Phương cảm thấy mệt mỏi thật sự. Áp lực bài vở, bạn bè, những mơ ước và rồi những dự định của một năm cuối cấp cứ vồ đến với nó, khiến nó gần như ngạt thở. Vậy mà giờ, người bạn thân duy nhất cũng không một lời mà bỏ nó ra đi. Nó như chơi vơi giữa một mớ không gian vụng về. Vừa từ đội tuyển trên quận về, nó quăng ba lô, chẳng buồn cởi giày và nằm vật ra giường rồi thiếp đi lúc nào không biết. Lúc nó tỉnh dậy, trời đã tối. Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, rọi thứ ánh sáng mong manh vào căn phòng im lặng, tăm tối. Phương chẳng mở đèn mà cứ ngồi đó, ngắm cái vệt màu vàng lẻ loi trên tường, miên man nghĩ về nhiều thứ… Nó cứ ngắm cái vệt sáng ấy, mãi không chớp mắt. Rồi như có một điều gì đó hiện ra trong đầu, nó cười khẩy, lui cui bò dậy đi xuống nhà.
Cả nhà đã ăn cơm tối rồi, ai nấy đều đã yên phận trong phòng mình. Mẹ có để dành phần cho nó. Phương loay hoay ăn vội chén cơm vào bụng rồi đi tắm. Nó bật vòi sen tưới từ trên đầu xuống, chẳng buồn chỉnh nước nóng. Cảm giác lạnh cóng chẳng mấy chốc đã bao trùm khắp cơ thể. Khẽ run người, nó bước ra, không quan tâm cả đến chuyện phải sấy tóc. Phương leo tuốt lên lầu, mở máy và online. Chị My pm cả một tràng dài:
- Ê này hôm nào chị diễn kịch chị quay lại cho nhóc xem hén?
- Okay thôi! Nhớ đấy nhá!
- Ừa! À mà em biết gì chưa? Ở trường mới có người thích bà Thảo cơ đấy!
Thảo là bạn Phương, người bạn thân duy nhất đã rời bỏ nó. Nó chẳng hỏi lí do. Chỉ biết khi Thảo đề nghị chấm dứt tình bạn, nó đã nghĩ một điều gì đó rồi đồng ý. Đến giờ, ai biết chuyện cũng bảo nó thật ngốc nghếch khi chẳng thèm tìm hiểu rõ mọi chuyện. Nó cũng ậm ừ cho qua, vì nó cảm nhận được một áp lực nào đó đang vây lấy người bạn thân của nó. Phương luôn âm thầm dõi theo Thảo từng ngày, từng ngày một, rồi tự lên cho mình những kế hoạch cứu vớt tình bạn của mình, dù chính nó cũng cảm thấy mọi chuyện thật xa vời. Lắm lúc nó nghĩ mình đang làm những chuyện thật ngốc nghếch, ừ thì ngốc nghếch… Nó đã mất Thảo thật sự, có gì để mà hàn gắn, cứu rỗi?
- À em chưa biết. Chung lớp à?
- Ừ, chung lớp. Tên gì ấy chị quên rồi. Nhưng nghe nói học ban D, cũng có tí đẹp trai, mừng cho bả!
- Ừ, mừng cho Thảo…
Nó lặng im đăm chiêu nhìn vào màn hình. Chẳng rõ nó đã nhìn không chớp mắt cái màn hình ấy trong bao lâu, mà khi giật mình nhận ra, nó đã thấy khóe mắt mình cay xè. Nó khóc. Ai cũng có cho mình những niềm vui riêng dù lớn hay nhỏ, dù thế nào, mọi người xung quanh vẫn vui, vẫn cười. Ừ thì người ta có cái quyền đó, vì người ta có thứ để mà mong đợi, phấn đấu, có người ở bên cạnh. Còn nó, đã bao lâu rồi nó chẳng thèm nói ra điều gì cất giữ trong lòng, chẳng thèm trò chuyện, vui cười cùng mọi người xung quanh. Lúc còn có Thảo, nó nói mọi chuyện cho Thảo nghe. Nó buồn gì, vui gì, đều nói ra tất cả. Dù lắm khi Thảo chẳng giải quyết được chuyện gì, nhưng nó vẫn thấy vui vì ít ra có người còn chịu ngồi nghe nó nói. Nó nhớ tất cả mọi thứ về con bạn lạnh lùng, luôn làm nó buồn và phải suy nghĩ. Rồi sau nỗi nhớ ấy, nó lại thấy tủi thân, lạnh lẽo, trống trải. Một nỗi cô đơn đang quấn quanh lấy nó, làm nó gục ngã thật sự sau những tháng ngày cố gắng chống chọi một mình. Nó bật khóc thành tiếng những âm thanh đứt quãng, đặc sánh trong đêm tối tĩnh mịch.
***
Lúc thức dậy, Phương thấy trời sáng. Khác với tối hôm qua, giờ đây, ánh nắng đang soi rọi mọi ngóc ngách xung quanh, làm sáng bừng lên cái không gian mà mới tối qua thôi còn u tối. Uể oải ngồi dậy, nó bước đến cạnh cửa sổ, hướng mắt nhìn ra tít tận trên trời cao. Bầu trời trong vắt tựa như một mặt nước phẳng lặng, bình yên và sáng trong. Vài giọt nắng xuyên qua tán lá rồi phủ lên bậu cửa những vệt nắng đủ hình thù. Lại một ngày nữa bắt đầu. Lại một ngày nữa phải chiến đấu, chống chọi với chính cuộc sống của mình. Đâu có thứ gì dừng lại trong cuộc đời này? Có dừng, phải chăng chỉ là do con người ta muốn trì hoãn, vì một điều gì đó chẳng thể gọi thành lời?
Mẹ Phương bước vào phòng, cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:
- Con gái, dậy rồi à? Thay đồ đi con, ba đã chuẩn bị xe cả rồi.
- Ơ… đi đâu thế ạ?
- Con không nhớ gì cả sao? – Mẹ nhìn Phương ngạc nhiên – cả nhà đã lên kế hoạch đi biển từ tuần rồi cơ mà?
- Ơ… Dạ… Con thay đồ ngay đây! – Nó nhìn mẹ giây lát, rồi chợt nhớ ra mọi thứ. Sự mệt mỏi làm nó chẳng còn nhớ gì nữa cả.
***
- Phương, đến rồi con. Dậy ngắm biển đi kìa.
Mẹ quay xuống từ băng ghế trước, mỉm cười lay Phương dậy. Nó khẽ mở mắt. Nó thấy biển chạy dài ra tít tận khơi xa. Phương ấn nút để kéo cửa kính xuống, một cơn gió ùa vào, xua tóc nó mạnh mẽ như một lời chào mời đầy hoang du nhưng thân thương và trìu mến. Kéo cửa xe để trực tiếp nhìn biển bằng đôi mắt đã tỉnh táo, Phương không chỉ thấy một màu biển trong vắt, tinh khiết hơn cả màu trời, nó còn thấy hương biển chạy dài, đi thẳng vào tim nó. Mùi gió biển, một mùi hương hiền hòa.
Vừa đến khách sạn, nó đã chạy tót ra ban công đầy nắng. Giờ đã xế chiều rồi. Mặt trời sau một ngày dài mệt mỏi cũng đang lười biếng ban tặng những tia nắng cuối cùng xuống mặt đất. Phải rồi, ai cũng cần phải nghỉ ngơi kia mà. Phương rút điện thoại ra từ trong túi, tắt nguồn rồi khẽ hướng mắt ra biển, mỉm cười. Nó chẳng hiểu sao mình lại cười, chỉ biết là lúc ấy nó phải cười. Cười vì đã phát hiện ra một điều mà bấy lâu nay nó vô tình hay hữu ý, không nhận ra. Gió cứ nghịch những lọn tóc của Phương, nâng niu khuôn mặt nó bằng những nụ hôn của tiết trời mùa thu êm đềm. Bỗng dưng, nó thấy tâm hồn bình yên đến lạ. Dường như trong một khoảnh khắc, Phương đã quên mất rằng mới vừa tối qua thôi, nó còn đang khóc như chưa bao giờ được khóc.
***
Ba mẹ và Phương đi dạo chợ biển đêm, ngồi quán ăn hải sản, rồi nó xin phép ba mẹ cho đi dạo biển một mình. Mẹ lo lắng, do dự nhìn ba. Nhưng ba chỉ mỉm cười, xoa đầu nó rồi bảo nó đi đi. Ba lúc nào cũng vậy, im lặng nhưng luôn biết nó cần gì và hiểu nó muốn gì. Nó cũng mỉm cười rồi đi thẳng ra bờ biển, tháo giày để qua một bên và ngồi bệt xuống cát. Gió lại nghịch tóc Phương hiền lành. Sóng ầm ì nối bước nhau đi vào bờ, trắng xóa cả một vùng. Nó không hiểu sao biển lại luôn mãnh liệt và mạnh mẽ. Biển luôn mang hơi thở của những điều tự nhiên, của những âm thanh chẳng bao giờ dứt. Với biển, chỉ có sự hồn nhiên và nghịch ngợm. Biển vui vẻ ùa vào bờ, chạy đua cùng cánh chim hải âu và luôn cười tươi đón chào con người. Chỉ có con người là mỗi khi mệt mỏi thật sự hay muốn kiếm tìm một điều gì đó, thì mới đến với biển. Nhưng chưa bao giờ biển buồn vì điều đó. Biển luôn dùng cả cơ thể mình hòa với loài người, chẳng toan tính điều chi cả. Phương đứng dậy, đi về phía những con sóng vẫn đang và sẽ mãi mãi xô vào bờ. Nó đi dọc bờ biển rồi lại đi lên ngồi trên những đụn cát, ngắm và nghe tiếng biển thở thì thào vào tai mình những âm thanh nhẹ nhàng. Cát bám lên chân nó, rồi lại khô và bay đi cùng những cơn gió, chỉ có nó là ở lại. Nhưng có hề gì, vì nó vui, nó có biển, có cát và những cơn gió bên cạnh. Nó không cô đơn nữa.
Phương mở lại điện thoại, thấy tin nhắn của mẹ dặn nó về sớm. Nó trả lời rồi lên yahoo, lập tức có người pm:
- Phương này, bà có nhớ Sam mà lúc trước bà giới thiệu cho tui quen không?
Sam là nick name của Thảo. Lúc trước khi Thảo và Phương còn thân,có lần nó đã giới thiệu Thảo với Hoàng – tên bạn cùng lớp....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








