờn khi Dương, khi người con trai ấy... bảng lảng đi về trong những giấc mơ, trong những phút vô thức... Gần hai tuần qua, Linh đã sống không một chút “miễn dịch”, không chút lí trí... Quá nhiều cảm xúc và không thể kiểm soát bản thân... dù chỉ một chút... Hai tuần, ấy cũng là thời gian cô gặp hắn, Hoàng Vũ, người con trai mà những nếp hằn khi cười cũng thật giống anh... Cô chưa bao giờ tự hỏi, tại sao mình chấp nhận vị trí ấy không chút nghĩ ngợi dù trước đây cô không mấy thiện cảm với công việc này. Không thể phủ nhận có một chút kiêu hãnh, hiếu thắng, nhưng liệu có lí do nào khác... Bất giác, một cơn gió mát lành khẽ lướt qua, mùi café thơm nồng len vào mũi, Linh cúi mặt... nụ cười, ánh mắt và nét mặt, những đường nét thân quen ấy, lại thoáng qua... Là Dương... hay Vũ? Linh rùng mình. Chính cô cũng không phân biệt được nữa... Linh đưa hai bàn tay ôm lấy mặt... trong phút chốc, nước mắt ứa ra, không kịp kiểm soát...

- Xin lỗi chị. Em... - Cô kéo ghế, chạy ùa ra cửa, đôi chân lướt nhanh, bối rối, vội vã trên mặt sàn gỗ chi chit những vết xước...

Em lại lao ra đường, bơ vơ trong dòng người hối hả, ngược xuôi... Tôi phanh gấp trên ngã rẽ vào trường khi suýt chạm xe em. Em lách đầu xe, vụt đi, không kịp để ý đến sự có mặt của tôi, cũng không ngoảnh lại để thấy xe tôi vẫn lặng lẽ ngay sau em, không quá xa cũng không quá gần... Em khóc... Những giọt nước mắt khiến tim tôi nghẹn lại, nhói lên. Dạo gần đây Linh hay khóc, nước mắt em cứ thế chạy dài nơi bờ má, không kiểm soát! Em không còn gò mình trong vỏ bọc lạnh lùng, lặng lẽ đến đáng sợ như cách em vẫn làm hai năm qua, trước tôi, trước mọi biến chuyển của cuộc đời... Giờ thì em khác hơn, nhạy cảm hơn nhưng cũng nghẹn ngào tức tưởi hơn trong vết xước của riêng mình... Bởi sự xuất hiện của người con trai đó... tôi tin thế! Cuộc đời cứ bằng mọi cách giày vò cô gái bé nhỏ của tôi... Rồi những vết trầy xước lại dày thêm, lại rỉ máu, lại hằn sâu trong trái tim vốn đã quá đủ mong mảnh ấy... Tôi hiểu cái cảm giác em đang trải qua, cảm giác nỗi đau thành hình thành sắc, hiện hữu trước mắt... buộc em phải chạy trốn, phải lừa dối chính mình.

*

Đêm hè trong trẻo khiến Linh thấy lòng nhẹ nhõm hơn sau rất nhiều biến cố ban chiều... Giấc ngủ đến nhanh, song vẫn như mọi khi, “không trọn giấc”. Cô chập chờn, tỉnh dậy trong đêm, không còn nhớ mình đã mơ thấy gì nữa, chỉ thấy gỗi ướt đẫm, và khuôn mặt nhòe nhoẹt nước...

“Mình điên thật, khóc cả trong mơ!”

Linh tự mắng mình vu vơ... Cô nắn nót viết vào trang nhật kí vừa lật giở, màu giấy hơi bạc, cũ cũ như màu thời gian vẫn vô tình lướt qua, mùi giấy vẫn nhẹ nhàng thơm:

“Đi tiếp sẽ chạm vào nỗi đau. Dừng lại thôi, Linh ạ.”

Linh đã có quyết định của riêng mình, thử một lần bảo vệ trái tim đang khẽ khẽ đập trong lồng ngực. Mùi hoàng lan nhẹ bay nơi song cửa sổ, sà vào góc giường cô ngồi, mơn man da thịt người con gái nhỏ, ủ hương mềm nơi trang giấy mỏng manh...

*

... Một buổi sáng dịu mát giữa những ngày tháng 5 chói chang nắng, vài gợn mây lững thững trôi vô định. Linh dắt chiếc xe máy đã cũ mèm, một vài vết sơn tróc ngang, tróc dọc phô ra những thân sắt gỉ, đỏ lên màu thời gian nham nhở... Cổng đã mở sẵn... Mẹ Dương nhìn cô bằng gương mặt hiền hậu, tiễn cô thì ra tận ngõ. Linh hơi khó chịu trong chiếc sơ mi bó sát và chiếc váy đen nổi lên đường nhún cách điệu. Đôi giày cao gót làm chân cô nhức nhối... Dù sao hôm nay người cô gặp cũng là chủ tịch một tập đoàn lớn. Linh tặc lưỡi quay lại rồi mỉm cười với mẹ:

- Con đi, mẹ ạ.

Nhưng chiếc xe không buồn nhúc nhích, nó cứ ì ra với một hai tiếng nổ ành ạch khô khốc, rồi tắt ngúm. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo trắng, Linh nhìn đồng hồ, hét lên:

- Quỷ thật, con lại muộn rồi, con đi taxi mẹ nhé!

Cô lao chiếc xe vào một góc sân, rồi ào chạy ra đầu ngõ, đôi giày cao gót đúng là một cực hình.

- Này, làm gì mà chạy như ma đuổi thế?

Chiếc Audi màu đỏ lướt qua, rồi đi chậm lại bên mép đường, phía Linh vừa dừng lại định đợi taxi. Nhận ra Hoàng Vũ, cô chau mày.

- Nào nào, tôi có thấy con ma nào đâu, đừng sợ, đừng cau có thế chứ! - Vũ hất mặt về phía trước, cười, nhếch mép thì đúng hơn.

Linh lại nhìn xoáy vào mắt Vũ, ra chiều khó chịu:

- Anh chính là con ma đáng ghét đó đấy, đi đi.

Vũ cười to thành tiếng, những âm sắc trong veo lẫn vào chút sương mờ bảng lảng của buổi sớm mai.

- Lên xe đi, tôi với cô cùng đường mà, dù sao cũng sắp là đồng nghiệp và biết đâu vị trí của cô lại sắp cao hơn tôi ấy chứ!

Câu nói phát ra theo phản xạ nhưng thật ra đã là những điều anh nghĩ từ rất lâu: Liệu bao giờ, còn bao lâu nữa thì cô gái kia từ vị trí trợ lý riêng trở thành nhân tình của ba anh? Không biết là bao lâu, nhưng Vũ tin... sắp rồi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng
» Gái già xì tin - Nguyễn Thu Thủy
» Ngày gió không còn thổi lá bay - Kawi
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
12»