watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Tuy không sinh ra vào mùa thu nhưng vẻ đẹp của Kim lại vừa khớp đại diện cho mùa này. Một sự mong manh nhẹ nhàng, có chút buồn đến mơ mộng. Từng đường nét trên gương mặt đều mềm mại như chiếc lá buông lơi trong chiều gió, đôi mắt ướt long lanh như mặt hồ mùa thu trong vắt. Có thể nói, Kim là cô gái mùa thu!

Mười tám tuổi, cái tuổi không đẹp ngỡ ngàng như trăng tròn mười sáu nhưng đã bắt đầu chuyển mình thành thiếu nữ. Từng đường cong trên cơ thể, gương mặt và chiều cao đều dần hoàn thiện và đang rất tỉ mỉ trưng ra một thiếu nữ đẹp như cô gái trong bức tranh của người họa sĩ tài ba.

Kim rất đẹp! Hôm nay lại càng đẹp hơn.

Kim được đưa đến nhà hàng nơi tổ chức tiệc sinh nhật của mình trong bộ váy trắng mà Winner tặng hôm tốt nghiệp. Trông con bé như nàng công chúa bước ra từ thế giới cổ tích, thật thuần khiết mà cũng thật kiêu sa lộng lẫy.

Sánh bước bên Kim là chàng bạch mã hoàng tử có mái tóc đen óng như ngọc, nụ cười hút hồn và đôi mắt như dòng nước xoáy làm người khác không thể rút linh hồn lại. Cả hai đi bên bên nhau, hoàn hảo vẽ lên một bức họa tuyệt vời về một đôi tình nhân trai tài gái sắc. Cả hai chẳng cần tuyên bố hay quá tỏ ra thân mật, chỉ cần có mắt thì đều sẽ nhận ra họ là một cặp. Từ ánh mắt yêu thương và nụ cười chỉ dành cho đối phương, tất cả những ai đang có ý định tiến gần đến Ngọc hoặc Kim đều biết thân biết phận yên vị.

Bữa tiệc được trang hoàng rất đẹp, nay thêm phần lộng lẫy bởi đủ mọi màu sắc áo váy dạ hội. Phần lớn khách mời đều là bạn làm ăn của Bạch Hồ, vợ và con cái họ, số còn lại là bạn bè của Kim. Ai cũng rất tỉ mỉ chăm chút cho bản thân.

Có lẽ người ăn mặc đơn điệu nhất vẫn cứ là Winner. Cô không luộm thuộm, chẳng màu mè, chỉ đơn giản chiếc áo sơmi trắng có phần hơi rộng so với cô và chiếc quần jean đen bên đôi giày Converse. Dù sao thì nhiệm vụ của cô ở đây cũng chẳng phải là dự tiệc. Cô ở đây để bảo vệ Kim.

Với Winner, điều này chẳng có gì lạ lẫm. Sinh nhật năm nào của Kim mà cô chẳng lững thửng trong cái sảng rộng lớn để quan sát mọi thứ. Nhờ vậy, cô biết người ta sẽ hát bài Happy Brithday trong ngày sinh nhật, sẽ chúc mừng nhau và tặng quà nữa. Nhưng điều duy nhất mà cô không biết đó là ngày sinh của mình. Cô không có sinh nhật, chưa bao giờ có quà và cũng chẳng một lần nghe ai đó hát cho mình bài hát chúc mừng. Tủi thân cũng chẳng thay đổi được gì nên cô đã sớm ngừng làm cái việc sa sỉ ấy.

Thế nhưng nếu nói cô hoàn toàn thấy bình thường thì quả là nói dối. Trong lòng Winner ít nhiều cũng có chút mờ mịt buồn vương. Theo thói quen bình thường thì chắc chắn cô sẽ hút thuốc. Nhưng hiện tại cô lại rất ngoan ngoãn đứng dựa tường ăn chíp chíp. Làm theo lời Đăng từng dặn một cách nghiêm túc. Chỉ là cô không gọi cho anh vì cô cần ở đây theo dõi mọi thứ.

Bữa tiệc bắt đầu bằng những tràng pháo tay giòn dã sau khi lí do bữa tiệc được tuyên bố. Mọi người cùng hát mừng sinh nhật Kim và thi nhau chúc đủ điều may mắn. Những món quá cứ thề chồng chất lên nhau cho đến khi không còn chỗ để nữa.

Ngày hôm nay Kim cảm thấy rất vui, vui hơn tất cả những sinh nhật từng có. Khi còn là một đứa con nít, ước mơ luôn lảng vảng trong đầu mỗi người là được làm người lớn. Và ngày hôm nay, bước qua tuổi mười tám, con bé tự thấy rằng mình đã thành người lớn.

Kim còn quá trẻ để biết rằng ước mơ của tất cả những người lớn đều là được quay về cái thời trẻ dại ngu ngơ. Và khi người ta còn thật sự muốn lớn lên thì khi đó vẫn còn là một đứa trẻ.

Mang theo niềm vui rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt, Kim vui vẻ cạn li với tất cả những người mời rượu. Từng li từng li cho đến khi mọi người chẳng còn dám mời vì sợ con bé sẽ say đến mức không còn biết gì.

Tửu lượng của Kim không kém nhưng cũng chưa đến mức bất khuất. Lượng rượu chảy trong người còn nhiều hơn máu chảy trong mạch buộc con bé lảo đảo mất tỉnh táo. Thấy vậy, Bạch Hồ ra hiệu cho Ngọc đi lấy xe đưa Kim về trước. Vì hôm nay bà có mời một vài nhân vật tai to mặt lớn ở Đà Lạt nên không tiện rời khỏi.

Đương nhiên Ngọc làm theo ngay lập tức. Anh chẳng muốn Kim ở lại uống thêm một giọt nào nữa. Giờ là lúc cô cần được nghỉ ngơi và thoát khỏi đôi giày cao gót. Hơn nữa những ngày con bé ở nhà anh đã cho anh thấy một cảnh tượng không mấy tươi sáng – Kim khi say sẽ nói rất nhiều.

Gửi Kim cho Winner, Ngọc đi nhanh ra bãi đậu xe của nhà hàng. Thế nhưng vừa ra đến nơi mặt mũi anh đã tối sầm. Hôm nay nhà hàng đông đến nỗi người ta chẳng buồn xếp xe, cứ thế mà dựng chỗ nào còn trống. Và xe anh thì ở mãi bên trong, giờ làm cách nào lấy ra đây? Tại sao bãi đậu ôtô lại có thể để xe máy đậu chung vô như thế này?

Ngọc định đi tìm bảo vệ, nhưng nghĩ lại không nỡ bắt bẻ người khác nên đành siêng năng dắt từng chiếc xe đang cản đường xe mình qua một bên. Anh không tin anh không dọn được đường cho xe chạy ra và đưa Kim về.
Nếu Ngọc biết bữa tiệc đang xảy ra chuyện gì, có lẽ anh sẽ chẳng phí thời gian ở đây.

Chính xác thì đang có một vụ lộn xộn trong bữa tiệc. Nguyên nhân là vì có một đám người kéo đến gây sự. Chẳng phải ai xa lạ, là đám nhóc lần trước gây gổ với Kim. Khi đó chẳng thể làm gì, giờ ra trường rồi thù nhất định phải báo. Cái lũ nhóc ấy nào có biết về gia thế của Kim.

Dẫn theo một đám con trai đầu xanh đầu đỏ, bông đeo kín vành tai, trông vô cùng hợm hĩnh đến gây rối, bốn đứa con gái tự tin mình đã là kẻ mạnh nhất.

Đúng là hôm nay ở đây chúng là kẻ mạnh nhất, vì kẻ mạnh thật sự đã không ra tay. Cái nhíu mày của Bạch Hồ cho thấy bà không muốn Winner ra mặt. Thân thế của Kim, bà đã giấu kín không để một ai trong trường biết được. Tất cả thầy cô và học sinh đều nghĩ Kim là con gái một hộ gia đình bận rộn kinh doanh nên phải đi học nội trú. Để bảo vệ con mình khỏi những rắc rối, chính Bạch Hồ đã dàn xếp mọi chuyện.

Hiểu ý Bạch Hồ, Winner im lặng dìu Kim rời khỏi bằng cửa sau. Con bé đã say khướt, không thể tự mình bước đi nên dựa hẳn vào người cô.

Việc phải giúp một người say mềm đứng vững đã là không dễ dàng, giờ còn bị chặn đường ngay ở cửa sau, quả thật là một ngày không mấy tốt lành.

Đây có lẽ là chuyện Winner không tính đến nhất. Trong đầu cô chỉ nghĩ phải bảo vệ Kim khỏi kẻ thù của Bạch Hồ, hoàn toàn không để ý rằng ở trong trường Kim cũng kết không ít oán.

Có chuẩn bị hơn lần trước, đám nhóc kẻ thù của Kim đã rất cẩn thận hy sinh một nhóm người ở bên trong bữa tiệc làm loạn để tập trung toàn bộ bảo vệ của nhà hàng lại đó. Nhóm con gái còn lại dự định trước Kim sẽ đi bằng cửa sau nên đã ở đây đợi sẵn. Lên kế hoạch trước như thế, chắc chắn không dễ để cho Kim yên thân.

Chẳng còn cách nào, Winner đành thở dài bất lực, vừa phải bảo vệ Kim lại vừa không được ra tay đánh lại, quả là không dễ dàng. Tự bản thân cô biết rằng hôm nay mình sẽ bị đánh rất thê thảm. Cũng còn may vì đám con trai sẽ không ra tay đánh con gái nên đều đang ở trong đại sảnh. Đám con gái này sẽ chẳng thể đánh chết được cô đâu.

“Để Kim lại, bọn tôi sẽ để chị yên.” – Một con nhóc chỉ thẳng mặt Winner mà nói như ra lệnh....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom