- Anh đi đi, đừng ở đó lảm nhảm nữa, tôi muộn rồi!
- Cô yên tâm, ở cái công ty này, vị trí của cô là vị trí chẳng ai dám đụng vào, trừ ba tôi. Nên đến sớm hay muộn thì vẫn cứ thăng chức đều đều cho xem!
Bốn bánh xe vẫn không nhúc nhích, Vũ ngồi lặng trong xe, mắt lặng nhìn vào gương trước... Người con gái trong gương, đẹp một cách thanh tú. Gương mặt không quá sắc nét, nhưng vầng trán cao, đôi mắt ươn ướt và bờ môi mọng... Những đường nét nối kết, đan xen bằng những nhấn nhá rất mềm... Ở khuôn mặt ấy, có chút gì yếu đuối, mỏng manh khiến người đối diện dẫu là ai cũng có cảm giác phải bớt đi nóng nảy và dịu dàng hơn một chút... Đôi giày cao gót và váy áo công sở bó sát làm hiện rõ những đường cong quyến rũ... Một vóc dáng chết người. Khuôn mặt và vóc dáng hình như không hoàn toàn ăn khớp nhưng sự kết hợp đó lại càng làm tăng cấp cái cơ sự “chết người” ấy.
Vũ vòng tay làm gối, ngả mình ra ghế, trong tích tắc, anh nghĩ đến ba mình, cười nhạt “cũng chỉ thế thôi”... Nhưng cái cười đắng ngắt ấy không giấu nổi những xao động trong đáy mắt, những vệt nước đục đi, loang loáng như những vệt buồn xa xăm lắm.
Taxi đã đến, Linh bước như chạy về phía góc đường, mặc kệ chiếc xe sang trọng của Vũ vẫn đỗ ngay sát chân. Cánh cửa taxi nhẹ nhàng mở ra rồi đóng sập lại bằng một lực mạnh hơn rất nhiều. Cửa mở bởi một cô gái nhỏ nhẹ và cú sập của một chàng trai đang giận dữ. Tất nhiên, hoàn toàn khác nhau!... Linh thấy tay mình bị giật lại, nằm gọn trong lòng bàn tay Vũ. Cô bị kéo đi như chạy. Giày cao gót lướt nhanh trên mặt đường. Vài ba tiếng lẩm bẩm của bác lái xe... Hai phút sau, những cánh cửa chiếc Audi đã đóng kín, ngột ngạt.
- Anh điên à? Cho tôi xuống, nhanh lên!
Linh vẫy vùng hét lên khi cánh tay đã mỏi nhừ được buông tha. Vũ đã ngồi ngay ngắn ở ghế trên, khẽ nhếch mắt qua gương, thích thú ngắm nhìn khuôn mặt đỏ lên vì tức giận của cô gái nhỏ. Môi mím lại, cố giấu một nụ cười đã bật ra thành tiếng, đang dấm dứ bị chặn lại trong cuống họng...
- Thắt dây an toàn vào! - Anh chậm rãi lên tiếng bằng giọng nói lạnh lùng cố tạo.
- Anh điên à? Tự nhiên lại xuất hiện rồi bắt cóc tôi đấy hả? Tôi gọi cảnh sát cho anh xem! - Linh lục túi xách tìm điện thoại.
- Đây, có số 113 ngay trên đầu đấy, gọi đi!
Vũ đưa chiếc điện thoại của mình ra sau, huơ huơ trước mặt Linh... đầy khiêu khích... Lại nhếch mắt, ngắm phản ứng của cô trong gương... Môi lại mím chặt hơn... Tiếng cười suýt thì đã bật ra. Vũ nhăn nhó.
- Thôi được rồi, không gọi thì không gọi, tôi thật đúng không hiểu nổi anh.
Linh giơ hai tay làm động tác đầu hàng, thở dài rồi trừng mắt nhìn Vũ qua tấm gương. Những chuyển động trên gương mặt xô lệch... không hẳn là tức giận cũng không hẳn bực bội.
