watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Ừ nhớ chứ. Có chuyện gì vậy?
- Tui biết bà với nó giận nhau, nên tui gạ hỏi. Cho tui sorry, tui không cho bà biết là vì tui sợ bà lại trách tui, nhưng tui muốn giúp bà. Hai người là bạn thân, chưa chi đã đứt đoạn như thế thì không hay. Uổng phí một tình bạn đẹp.
- Ừ, tui đâu có trách ông, vì tui biết ông hỏi nó cũng chả nói. – Phương thở dài
- Không đâu Phương, nó có nói chứ, nói nhiều nữa là đằng khác.
- Ừ.

Chẳng hiểu sao Phương chẳng buồn nhắn thêm câu “Thế nó đã nói gì?” vào. Nó chỉ biết mình không muốn hỏi. Biết rồi lại buồn, vì Thảo và những lí do của chính Thảo luôn lạnh lùng. Đã lâu lắm rồi từ ngày Thảo bỏ nó lại, nó vẫn luôn giữ cho mình cái ý nghĩ cứ sống hết mình, sống cho Thảo thấy nó thật tốt, và vì nó còn phải giúp Thảo chữa lành vết thương của chính Thảo nữa. Từ nãy giờ ngồi ngoài biển, nó đã nghĩ nhiều về tình bạn của mình. Thảo rời xa nó có quan trọng gì, khi mà nó biết mình vẫn chưa bao giờ rời xa Thảo, hay chưa bao giờ để tình bạn của hai đứa rời xa khỏi mình. Nó biết, dù nó không thể níu giữ lại được điều gì, thì những thứ đã có với nhau vẫn luôn trong lòng mình.

- Bà không hỏi tui nó đã nói gì à?
- Ừ. Điều đó đâu có quan trọng. Có nhiều thứ quan trọng hơn mà.
- Bà ngố quá Phương ạ. Sao bà không hiểu rằng đó là thứ quan trọng nhất với bà ngay bây giờ hả?
- Sao ông nghĩ như vậy?
- Tui đã thấy mắt bà vô hồn thế nào từ ngày tui biết bà với nó không còn là bạn nữa. Tui biết tính bà. Bà có thể sống với một niềm tin vô hạn dù mọi thứ luôn mờ mịt. Nhưng sống là còn phải biết mình cần gì nữa bà hiểu không?
- Ừ…

Nó off và chẳng để Hoàng nói thêm điều gì nữa. Nó đang mải mê rong ruổi cùng những lời nói của Hoàng. Hoàng nói đâu có sai?

Phương dậy từ sớm, chạy luôn ra biển, chỉ kịp để lại mảnh giấy trên bàn cho ba mẹ. Biển buổi sớm vẫn ì ầm, nhưng nhẹ nhàng hơn lúc tối nhiều. Cả bầu trời còn đang ngái ngủ bao trùm lên cả một vùng biển mênh mông, bạt ngàn, thế nên trông biển cũng lười biếng hơn. Nhưng gió thì vẫn cứ ùa vào, xua tóc Phương bay nhè nhẹ.

Những lời tối hôm qua của Hoàng làm nó suy nghĩ nhiều lắm, nếu không muốn nói là tối qua nó chẳng thể nào ngủ được. “Sống là phải biết mình cần gì”. Ừ, nó cũng không thể sống miên man thế này mãi được. Nó nhìn biển, nhìn trời rồi lại nhắm mắt để gió lùa vào hàng tóc. Nó cứ nghĩ sống hết mình là hay, là vui, là đúng đắn, là còn có thể thay đổi được tất cả. Nhưng hóa ra nó đã lầm. Khi nhắm mắt như thế này, nó luôn cảm nhận được cơn gió thổi mạnh mẽ, nhưng mở mắt ra bao giờ cũng là một bầu trời lười nhác chưa kịp thức dậy. Liệu có phải gió đã thổi mạnh quá, mạnh đến nỗi không phù hợp với khung cảnh của những ngày thu êm dịu? Trong giây phút, nó chợt nghĩ: có bao giờ biển chán ngấy gió chưa, khi mà biển và gió luôn song hành cùng nhau, nhưng biển thì có lúc này, lúc khác, còn gió vẫn cứ thổi ì ầm quên ngày tháng?...

