Nghe nói chúng đã sang Thượng Hải và kết hôn ở đó, hai năm sau thì có một bé gái tên là Mai Mai. Cả hai đều làm ở một ngân hàng và có thu nhập ổn định. Chồng tôi đã mấy lần giấu tôi bay sang thăm chúng, hoá ra mấy lần anh nói về quê thăm họ hàng chỉ là cái cớ để tôi không ngăn cản anh. Bé gái rất xinh và bụ bẫm, đôi mắt sắc xảo và thông minh lắm. Tôi chỉ biết có vậy.
5 năm sau nữa, chúng có thêm một trai một gái sinh đôi tên là Minh Minh và Tố Tố. Giờ chúng không còn làm ngân hàng nữa, nghe nói chúng có công ty riêng tên là IDory làm về lĩnh vực thiết kế thời trang, công việc rất thuận lợi... Chúng đang mở rộng thị trường, đã lập thêm chi nhánh ở Singapore và Thái lan. Tuổi trẻ, chúng đã khiến tôi thấy hài lòng và có chút tự hào.
Về phía công ty của chúng tôi, xưởng sản xuất đồ gốm sứ Bá Tước ngày càng nổi tiếng với thương hiệu của mình, chúng tôi luôn kí được những đơn đặt hàng trong nước và nước ngoài với số lượng lớn, số lượng nhân viên vì thế cũng tăng lên chóng mặt. Chồng tôi giám sát khâu kĩ thuật, Thái Anh phụ trách quản lí công ty, còn tôi quan tâm mở rộng thị trường. Tôi đi công tác thường xuyên tới các nước bạn, lần này qua Malaysia tôi thấy các cửa hiệu IDory mọc lên như nấm, chúng giỏi thật, thế mà có lúc tôi còn nghĩ chúng ra đi với không một đồng trong tay thì liệu chúng sẽ phải sống lay lắt như thế nào? Tôi luôn nghe ngóng thông tin về bọn trẻ, nhưng vẫn không để lộ ra ngoài, nhiều khi vẫn tỏ ra làm ngơ khi nghe chồng tôi và Thái Anh nhắc tới Ngọc Nhi, nhưng kì thực là tôi vẫn nghe không bỏ sót một chữ nào.
Cuộc sống của Hoàng Tử An cũng có nhiều sóng gió, gia đình họ nổi tiếng giàu có nhất thành phố, nhưng suốt ngày chỉ thấy cãi nhau. Vợ anh ta là một người đàn bà có máu ghen dữ dội, cũng phải thôi, anh ta nổi tiếng là đa tình mà. Mỗi khi cãi nhau, bà ấy không còn là chính mình, có những lần đập bát đạp đĩa đến lúc trong nhà không còn một cái bát nào để ăn. Gia nhân luôn phải đi sắm sửa bát đĩa, cốc chén mới. Mỗi lần cãi nhau anh ta lại đi ra ngoài mấy hôm mới về, dần dà nhiều lần như vậy xuất hiện nhiều cô bồ trẻ, cùng với chứng nghiện rượu nặng. Có lúc say rượu anh ta đánh vợ không thương tiếc. Bà vợ không chịu đựng nổi đã li dị...
Kể từ đó Hoàng Tử An cũng không lấy ai nữa, anh ta hút thuốc nhiều hơn, uống rượu rất nhiều, người ta thấy anh ta tối nào cũng xuất hiện trong sàn với những cô gái chân dài và mỗi đêm về anh ta đều mang theo một cô gái về nhà.
Thời gian cứ trôi đi...
Chúng tôi cũng đã già, mái tóc đen của tuổi thanh xuân đã dần chuyển sang màu sương khói, dường như khi người ta già đi, tóc cũng như thưa hơn, yếu ớt hơn so với thời còn là một cô gái trẻ.
Tôi ngồi trong phòng nghe lại ca khúc "Need you now ", hoài niệm về người chồng quá cố của mình. Không ai chống lại được quy luật sinh, lão, bệnh, tử. Ông ra đi vào một mùa đông giá lạnh, sự chống chọi của người già đã không thắng nổi cái mùa đông lạnh nhất trong lịch sử ấy.
Tôi lật từng trang kỉ niệm, nghe lại những ca khúc chúng tôi cùng hát cho nhau nghe. Điện thoai đổ chuông:
-Xin lỗi, có phải bà Nguyễn Thanh Tú đó không?
-Vâng, tôi nghe.
-Tôi là luật sư của chồng bà. Ông ấy có làm di chúc kèm theo một lá thư và dặn dò tôi chỉ khi nào ông ấy mất đi thì hãy đưa cho bà đọc. Sáng ngày mai xin phép được hẹn gặp bà...
Tôi mở vội lá thư.
"Ngày... tháng... năm...
Gửi vợ bé nhỏ!
Bà hãy thật bình tĩnh đọc những gì tôi viết nhé. Tôi biết điều này có thể khiến bà oán trách tôi vì bao năm nay vẫn giấu bà một chuyện như thế này. Tôi rất xin lỗi cũng chỉ vì tôi yêu bà quá nhiều.
