Thiên Bình cõng Hạnh San về nhà tối hôm đó. Khi ở trên lưng anh, Hạnh San hỏi:
- Sao anh lại cõng em?. Em có bị đau chân gì đâu?
Thiên Bình hơi quay đầu lại nói:
- Trong một buổi tối mà đối mặt với nhiều chuyện như vậy, anh sợ đôi chân em chịu không nổi thôi.
- Sao chúng ta lại nói chuyện lại với nhau nhỉ? Em vẫn còn giận anh cơ mà?
Thiên Bình cười nhẹ:
- Em chịu đến gặp anh là anh biết em đã tha thứ cho anh rồi.
Đến trước cửa nhà Hạnh San, trước khi cô vào nhà, Thiên Bình đặt nhẹ hai tay lên vai cô rồi nói:
- Hạnh San, anh luôn coi bố mẹ em như bố mẹ của anh vậy. Anh mong em hãy đặt mình vào hoàn cảnh của cô Trang để nhìn nhận mọi việc. Vì đó là điều mà anh đã làm.
Hạnh San gật nhẹ đầu. Đêm hôm đó cô lặng lẽ khóc rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Sáng hôm sau, khi biết bố đã đi làm Hạnh San mới đi xuống nhà. Nhìn thấy hai mí mắt cô con gái cứng sưng húp, mẹ cô hoảng hốt:
- Hạnh San, có chuyện gì vậy con?. Sao mắt con lại bị thế kia?
Hạnh San kéo mẹ ngồi xuống ghế rồi nói:
- Mẹ à? Con có chuyện muốn hỏi mẹ. Là về chị Ngân Kim.
Những lời mẹ nói làm Hạnh San thấy nặng trĩu trong lòng. Cô có cảm giác mình ngồi không vững trên ghế nữa.
- Hạnh San... Trước khi quen bố con thì mẹ đã kết hôn. Cuộc hôn nhân mai mối không tình yêu kết thúc chóng vánh vì người chồng trước của mẹ đã bỏ đi theo nhân tình khi đứa con đầu lòng mới được nửa năm. Mẹ không bao giờ gặp lại ông ta nữa. Mẹ đã phải nuôi nấng đứa con nhỏ rất vất vả. Đứa trẻ đó là Ngân Kim. Rồi mẹ gặp bố con. Ông ấy yêu mẹ và mẹ cũng yêu ông ấy. Nhưng mẹ chưa bao giờ có đủ can đảm thú nhận về quá khứ của mình với bố con. Con cũng biết bố con là đích tôn. Mọi người trong nhà sẽ không bao giờ chấp nhận cho ông lấy một người phụ nữ đã từng kết hôn và có con nhỏ như mẹ. Thế nên mẹ đã che giấu mọi chuyện. Mẹ đã gửi Ngân Kim cho một người họ hàng chăm sóc. Nhưng rồi mẹ rất nhớ con bé. Mẹ bị kẹt ở giữa quá khứ và hiện tại nên phải lén lút tới nhìn Ngân Kim từ xa. Sau này, Thiên Bình đã biết chuyện và giúp đỡ mẹ. Thiên Bình đã hứa sẽ bảo vệ Ngân Kim và giúp mẹ bù đắp những thiệt thòi cho con bé.
Hạnh San nhận ra Thiên Bình đã nói với cô sự thật. Để ngăn không cho cô không làm tổn thương người chị gái vốn đã chịu nhiều thiệt thòi của mình, anh đã cho cô biết sự thật.
***
Bảo Nam tới thăm Ngân Kim, cô nhìn anh và ngay lập tức hiểu rằng anh đã biết sự thật từ Thiên Bình. Cô mời anh vào nhà, pha trà rồi hỏi:
- Sao anh lại tới đây?
- Anh muốn xem em có sao không? Lần trước cũng vì giúp anh mà em bị Hạnh San mắng oan.
Ngân Kim nhấp một ngụm trà rồi nói:
- Em không sao. Anh nên đến thăm Hạnh San. Biết về sự tồn tại của một người chị gái như em, con bé hẳn rất sốc.
Bảo Nam cũng uống trà trong cốc của mình rồi nói:
- Nếu Hạnh San buồn thì sẽ có rất nhiều người an ủi cô ấy. Nhưng em thì khác.
Ngân Kim lắc đầu:
- Em không sao đâu. Em đã chuẩn bị tinh thần cho ngày này từ lâu rồi. Anh tới gặp Hạnh San đi.
Bảo Nam định nói với Ngân Kim chuyện mình và Hạnh San đã chia tay nhau. Nhưng rồi, anh đành đứng lên và nói:
- Vậy anh đi đây. Ngân Kim à, em và Thiên Bình, thực sự rất giống nhau.
Cô ngước mắt lên nhìn anh:
- Giống ở điểm nào?
- Cả hai người đều luôn suy nghĩ cho người khác.
Ngân Kim lấy cái thìa bạc khuấy nhẹ trà trong cốc của mình:
- Thì anh cũng vậy mà Bảo Nam.