- Hiểu nổi tôi? Đến tôi còn chả hiểu nổi sao tôi lại “bắt cóc” cái kiểu con gái vừa xấu lại vừa nói nhiều như cô lên xe nữa là.
Lần này thì là sự thật, không cố tạo, Vũ không hiểu được lí do cho lần thứ ba Linh ngồi trong xe anh. Lần nào Vũ cũng tự hỏi, và câu trả lời đều không tồn tại trong não. Anh lại nhướn mắt lên tấm gương... Cô ngồi đó, mơ màng hướng qua cửa kính, khuôn mặt nghiêng nghiêng, hàng mi cong cong, rất đẹp, những nếp nhăn nhó đã giãn ra nhường chỗ cho nét mặt vui tươi. Vô thức, Vũ ấn tay nút đỏ trên điều chỉnh gần vô lăng... Cánh cửa từ từ mở ra, Linh không quay đầu lại, ánh mắt cô vẫn miên man theo dòng suy nghĩ bất tận... Nắng hắt qua khe hở trên cửa kính làm làn da ngăm ngăm ấy như lấp lánh muôn tia sáng nhảy múa. Gió lả lướt len vào mái tóc làm bay bay chút tóc mai mỏng manh vương nơi bờ má... Tim Vũ như nghẹn lại, thổn thúc những nhịp đập xôn xao... Một chút thôi, anh quên mất dòng chảy vội vã trên đường, quên mất tay anh đang cầm chặt vô lăng và quên mất tất cả những hờn giận, những thù hận... và những vết xước hình như trong phút chốc cũng thôi âm ỉ. Vũ thấy lòng bình thản và nhẹ nhàng như mặt nước hồ bằng lặng. Đã bao lâu anh thèm khát cảm giác như lúc này? Có lẽ đã rất lâu rồi. Tiếng chuông điện thoại làm Vũ giật mình... là ba anh. Cuộc sống nghiệt ngã thế đấy, cứ phũ phàng cướp đi của con người những giây phút thần tiên nhất bằng những điều mà họ căm hận nhất! Vũ chầm chậm cầm điện thoại lên, bàn tay còn lại nắm chặt vô lăng, gương mặt cứ tự nhiên nhăn nhó lại một cách méo mó... chỉ có đáy mắt vẫn vậy, nhập nhòa những tia buồn mong manh mà ám ảnh.
- Chào ba, hôm nay ba có nhã ý gọi điện hỏi thăm sức khỏe con à? Hay là lại có vụ gì mới ạ?
- Con lại vừa làm gì con bé Phương đấy hả? Dừng ngay những trò đấy lại đi!
Ba anh không la hét, chỉ nói vừa đủ nghe bằng giọng trầm buồn cố hữu đầy bất lực.
- Lần sau ba không cần gọi nữa đâu, chỉ cần nháy máy con khắc biết những điều ba cần nói. Việc của con con làm, giống như con cũng không can thiệp vào việc quái gì của ba cả, ngay cô trợ lý mới quyết rũ chết người của ba...
Những từ cuối cùng vụt ra khỏi miệng, không suy nghĩ, hai hàm răng Vũ rít lại, tiếng cười bật ra đầy mỉa mai, chế nhạo.
- Mày thôi ngay cái kiểu ăn nói mất dạy đó đi, về công ty ngay!
Vũ lại nhếch mép cười cho sự mất kiểm soát của ba anh, anh thích ba anh như thế, nó cho thấy anh đang thắng thế, cái vẻ cam chịu, dịu dàng quá đỗi đôi khi lại khiến Vũ chạnh lòng. Những phút chạnh lòng đáng sỉ vả!
- Vâng, thưa chủ tịch tôi đến ngay đây và mang theo cả bảo bối xinh đẹp của ông nữa... - Vũ dập máy. Mắt vẫn nhìn về phía trước, đầu óc hoàn toàn rỗng tếch...