Nó lại đi dạo dọc bờ biển. Những dấu chân tròn của nó in hằn trên cát, rồi lại biến mất đi như chưa hề tồn tại sau một cơn sóng ùa về. Liệu sóng có biết sóng đã xóa đi bao nhiêu vết chân rồi hay chưa? Sao sóng lại dễ dàng cuốn đi mọi thứ mà chẳng vướng bận điều gì… Phương đứng lại, nghĩ ngợi vài điều. Dù sóng có ùa vào, có cuốn đi thứ gì, thì mãi mãi và luôn luôn tồn tại một quy luật: dấu chân tròn đã ở đó, và sẽ luôn luôn ở lại đó. Nó rút điện thoại ra gọi cho Hoàng, giọng nói ngái ngủ mà thân thuộc:

- Này, bà muốn biết lí do rồi chứ hả? – Nó có thể nghe được tiếng Hoàng cười.
- Ừ, tui suy nghĩ kĩ rồi, ông nói đi. – Phương nói chậm rãi, dù giọng nó vẫn còn run run, nhưng đó là những lời mà nó khát khao được hỏi trong suốt thời gian qua.
- Uhm… Nó nói với tui rằng nó rất sợ lại làm bà tổn thương. Nó bảo với tui là nó nên để bà một mình, nó không muốn nó liên quan đến bà nữa, vì gần nó, bà chỉ sẽ lại buồn, lại phải suy nghĩ, lại phải do dự và nhường nhịn nó. Nó còn nói để bà đau một lần rồi bà lớn lên, vì đó là điều duy nhất mà nó có thể làm cho bà. Chứ không phải do bà làm nó buồn mà nó mới bỏ người bạn tốt như bà đâu.

Những lời Hoàng nói cứ âm vang mãi trong đầu nó, cùng tiếng gió ngoài biển hòa vào như một khúc ca mùa thu êm đẹp. Chẳng biết có phải do gió tổi mạnh quá làm mắt nó rát không mà một giọt nước mắt từ hàng mi nhẹ nhàng lăn xuống, ôm trọn lấy khuôn mặt đang mỉm cười. Rồi những giọt nước khác cứ thay nhau lăn xuống. Vỡ òa những cảm xúc xinh đẹp.

- Ê này khóc à? Điên thế! Tui tưởng bà phải vui lắm chứ!
- Nhìn vậy chứ hổng phải vậy đâu, ông bạn. Haha! – Phương cười, nụ cười thật sự của nó sau bao tháng ngày dài buồn tẻ vô hạn.
- À à à! Ta biết tỏng rồi nhá! Tui biết bà đang đứng ngoài biển, bà tự suy nghĩ đi, tui hết việc rồi, ngủ tiếp đây.
- Ừ… cảm ơn ông nhiều lắm.
- Mà này còn nữa. Bà cười trông xinh hơn đấy. Mắt bà sáng lên như trước kia thì vẫn hay hơn nhiều. – Hoàng chậm rãi nói, có gì đó e dè rất đỗi chân thành.
- Sao tui lại không cười, sao mắt tui lại không sáng lên như trước kia khi tui biết sự thật này hã Hoàng? Thôi ông ngủ đi, tui biết phải làm gì cả rồi.
- Ừ, mang về cho tui vài chiếc vỏ sò nhé! Mang về cả một người bạn nữa!

Nói rồi Hoàng cúp máy. Phương nhét điện thoại vào túi, nhặt một khúc cây nhỏ rồi viết nghuệch ngoạc một dòng gì đó. Rồi nó mỉm cười vẫy tay chào một ngày mới. Mặt trời chiếu những tia sáng đầu tiên lên mặt biển, rồi lên khuôn mặt hạnh phúc của Phương. Phương quay về khách sạn, trong lòng hồn nhiên những niềm vui xinh xắn.

Phía sau lưng, hàng chữ "What will be will be, live a lot" (Chuyện gì đến sẽ đến, sống cho nhiều vào) của Phương được biển ôm trọn vào lòng bằng một cơn sóng nhẹ. Gió giờ cũng đã êm đềm lại hẳn, hòa cùng bầu trời và hương biển dịu êm đón một ngày nữa lại về.
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên