watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Ơ, đang sống trên mây đó hả? Nhìn mặt cứ đơ ra. Ngồi đi!
… Thư quay lại nhìn anh, vẫn nụ cười rất lặng. Cô kéo chiếc ghế nhỏ thiết kế theo kiểu quán Bar, chống tay lên chiếc bàn.
- Một ly congac mạnh không? Quên hết cuộc đời!

- Anh đùa thôi! Nói xem nào? Anh cũng biết sơ sơ rồi! Chuyện với Vũ Huy phải không?
- Dạ…Cũng không…
- Đừng nói với anh là không có gì? Anh ghét nghe người ta nói dối lắm dù vì bất cứ lí do nào đi nữa? Anh nói là anh biết gần hết mọi chuyện rồi!
- Có lẽ cậu ấy không còn thích em nữa?
- Em thật sự nghĩ thế chứ?
- Em không biết!
- Thế giờ hai đứa thế nào?
- Em không biết nữa!
- Là gì của nhau? Sao cứ nói không biết là được à? Không thích nhau cũng phải nói cho rõ ràng chứ?
- Làm sao để nói hả anh? Làm sao mà em biết được những chuyện như thế? Giờ phải làm thế nào em cũng không biết nữa! Em có quyền tranh giành với chị gái mình sao?
- Chị em?
- Anh biết không, em đã từng cầu khi sao băng vụt qua để chị em được hạnh phúc đấy, chị ấy khổ quá rồi! Giờ em đi tranh giành ư?
- Khoan đã, ai là chị em? Em nói Thụy Dương á?
Thư không trả lời, cô chỉ khẽ gật đầu đứng dậy, đi ra cổng:
- À, nếu hôm nào em rảnh, lại cho em đến làm phục vụ anh nhé!
Tùng không gật đầu. Mặt anh đăm đăm lại. Không hiểu đang nghĩ gì nữa. Anh lặng lẽ quay đầu nhìn bóng dáng cô gái nhỏ nghiêng nghiêng trong những cơn gió đông sắp chiều. Mái tóc buông nhẹ kẹp nơ hồng bay bay mỏng manh và yếu ớt quá. Cô gái ấy đang chịu đựng rất nhiều những ấm ức, tủi thân. Tùng hiểu rất rõ, hiểu rõ lắm. Bởi cô gái của anh đã rời xa anh như vậy. Biến mất! Không lý do, không câu trả lời bỏ lại mình anh bơ vơ với biết bao câu hỏi không lời đáp. Yêu rồi chia tay, một năm có biết bao cuộc tình tan vỡ nhưng ra đi như thế nào để đừng để lại tổn thương không thể chữa lành cho người ở lại. Đấy mới là yêu và trách nhiệm với người ta đã từng yêu!
- Làm gì mà gọi tao gấp thế! Vừa tan học, lạnh quá xá. Cho tau ly trà nóng mày?
- Mày đang làm cái quái gì thế?
- Đang xin mày trà chứ làm quái gì?
Tùng đứng bật dậy, túm cổ áo Huy dí sát vào tường. Đưa tây lên định nện cho thằng bạn chí cốt một nện nhưng lại kiềm chế lại. Vũ Huy trợn mắt, không hiểu chuyện gì đang xẩy ra:
- Này, này…
- Tao hỏi mày đang làm cái quái gì thế hả?
Tùng gào lên.
- Mày muốn bảo vệ một người nhưng lại thương một người. Mày thích một người nhưng lại thân với một người. Mày bắt cá hai tay sướng lắm đúng không? Bảo vệ thế đấy hả? Thương thế đấy hả? Tao nhổ toẹt vào cái lương tâm của mày!
Vũ Huy im lặng, khẽ nhắm mắt. Cậu biết chuyện gì đang xảy ra. Cậu biết mình đang phải đối diện với thực tế rồi, thực tế mà mấy hôm nay Huy cố trốn chạy. Thôi gồng mình chống cự, Huy buông lỏng mình trong vòng kìm kẹp của Tùng:
- Sai lầm của tao là không nhận ra tình cảm của mình sớm hơn để ngộ nhận với Thư. Tao không biết, không hề hiểu mình được như mày! Tao yêu Thụy Dương!
- Im miệng… Thế còn Thư, còn Nhã Thư mày định thế nào? Hay mày cứ lẳng lặng biến mất như cái cánh Trang đã bỏ cả bọn mà đi, cái cách Quỳnh Thy đã rời xa tao. Anh hùng hảo hán thật!
Tùng cười khẩy!
- Tao…
- Hôm nay Thư đến đây! Mày đi hỏi Bông Xù đi! Con bé ôm nó khóc cả buổi sáng đấy! Nó hỏi Bông Xù nó còn ai để tin, để yêu thương nữa không? Thằng khốn, từ đầu mày đã biết bọn họ là chị em, từ đầu mày đã biết Thư yêu quý Dương như thế nào, vậy mà mày… Đáng xấu hổ quá, Huy ạ!
- Mày im đi! Tao cũng không muốn mọi chuyện thế này! Có trời đánh tao cũng không nghĩ tao thích Dương.
Huy cũng hét lên.
- Thế giờ biết rồi thì sao? Thì vui vẻ bên cô chị và để Thư đau khổ vật vã như mày như tao đã à?
Tùng bỏ tay khỏi cổ áo thằng bạn. Huy ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh. Hai ngày nay của Huy ngoài những phút bên Dương còn lại đều không trọn vẹn. Huy nghĩ nhiều về Thư. Tìm cách giải quyêt ư? Có cách giải quyết nào không để lại nỗi đau? Huy thật lòng không muốn làm tổn thương Thư. Càng không sao đối diện được với sự thật sẽ làm tổn thương cô bé nhỏ đáng ra sẽ được nâng niu ấy! Huy gục mặt xuống bàn, hai tay bó vào nhau dưới mặt bàn. Chuyện tình cảm sao lúc nào cũng rắc rối quá!
- Nếu mày trẻ con, không hiểu mình thì tốt nhất đừng yêu nữa. Yêu có phải trò trẻ con đâu. Nó mong manh, dễ vỡ nhưng lại có khả năng làm người ta tổn thương hơn bất cứ thứ gì! Hi vọng mày sẽ tìm được cách giải quyết! Chào mày.
Nói xong, Tùng đi lên tầng 2.
Trời mới chập choạng tối, chiếc áo đồng phục không cài khóa, chiếc cổ trắng ngần giương ra với gió. Thụy Dương đứng trước cửa nhà một lúc, ngần ngừ rồi mới mở cửa bước vào. Từ lúc bên và yêu Huy, Dương càng ghét về căn nhà này, ghét không khí ngột ngạt đến khó thở bên trong. Đột nhiên, cô đưa tay kéo áo lên, Việc lẽ ra cô phải làm từ ban nãy. Lẽ nào trong căn nhà kia còn lạnh lẽo hơn chăng? Đèn bàn sáng. Bóng người đàn bà quen thuộc mà cô gọi bằng mẹ vẫn lặng lẽ trên sofa. Dương khẽ nhếch mép cười. Lòng lại đắng chát. Trái tim lại trơ lì đập những nhịp khô khốc.
- Chào mẹ!
- Thư đâu?
Dương im lặng, cô quá quen với câu hỏi này. Lúc nào câu duy nhất mẹ cô nói chuyện với cô cũng là Thư, Thư và chỉ Thư
- Con không biết. Nó không sang lớp con.
- Mày có còn là chị nó không đấy? Tao bảo mày chăm sóc em nhưng mày cứ phải đợi nó sang là sao? Mấy hôm nay nó làm sao, có chuyện gì mà rầu rĩ cả ngày, mày cũng không biết!Mày làm chị vậy à?
Bàn tay Dương bóp chặt trong bao quần. Tim lại quặn lại:
- Không, con không có em gái. Ai là em gái con? Nực cười!
- Im miệng! Không có nó mày có sống được đến bây giờ không? Không có nó thì đời tao với mày chết trôi chết nổi rồi mày biết không?
- Mẹ! Hóa ra mẹ tốt thế sao? Ồ, con không biết đấy? Chứ không phải mẹ sợ nó biết sự thật về khối tài sản khổng lồ của nó sao? Sợ bị đẩy ra đường sao?
- Câm miệng! Mày đừng ở đó lên giọng dạy đời tao. Nếu không phải vì mày thì ba Thư có chết không? Nếu không phải vì mày chỉ biết ganh ghét đố kị, chỉ muốn chứng tỏ cái gì mày cũng giỏi thì nhà này có ra nông nỗi thế không? Tội của mày năm ấy, mày quên được à?
- Ừ!
Dương dậm chân xuống nhà, Ừ một tiếng rất khẽ. Mắt cô ráo hoảnh môt niềm đau quặn thắt. Ừ, là cô, là cô. Chính cô đã giết chết ba cô! Chính cô đã hại chết ba cô. Chính là lỗi lầm của cô. Không gì khác.
- Ừ, tôi giết ba
- Ừ ba hại tôi