- Dừng xe, dừng xe lại! - Linh hét lên, đập mạnh hai tay vào cửa xe, đôi mắt đỏ lên, gương mặt nhăn nhó... một ngọn lửa giận dữ không giấu giếm đang bốc cháy.
- Dừng xe lại, dừng xe lại ngay. - Linh vẫn tiếp tục hét lên, bàn tay bé nhỏ vẫn đập liên hồi vào cửa kính, rát đỏ. Vũ nhấn phanh, chiếc xe táp vào bên đường. Linh lao ra đường, nước mắt đã loang loáng trên khuôn mặt vẫn không thôi tuôn dài. Đôi mắt Vũ hằn rõ nỗi đau. Anh mệt mỏi nắm lấy tay Linh, kéo về phía mình, bàn tay anh bóp chặt năm ngón tay thon thả, cố gắng giúp cô bình tĩnh lại trong phút chốc. 1 giây, 2 giây... và...
Bốp...
Năm ngón tay còn lại hằn in những vệt dài trên má Vũ, đỏ lựng...
... Một cơn gió mạnh lướt qua, táp vào má, người Linh run lên vì xúc động manh, ánh mắt thất thần, cánh tay buông thõng, năm đầu ngón tay rát bỏng... Linh hoàn toàn mất tự chủ, toàn thân cứng đơ, tê dại... Cô ngước lên chầm chậm, đôi mắt run rẩy dừng lại nơi những vệt đỏ lựng trên má Vũ... Những vết xước động cựa... tim nhói lên từng đợt, xót xa. Bất giác, cô từ từ đưa những ngón tay tội đồ lên sát mặt anh... nhẹ chạm vào vùng má đang tê đi vì cái tát dồn hết sức lực của một cô gái đang giận dữ ban nãy. Rất đỗi dịu dàng... bàn tay còn lại không nhúc nhích, rơi vào quên lãng trong cái nắm tay siết chặt của Vũ... Nắng vàng ngọt rơi xuống bờ mi, Vũ lạnh lùng nheo mắt, chăm chú nhìn vẻ bối rối, ánh mắt xót xa ươn ướt trên khuôn mặt Linh. Khi những đầu ngón tay em khẽ chạm vào lớp da thịt, mọi thứ như tan chảy... Cơn cuồng nộ tưởng nổ ra nhanh chóng được mơn trớn xoa dịu... Cảm giác rát bỏng được tưới mát bởi những giọt yêu thương âm ỉ, nhẹ nhàng róc rách qua từng tế bào thần kinh dưới lớp da mặt... Tim Vũ đập nhanh, mạnh... loạn! Khoảnh khắc ấy, Vũ thấy những hạt nắng vàng ươm sóng sánh trong ngập ngừng đáy mắt, những giọt nắng trong veo, tươi vui, nhảy múa... Mọi thứ ngưng lại, cô đọng trong từng chuyển động nhỏ của năm đầu ngón tay Linh. Họ đứng đối diện nhau, ánh mắt cô ngước lên lắng lại nơi bờ má anh. Anh, mắt không rời, xao động với từng biến chuyển trên gương mặt người con gái nhỏ bé mà mới đây anh còn nhẫn tâm đem ra làm công cụ chiến đấu với ba mình... Đối mặt nhưng hai trái tim dịch chuyển theo những ngã rẽ riêng. Khoảnh khắc này, Linh như quên mất chàng trai trước mặt mình là Hoàng Lê Vũ, và không phải cái tên nào khác... Còn với Vũ đây có lẽ là những tích tắc đẹp đẽ nhất, trong lành và tươi mát nhất, khoảnh khắc mà sau này, mỗi lần trong giông tố lại trở thành dòng nước tưới mát, xoa dịu tâm hồn anh......
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