Ngày đó, biết bà đi Singapore, Hoàng Tử An đã tìm hiểu và biết được bà không yêu ông làm cùng ngành kia, ông ấy đã nhờ tôi sang đó theo bà vì sợ bà làm điều gì dại dột. Ông ấy cũng biết tình cảm bấy lâu nay của tôi vẫn thầm dành cho bà. Nên ông ấy xin tôi chăm sóc cho bà thật tốt, vì công ty gia đình ông ấy bị mắc nợ một khoản tiền khổng lồ và không có khả năng chi trả, thậm chí có thể bị phá sản. Trong khi đó con của bên chủ nợ lại thích ông ấy từ lâu, gia đình ông ấy yêu cầu ông ấy phải hi sinh tình yêu để cứu công ty. Khi đó trách nhiệm của ông với gia đình quá lớn, ông ấy không được phép sống cho bản thân mình. Nhìn vào mắt ông ấy tôi hiểu tình yêu ông ấy dành cho bà sâu nặng đến mức nào, tôi đã hiểu ông ấy phải đau khổ khi phải tự mình đánh mất bà ra sao. Nhưng tôi cũng yêu bà, nên tôi cũng ích kỉ yêu cầu ông ấy không được liên lạc với bà, chúng tôi cũng cắt đứt liên lạc từ đó, chúng tôi đã hứa với nhau là sẽ không bao giờ được phép nói ra chuyện này cho tới khi một trong hai người không còn tồn tại. Giờ thì tôi có thể thanh thản mà ra đi được rồi. Bà hãy gặp ông ấy dù ít nhất chỉ là một lần đi nhé.
Tôi yêu bà."
Gấp lá thư lại tôi chỉ biết thở dài, vậy mà bấy lâu nay tôi cứ nghĩ ông ấy không hề hay biết Hoàng Tử An là ai, có chăng chỉ là nghe qua tôi kể. Ai ngờ lại là người hiểu rõ chuyện nhất. Tôi cho người hỏi tin tức về Hoàng Tử An thì được biết ông ấy đang nằm trong bệnh viện đã được 1 tuần rồi.
Tôi bắt vội 1 chiếc taxi...
Người đàn bà luống tuổi bước những bước nặng nhọc, cuối cùng cũng đến phòng bệnh. Cửa phòng hé mở, Hoàng Tử An đang ngủ, những sợi dây chuyền nước cắm đầy khắp cánh tay, thay vào khuôn mặt trắng mà tôi nhớ trước đây là một khuôn mặt già nua, ông ấy gầy guộc hơn, vẻ hốc hác của ông ấy cũng cho thấy con người không thể chạy đua cùng năm tháng. Bàn tay nhăn nheo gân cốt của tôi như muốn chạm vào khuôn mặt ấy một lần nữa, thời xưa mỗi khi xa lâu ngày tôi thường có thói quen với ngón tay của mình để chạm vào môi, vào má, lên mắt để cảm nhận hơi ấm ấy rất gần bên tôi. Giờ thì trước mặt tôi không còn là chàng trai ngày ấy nữa, trước mặt tôi là một ông già, còn tôi cũng không còn là cô gái trẻ ngày nào bị yêu thương chất đầy thành đau khổ, tôi giờ là một bà lão già đã nếm đủ những dư vị trong cuộc đời.
Bàn tay tôi nắm chặt lấy bàn tay ấy,những giọt nước mắt của bà lão già như vừa đau khổ, vừa hạnh phúc rơi trên má ông khẽ thì thầm: "Hoàng Tử An,ông hãy tỉnh lại đi." và nhắm nghiền mắt. Bao năm tháng qua tôi đã không còn căm ghét ông nữa, tôi đã có một người chồng rất mực yêu thương tôi, chúng tôi đã sống hạnh phúc đến khi già thật già như thế này đấy. Vậy còn ông, ông có hạnh phúc không?
Tôi miên man với những suy nghĩ của mình, tôi vuốt ve bàn tay ông, đôi tay này đã từng khiến tôi nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian. Nước mắt tôi cứ thế lại tuôn, nghẹn đắng.
Ông lão từ từ mở mắt như một phép màu, ông nhìn tôi không chớp mắt, tôi nhìn ông mỉm cười, nụ cười móm mém không còn rạng rỡ như xưa nhưng cũng đủ để ông lờ mờ nhận ra. Ông thều thào trong giường bệnh: "Nguyễn Thanh Tú, là bà đó ư? Tôi có đang mơ không?"
Tôi lắc đầu khi nước mắt vẫn rớt xuống.
-Tôi có lỗi với bà.
Ông định cố nói gì thêm nhưng tôi lấy tay ngăn lại.
-Ông không cần nói gì nữa, tôi đã biết hết rồi. Chúng ta phải gặp các con thôi. Tôi sẽ cho người gọi chúng về.
Ông gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Ngày ấy đã tới, bữa tiệc tổ chức ngày gặp các con và các cháu tôi được chuẩn bị thịnh soạn. Tuần tới chúng sẽ mở thêm văn phòng đại diện ở Việt Nam nữa. Thái Anh cùng vợ và các con vừa mới về tới nơi, anh em chúng gặp nhau đã hét ầm ĩ lên rồi. Nhữ
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