Dương chạm từng bước chân lên cầu thang. Bàn chân lạnh ngắt chạm khẽ vào lớp gỗ. Lạnh và rát quá. Quá khứ khép lại bằng nước mắt cũng được vén lên bằng nước mắt đắng nghét. Nước mắt mặn, nỗi đau nào có vơi. Thời gian có chăng chỉ là liểu thuốc giảm đau tức thời! Chỉ là tức thời mà thôi.
- Mẹ! Con muốn biết mọi chuyện! Mẹ! Cho con biết sự thật!
Giọng Thư vang lên gần lắm, yếu ớt và mong manh như chực vỡ òa. Ngay phía sau lưng Dương thôi. Gần lắm. Sự thật mà cô phải đối mặt cũng gần lắm. Dương chết lặng.
- Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con cần biết sự thật… Mẹ ơi!
Tiếng khóc của Thư nghẹn lại cũng là lúc chân Dương gần như không còn chút sức lực. Cô khuỵa xuống. Dương chỉ còn kịp thấy mọi thứ chao đảo và tiếng Thư hét lên rồi tất cả chìm vào một màu đen huyễn hoặc.

Bóng đêm huyễn hoặc đôi khi lại làm bừng sáng trong ta tất cả. Những mảng kí ức bị bỏ rơi chìm vào quên lãng. Những hoài niệm quá khứ vô tình hay cố ý ta vùi lấp.
Dương thấy lạnh. Cái lạnh xuyên qua sống lưng lan đến từng ngóc ngách cơ thể. Tối quá! Mờ quá. Dương chỉ thấy mình đang bước đi, những bước chân thập thững, yếu ớt....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
» Ngày gió không còn thổi lá bay - Kawi
» Tôi không phải là công chúa - Kiwi
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
123»