Anh đi rồi, chỉ còn mình Ngân Kim ngồi lại trong phòng. Cô tựa nhẹ đầu vào nghĩ, suy nghĩ lại về những chuyện đã xảy ra. Những ngày tháng thơ ấu, cô đã bao lần thấy mình bất hạnh vì không có mẹ ở bên cạnh. Cô đã bao lần ghen tị với những đứa trẻ khác. Rồi thì Thiên Bình xuất hiện và cô đã biết được mình cũng có mẹ. Cô đã chấp nhận lùi lại làm một phần quá khứ của mẹ để được thỉnh thoảng gặp bà. Qua Thiên Bình, cô còn biết về một cô em gái bướng bỉnh trẻ con. Và rồi Ngân Kim cảm thấy mình không còn cô độc nữa. Trên đời này, cô có một người mẹ dù sống xa cách vẫn nghĩ về cô. Có một người bạn tâm giao thấu hiểu mọi tâm tư như Thiên Bình, lại có thêm một cô em gái chung một nửa dòng máu như Hạnh San. Đối với Ngân Kim, chỉ bấy nhiêu đó là đã quá đủ rồi.
Nghĩ kĩ rồi Ngân Kim đứng dậy đi lên nhà. Cô đã có một quyết định riêng của mình. Cô không thể làm xáo trộn cuộc sống của Hạnh San, cô không thể làm mối quan hệ của Thiên Bình - Hạnh San - Bảo Nam thêm rắc rối được nữa. Mẹ đã chịu nhiều đau khổ và dằn vặt, bà không đáng phải chịu thêm gì nữa. Ngân Kim kéo chiếc vali dưới gầm giường ra. Cô mỉm cười. Chẳng hiểu sao mà cô lại để vali ở vị trí đo nhỉ. Chắc là vì từ lâu, cô đã luôn chuẩn bị sẵn cho sự ra đi này. Ngân Kim xếp đồ đạc của mình vào trong vali. Cô cần phải biến mất một thời gian, để mọi việc từ từ lắng xuống. Thiên Bình và Hạnh San đều vì sự xuất hiện của cô mà cuộc sống của họ bị đảo lộn. Bây giờ đã đến lúc cô trả lại sự yên bình vốn có cho hai người ấy. Ngân Kim mở ngăn kéo ra. Những thứ Hạnh San tặng Thiên Bình và Thiên Bình nhờ cô giữ hộ thì cô vẫn còn để cẩn thận ở đây. Ngân Kim đặt tất cả lại lên bàn. Chiếc khăn len với những mũi đan vụng về, chiếc bút bi, đĩa nhạc cô đã bật nghe không biết bao nhiêu lần, tất cả chỉ để hình dung được rõ hơn về cô em gái không biết đến sự tồn tại của cô. Hạnh San sinh ra đã có tất cả những thứ mà Ngân Kim chưa từng có, lẽ ra Ngân Kim phải ghen tị với Hạnh San nhưng cô lại chưa từng có suy nghĩ đó. Hạnh San là em gái của cô, là ruột thịt của cô. Và dù chỉ biết về Hạnh San qua những lời kể của Thiên Bình, Ngân Kim cũng mong em gái cô được sống vui vẻ hạnh phúc. Cô viết lại một mảnh giấy và đặt trên bàn:
“Hạnh San, em có thể không coi chị là chị gái của em. Nhưng em sẽ mãi mãi là em gái của chị”.
Sau khi biết Ngân Kim tạm rời khỏi thành phố một thời gian, Thiên Bình cũng không vội đi tìm cô. Anh đã quen Ngân Kim lâu rồi, anh biết cô đã suy nghĩ kĩ trước khi có quyết định đó. Và anh tin tưởng vào quyết định của cô.
Cuộc sống có những ngày thời gian trôi qua vùn vụt thì cũng có những ngày từng giờ từng phút trôi qua chậm chạp một cách đáng sợ. Sau khi biết cái sự thật về một người chị gái của mình, Hạnh San vẫn chưa có phản ứng gì quá mạnh mẽ. Hàng ngày cô vẫn nói chuyện với mẹ bình thường, chẳng đề cập gì tới Ngân Kim. Cô cũng chẳng thèm trả lời Thiên Bình. Bây giờ anh nhắn tin hỏi han cô đều đặn nhưng cô có thiết tha gì. Mỗi lần đọc những tin nhắn của anh, cô lại tỏ vẻ chán nản hơn lúc trước. Hạnh San không biết phải trả lời tin nhắn thế nào. Những cảm xúc cứ đan xen lẫn lộn trong cô. Vui buồn, giận hờn, không rõ ràng một chút nào hết. Cô còn thích Thiên Bình không?. Còn chứ, buổi tối hôm đó cô đã chủ định là thổ lộ tình cảm của mình với anh mà. Cô còn ghét Ngân Kim không?. Tất nhiên là không, bây giờ cô và Bảo Nam đã kết thúc rồi, đâu thể giữ cái kiểu “giận cá chém thớt” mãi được. Nhắc tới Bảo Nam mới nhớ ra, đã lâu rồi Hạnh San không gặp anh. Tự nhiên lúc này người mà Hạnh San muốn nói chuyện không phải là Thiên Bình với những tâm tư tình cảm bí ẩn khó đoán mà là Bảo Nam đơn giản lạc quan. Cô nghĩ nhưng câu chuyện cười nhạt nhẽo của anh có khi lại làm cô thấy vui hơn lúc này. Nhưng họ đã chia tay nhau rồi. Cô đâu thể tự nhiên vì muốn có người tâm sự mà gọi điện cho anh được. Có khi nghe mọi chuyện xong Bảo Nam còn chế giễu cô ấy chứ. Nhưng rồi Hạnh San cũng vẫn nhắn tin cho Bảo Nam, dù chẳng hi vọng anh sẽ trả lời cô sau những lời cuối cùng cô đã nói với anh. Một tiếng sau, Hạnh San nhận được tin nhắn trả lời của Bảo Nam: “Em muốn đi chơi hả? Được, vậy chúng ta đi chơi. Em tới đây đi”....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








