watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Em không lôi kéo thì bạn ấy cũng tình nguyện theo em thôi cô.
Vũ Huy nhìn cô, vẻ mặt rất đáng thương. Cả lũ học sinh ồ lên vì màn thể hiện tình cảm có phần lộ liễu.
- Thụy Dương không bao giờ bỏ học cả! Vì cậu hay vì bất kì ai! Thế nên cậu đừng lôi kéo con bé vào đường hư hỏng. Đừng biến học sinh lớp tôi thành người giống như cậu.
- Ồ vâng! Tùy cô ! Và… tùy bạn ấy!
Cụm từ “ Giống như cậu” thật sự khiến Vũ Huy gần như phát điên lên được. Cậu đứng phắt dậy, đẩy ghế khoác ba lô lên vai đi ra cửa, măt vẫn bừng bừng tức giận. Không ngước lại nhìn Huy lấy một lần.
- Nào chúng ta quay lại bài học! Cô hy vọng các em hiểu Vũ Huy chỉ là học sinh do ban giám hiêu gửi học nhờ lớp mình nửa năm! Cậu bạn này nay đây mai đó! Gia đình cũng không nền nếp gì nên mong các em đừng học những tính xấu của bạn ấy! Đặc biêt là…
Thụy Dươg vẫn im lặng. Măt cúi thấp xuống bàn nhưng cô hoan toàn có thể cảm nhận cái nhìn sắc lạnh của cô giáo đang hương về phía mình đặc biệt nhấn mạnh. Mặc kệ. Thụy Dương không quan tâm. Đến người gần như quan trọng nhất với cô lúc này cô còn không được phép quan tâm nữa là.
- Này!
Tiếng gọi giật lại khiến Thụy Dương giật mình. Cô vẫn là người về cuối cùng của lớp sau mỗi buổi học.
- Có nghe tớ gọi không hả?
Thụy Dương vẫn hơi khẽ ngoái đầu lại. Huy đứng dựa vào bức tường bên trái cửa lớp, hai chân bắt chéo lên nhau, đúng cái vẻ lãng tử bất cần như ngày đầu tiên anh bước vào lớp. Chỉ có ánh mắt anh không nhìn Dương, lặng lẽ chứ không còn lém lỉnh và nghịch ngợm như mọi khi. Tim Dương xáo động mạnh trước anh, cô nhớ như in khoảnh khắc anh bước vào, đáp chiếc cặp xuống bàn và đặt chân lên ghế, buộc lại dây giày và cười. .. Trong thoáng chốc, Nhã Thư, mẹ, ngôi nhà ấy… mọi toan tính, mọi hận thù, mọi nỗi đau như chưa từng tồn tại, thảng hoặc lướt qua như một cơn gió mỏng chợt đến để rồi bay đi không một vết chân để lại. Trước anh chỉ còn tình yêu, một tình yêu mãnh liệt hơn bất cứ điều gì trên đời… Dương mím môi, nuốt nước bọt, níu tim mình lại trong những nỗi niềm không thể bật ra thành lời. Mệt mỏi. Khó thở.
- Sao ban nãy không đứng lên?
- Không thích!
- Làm tớ bẽ mặt trước lớp! Vui nhỉ?
- Không!
- Thế cậu định thế nào? Định cứ yêu tớ một cách thờ ơ và lãnh đạm thế này à? Có biết nhìn cậu thế này tớ muốn phát điên lên được không?
- ...
- Có chuyện gì thì nói với tớ đi! Cứ im lặng vậy tớ biết thế quái nào được! Chả lý tớ cứ lẽo đẽo theo cậu mà không biết cậu đang nghĩ gì, đang có chuyện gì. Lúc nào cậu cũng im lặng, gọi không thưa, hỏi không đáp, nói thì chẳng bao giờ quá 3 từ. Tớ biết làm gì với cậu đây.
- …
Dương vẫn im lặng. Dương biết, Huy đang giận. Cái tôi của một đứa con trai chưa thật sự trưởng thành có thể đè bẹp mọi thứ. Nhưng Dương biết làm gì hơn! Những lời của mẹ hôm qua chạm đến tim cô, những khó khăn thử thách và nỗi đau làm cô mệt nhoài. Cô muốn bảo vệ mẹ nhưng không muốn làm tổn thương Thư. Cô im lặng và bất lực giữa mối quan hệ mệt mỏi này. Ừ đúng rồi, có nợ phải trả. Món nợ này chẳng phải đã dày vò thân xác và ám ảnh cô bao nhiêu năm qua sao. Dương đưa mắt nhìn lên trời xanh, nơi ấy có ba. Đôi mắt cô mải miết tìm ba thèm được nghe ba nói cô nên bước đi tiếp như thế nào, nên làm gì để vỗ về trái tim mình như ba đã từng. Dương biết dẫu trớ trêu và nghiệt ngã sự ra đi của ba là do cô, hoàn toàn do cô nhưng trái tim ông sẽ không bao giờ hết vì cô mà lo lắng mà suy ngẫm.
- Nói chuyện với tớ đi! Nói đi! Đừng có im lặng thế nữa đi! Tớ ngột ngạt và khó chịu lắm!
Huy ghì lấy hai vai Dương lắc mạnh. Trong Huy lúc này mọi thứ giống như một ảo giác. Có thật là yêu không? Yêu mệt mỏi đến thế này sao? Liệu Dương có thành tâm yêu cậu? Liệu cô có phải là người anh nên yêu. Huy thật sự không điều khiển được những gì đang gào thét trong đầu anh! Lúc nào anh cũng muốn được ở bên, được quan tâm chăm sóc, được kể cho cô nghe về gia đình mình về ông bố già lắm lời của an, kể về cả kế hoạch sẽ sang bên ấy du học mà anh dự định cho cả hai nữa. Nhưng với Dương tất cả như đều không quan trọng, im lặng, im lặng và im lặng. Sự im lặng như bất cần, như giũ bỏ như thờ ơ và lãnh đạm làm tim Huy nghẹn lại. Bao yêu thương là chưa đủ sao? Bao kế hoạch cho tương lai có ý nghĩa gì đây! Khi hiện tại mơ hồ tựa như một áng mây có thể bị gió cuốn đi, biến mất bất cứ lúc nào.
- Tớ muốn nghe cậu nói yêu tớ! Nói to và rõ. Hiểu không?
Huy đã đẩy Thụy Dương sát vào tường, đôi mắt bám riết lấy từng xao động nơi mắt cô. Nhưng không, Dương vẫn hướng mắt ra khoảng trời vô định phía trước, hoàn toàn không để ý đến sự có mặt của anh.
- Nói đi! Được không? Nói với tớ thế đi!
- Không
Từ “Không” lạnh lùng của Dương như chạm khắc vào tim Huy, nó bị bóp lại, thoi thóp đến không đập nổi. Cái lạnh ấy buốt đến mọi giác quan trong anh. Hóa ra tình yêu của anh nó làm anh thấy lạnh thấy khó thở đến thế này sao. Tay Huy vẫn vò chặt tay Dương nơi bức tường đã cũ kĩ ở hành lang lớp học. Ống tay chiêc áo khoác kaki đột nhiên tụt xuống để lộ một phần cánh tay trắng ngần đầy những vết roi mới, còn nhức máu, đỏ ửng lên, như chỉ chờ thêm một chút sức để bung ra. Huy lắp bắp, giọng nhẹ nhàng đến run rẩy:
- Tay cậu… lại làm sao… làm sao đây?
Những từ cuối cùng như nghẹn lại. Anh nhìn gương mặt Dương cảm nhận nỗi đau của cô, cảm nhận nước mắt của cô. Tim rớm ướt, mắt cũng rớm ướt. Chỉ có Dương vẫn không nhúc nhích, cô im lặng và uể oải nhìn ra phía sau anh. Dương tức đến không kìm chế nổi:
- Ai làm? Nói ngay đi!
Tiếng hét của Huy làm Dương khó chịu. Cô quay lại nhìn anh không cảm xúc trong chốc lát rồi giật tay cô khỏi tay anh.
- Không phải việc của cậu!
- Tớ hỏi ai làm? Đừng làm tớ điên lên! Tớ có thể đốt nhà cũng có thể giết người đấy!
- Im đi! Cậu có quyền gì xen vào cuộc sống của người khác! Đây là việc của tớ! Tránh ra!
Huy thở hắt, bàn tay nắm chặt lại cố giữ chút bình tĩnh ít ỏi sau cả năm trời được Tùng sa sả vào đấu. Nhưng vô hiệu. Anh cắn môi đến suýt bật máu.
- Ừ. Ừ. Cuối cùng cậu cũng nói được câu dài hơn 3 chữ. Ừ tớ chả là gì cả? Tớ không có quyền xen vào cuộc sống của cậu. Cậu có bị đánh chết cũng không phải việc của tớ. Hay rồi! Thế mà tớ tưởng nhầm bọn mình yêu nhau. Hóa ra khiến cậu khó chịu thế! Xin lỗi. Xin lỗi đã làm phiền cậu!
Huy quay lưng, chiếc khăn quàng anh mang thêm cho Dương bỏ lại dưới đất. Trước mắt Huy lúc này mọi thứ như quay cuồng, anh không còn phân biệt được mình phải rẽ trái hay phải, trước hay sau. Mất phương hướng, mất phương hướng thật rồi. Mới hôm qua, hôm kia thôi vẫn là yêu thương vẫn là tất cả thì lúc này rỗng tuếch như chưa từng tồn tại. Tim Huy giật lên từng hồi mạnh. Gió tát vào mặt anh như dặn anh tỉnh lại.
- Khoan đã.
Huy dừng lại. Anh thèm lắm. Thèm được nghe Dương gọi giật anh từ phía sau như thế! Thèm được có cảm giác níu giữ từ cô. Để chắc rằng cô yêu anh rằng anh đã đang và vẫn là một chút gì đó trong cô. Một chút thôi cũng được. Ánh mắt mông lung hoang hoải đến bất cần của cô đã bóp ngạt trái tim anh rồi. Huy im lặng, bờ môi hé mở chút niềm vui khờ dại trông đợi.
- Không yêu! Và chưa từng yêu! Chỉ là muốn giành, giật, cướp khỏi Nhã Thư. Chẳng là gì cả.Chưa từng xem là gì hết! Nên hãy đi đi và xem như chưa có chuyện gì hết.
Tim Huy khựng lại. Mọi thứ trước mặt lại quay vòng vòng, nối đuôinhau quay tít như cố tình truê ngươi. Mặt anh trắng bệch. Bàn tay bóp chặt những ngón tay đang tê lại vì lạnh. Cảm giác tất cả sinh lực sống trong Huy hoàn toàn sụp đổ. Một chiếc lá hiếm hoi của mùa đông bay xuống mũi giày, Huy đưa mắt nhìn màu thời gian kết tủa vàng vọt trên từng gân lá, thấy tim mình như cũng ngừng đập....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Yêu anh hơn cả tử thần - Tào Đình
» Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
12»