watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Đám cưới bí mật với ba Nhi ạ?” – Vương ngạc nhiên ra mặt. Hóa ra việc bên nhà Nhi không mời khách cũng không tổ chức tiệc là vì vậy. Thái độ lo lắng trước ngày cưới của Nhi không chỉ là vì lí do sắp trở thành gái đã có chồng.

“Ừ. Ổng mà biết thì thể nào cũng quậy ầm lên. Nhi nó sợ ổng sẽ tìm con nói này nói nọ đòi tiền.” – Giọng bà Thủy càng lúc càng run lên. Một nỗi đau lớn đến mức bao nhiêu biểu cảm cũng là không đủ.

“Ba cũng đã biết rồi. Ba sẽ tiếp tục quậy mẹ và Nhi khi không có con ở đó. Mẹ đến sống với chúng con luôn đi. Con sẽ thuê vệ sỹ bảo vệ hai người khi con không có nhà.” – Giọng Vương đầy cương quyết. Trái tim anh đang xót xa lắm. Người con gái anh yêu rốt cuộc đã khổ đến mức nào.

“Hãy đưa Nhi và bà thông gia đến nhà chúng ta sống. Cả con trong thời gian này cũng về nhà ở đi.” – Bạch Hồ bất ngờ xuất hiện làm cả Vương và bà Thủy bị giật mình. Phía sau bà là Winner, gương mặt đã trở nên lạnh lùng hơn so với lần cuối cùng Vương gặp. Cái vẻ ngổ ngáo quay ngang quay dọc đã không còn nữa. Winner càng lúc càng trầm lặng.

“Dạ?” – Vương không hiểu lắm ý của mẹ mình.

“Mẹ vừa gặp riêng bác sỹ trước khi đến đây. Nhi có thai rồi. Con bé cần được chăm sóc.” – Bạch Hồ đều giọng giải thích.

“Nhi có thai?” – Giọng Vương vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Sẽ có một đứa bé ra đời, minh chứng cho tình yêu của anh và cô. Rồi chẳng đợi ai khẳng định lại, anh lao ngay vô phòng nơi Nhi đang say giấc.

Hành lang chỉ còn lại ba người, Bạch Hồ chậm rãi đến ngồi cạnh bà Thủy.

“Chị đi bôi thuốc đi, cũng bị thương không ít mà.” – Nhìn những vết bầm tím trên mặt bà thông gia, lòng Bạch Hồ dấy lên sự đồng cảm hiếm hoi. Ba cũng từng là một người phụ nữ bất hạnh bị chồng đánh mỗi ngày. Cũng từng quen thuộc với những vết bầm tím trên cơ thể.

Không chỉ có Bạch Hồ, trong lòng Winner lúc này cũng đang trào lên cảm giác đồng cảm và cả một chút ám ảnh. Cô cũng như Nhi, bị ba mình mang ra làm bao cát, đánh như thể cô không biết đau. Đã có lúc bị đánh đến ngất đi, tỉnh lại chỉ thấy mình bơ vơ nằm trong góc nhà. Ít ra Nhi vẫn may mắn hơn cô, vẫn còn có người ở bên cạnh vào lúc này.

Có lẽ những gì Nhi muốn ở Vương chỉ đơn giản là một chỗ dựa và một cuộc sống bớt cơ cực. Cũng chẳng có gì là quá đáng đối với những con người đã dành quá nhiều thời gian trong cuộc đời mình để chịu đựng đau khổ.
Cuộc điện thoại mà Nhi nói chuyện với Hằng, Winner không cẩn thận đã nghe thấy. Nghe rõ nhất câu nói: “Ở Vương có tất cả những gì tao muốn có. Vì vậy bằng mọi giá tao phải làm dâu nhà họ Trần.” Chính câu nói đó đã làm cô đề phòng Nhi, hôm đám cưới diễn ra còn có mặt rất sớm ở phòng thay đồ cô dâu để cảnh cáo Nhi. Nhưng giờ thì cô đã hiểu, và cũng có thể chấp nhận lí do của Nhi. Cô dã không còn ác cảm với Nhi nữa rồi.
Để bắt người ta đối xử tốt với một người chẳng máu mủ cũng không liên quan đến mình là điếu quá khó khăn. Nhưng bảo họ đặt mình vào vị trí của người kia để cảm thông thì dề dàng hơn nhiều. Con người chỉ thật sự gắn kết với nhau khi biết đồng cảm cho những nỗi khổ của nhau.

*

Vương và Nhi cùng với bà Thủy dọn về nhà Bạch Hồ sống đúng như lời bà nói. Căn nhà lại đông đúc thêm và có phần thêm sức sống. Thỉnh thoảng Winner cũng ghé qua, đưa cho Nhi chút bánh hay đồ ăn ngon mà cô vừa mua ở bên ngoài trên đường đi làm về. Cô chẳng biết cần phải mua gì cho bà bầu là tốt, chỉ cảm thấy món nào ngon thì mua về. Tuy nhiên trước sau cũng chỉ đến đưa thức ăn rồi rời đi, một câu cũng không nói.

“Tôi thèm me thái.” – Tiếng Nhi nhỏ xíu níu bóng lưng Winner lại khi cô chuẩn bị rời khỏi sau khi để lên bàn một gói hạt dẻ nóng thơm phức.

Winner không nói gì, chỉ lặng lẽ ra ngoài và lên xe đi mua me. Cô cũng đang rảnh rỗi, đi mua chút đồ ăn cho Nhi cũng chẳng sao. Nếu đã sống chung một nhà, tốt nhất chọn cách nào dễ dàng cho nhau nhất. Nhà là nơi để nghỉ ngơi, cô chẳng muốn ngay cả ở nơi này cô cũng phải tính toán.

Nhưng suy nghĩ của Winner, Nhi một chút cũng chẳng hiểu. Tệ hơn lại hiểu lầm rằng Winner đang lấy lòng mợ chủ. Nhi đang mang trong mình đứa cháu đích tôn nhà họ Trần và vì thế tầm quan trọng của cô cũng tăng lên vài phần. Việc được săn đón và nịnh nọt cũng dễ hiểu thôi.


Chương 15:


Showroom ôtô Hưng Thịnh là một trong những showroom lớn nhất Đà Lạt, sở hữu bởi một công tử nhà giàu mê xe. Hưng Thịnh mở ra không chỉ để buôn bán mà còn để trưng bày những siêu xe bạc tỷ đẹp đến từng đường nét.
Được biết đến với đẳng cấp tầm cỡ, Hưng Thịnh là nơi đầu tiên các đại gia nghĩ đến khi cần mua xe.

Một chiều mùa thu trời se lạnh và lộng gió, Hưng Thịnh mở cửa đón một cô gái trông một chút cũng không giống người giàu có. Cô gái rất trắng, trông vô cùng sạch sẽ tươm tất nhưng gày đến mức cảm giác như có thể bẻ gãy từng đốt xương một cách dễ dàng.

Thoạt nhìn quá, đám nhân viên đều nghĩ chắc lại là người đến mời mua bảo hiểm xe hoặc tiếp thị gì đó. Quả thật từ chối nhiều quá đến mức chẳng ai còn muốn lên tiếng nữa rồi. Vì vậy mà Winner hiển nhiên được lơ đi.
Như vậy càng tốt. Cô không thích việc đi mua đồ mà người bán kè kè sau lưng, chạm vô cái gì là họ bắt đầu huyên thuyên giới thiệu về cái đó. Quả thật rất đau đầu.

Winner không mở lời, nhân viên cũng không tiện đuổi đi. Thế là cô cứ tự do thong dong đi lại trong showroom mà chẳng bị ai hỏi han. Mãi đến khi sự hiện diện của cô quá lâu, một nhân viên nữ bất đắc dĩ phải đến nói chuyện.

“Chị gì ơi, chúng tôi không mua bảo hiểm xe đâu.” – Quét mắt nhìn Winner một lượt, cô gái cao giọng đuổi khéo.

Winner vốn rất thật thà trong lời nói, cách hiểu ý mọi người cũng vô cùng thật thà. Ở cửa hàng xe mà nhân viên nói không mua bảo hiểm thì có nghĩa là người mua xe phải tự mua rồi. Cũng không vấn đề gì. Mua được cả cái xe thì bảo hiểm có vấn đề gì đâu.

“Vậy tôi tự mua cũng được.” – Winner thoải mái trả lời, hoàn toàn không chút thái độ.

Thế nhưng câu trả lời rõ ràng của cô lại làm cô nàng nhân viên mụ mị đến mức đứng ngẩn ra không hiểu gì.

Đi thêm một vòng, Winner dừng lại trước một chiếc xe màu trắng có kiểu dáng rất đẹp. Không quá góc cạnh như đầy đủ cá tính! Có lẽ nó hợp với Kim. Cô cũng chẳng quan tâm nó nhanh đến mức nào vì chẳng ai trong nhà mong Kim sẽ dùng chiếc xe này để đi đua. Vì thế cô chọn mua nó một cách nhanh chóng.

“Làm thủ tục chiếc này cho tôi.” – Tiếng Winner không quá lớn, nhưng vang lên vừa đủ cho tất cả nhân viên nghe được. Có phải không vậy? Đó là chiếc xe đắt nhất trong showroom, không cần hỏi giá mà đã mua sao? Bọn họ thật có mắt để làm cảnh mà. Bỏ qua một khách hàng tiềm năng như vậy. Phải chi ban đầu chào hỏi niềm nở biết đâu khách mua xe lại không lấy tiền thừa.

Và chiếc Koenigsegg Agera R – món quà sinh nhật mà Bạch Hồ sai Winner đi mua cho Kim đã được mua theo cách chẳng ai nghĩ đến. Người mua thậm chí còn không biết đó là chiếc xe trong top những siêu xe đắt nhất thế giới và là đối thủ đáng gườm của siêu xe nhanh nhất thế giới. Ôi! Chỉ có thể là Winner!

*

Kim không được sinh ra vào mùa thu, ngày sinh của con bé đã được thay đổi theo ngày đổi tên và đến giờ thì Kim cũng hoàn toàn quên mất ngày sinh thật sự của mình. Tất cả hồi ức về tuổi thơ cùng người cha ruột cũng không còn chút ấn tượng nào trong đầu con bé. Trong trí nhớ của Kim chỉ tồn tại một người cha đã mất. Bản thâm Kim chưa hề một lần có suy nghĩ hay băn khoăn về người cha ruột của mình. Ba của Vương rất yêu thương con bé, chăm sóc và nâng niu như con ruột. Vì vậy đối với Kim, con bé chỉ xem mình ông là cha....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
12345»