watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Sau khi thống nhất, cả ba người vẫn quyết định tới Đà Lạt với hi vọng tìm gặp được Ngân Kim. Thành phố bé nhỏ, chưa bằng một nửa của Hà Nội nên Thiên Bình nhanh chóng tìm được địa chỉ nhà người bạn của Ngân Kim. Tên cô bạn ấy là Cẩm Anh. Cô ấy đã biết Thiên Bình từ trước. Lúc đầu Cẩm Anh rất xởi lởi khi Thiên Bình đến. Nhưng rồi khi nhìn thấy hai người lạ đi cùng là Hạnh San và Bảo Nam, trông Cẩm Anh có vẻ không thoải mái lắm. Vừa vào nhà Cẩm Anh, Hạnh San đã vồn vã hỏi:

- Chị này, chị Ngân Kim có liên hệ với chị không?.Chị biết Ngân Kim ở đâu không?

Cẩm Anh liếc nhìn Thiên Bình một cái rồi nói:

- Không, chị không biết. Ngân Kim không gọi gì cho chị cả.

Hạnh San thất vọng:

- Vậy là uổng công lên tận đây rồi.

Thiên Bình chỉ nhìn Cẩm Anh rồi mỉm cười:

- Dù sao cũng cảm ơn em. Mà Cẩm Anh này, tối nay bọn anh chắc không kịp quay về Hà Nội rồi. Em cho Hạnh San ngủ nhờ một đêm ở đây được không? Anh và cậu bạn này sẽ ra khách sạn gần đây.

Hạnh San quay lại, đang định từ chối thì thấy Thiên Bình đưa ngón tay trỏ lên miệng, ý ngăn không cho cô nói gì. Cẩm Anh ngó ra ngoài trời. Trời đã nhá nhem tối. Cô đành gật đầu:

- Chỉ một đêm thì không sao. Hai anh cứ đi đi. Tối nay cô ấy ở nhà em cũng được.

- Vậy cảm ơn em nhiều nhé. Mai anh sẽ quay lại.

Nói rồi Thiên Bình ngoắc ngoắc tay:

- Bảo Nam, đi thôi.

Hạnh San lẽo đẽo đi theo Cẩm Anh lên phòng, trong người không cảm thấy thoải mái chút nào: “Cái anh Thiên Bình này. Sao vô duyên thế không biết. Tự dưng lại bắt mình ngủ ở nhà một người không quen biết”.

***

Trong phòng của một khách sạn gần nhà Cẩm Anh, Bảo Nam nằm vắt tay lên trán, cũng đang suy nghĩ về hành động khó hiểu nằm ngoài kế hoạch của Thiên Bình. Anh hỏi:

- Này, sao cậu lại bảo Cẩm Anh cho Hạnh San ngủ nhờ thế?. Cô ấy thuê một phòng riêng ở đây cũng được mà.

Thiên Bình vừa xoay xoay chiếc điện thoại trong bàn tay vừa nói:

- Mình làm thế vì muốn Cẩm Anh và Hạnh San có cơ hội nói chuyện với nhau.
- Nói chuyện gì?

Thiên Bình cười nhẹ, đặt điện thoại xuống bàn và khoanh hai tay lại trước ngực:

- Thật ra lúc Cẩm Anh liếc nhìn mình rồi mới trả lời Hạnh San thì mình đã biết cô ấy có gặp Ngân Kim. Lúc đầu cô ấy tưởng mình đến một mình nên rất hồ hởi. Sau đó nhìn thấy cậu và Hạnh San thì mặt cô ấy biến sắc luôn. Có lẽ Ngân Kim đã kể chuyện cho Cẩm Anh nghe nên Cẩm Anh tự có ác cảm với Hạnh San.

Bảo Nam lập tức ngắt lời Thiên Bình rồi ngồi bật dậy:

- Ngân Kim không bao giờ lại đi kể xấu về Hạnh San.

Thiên Bình gật đầu và nói tiếp:

- Mình biết. Nhưng Cẩm Anh dù sao cũng chỉ là một người nghe lại. Khó trách cô ấy tự suy diễn.

Bảo Nam hơi ậm ờ, lúc này nghe đến đây thì anh đã bắt đầu dần hiểu ra ý định của Thiên Bình. Anh tiếp lời:

- Vậy nên cậu nghĩ nếu Hạnh San và Cẩm Anh có thêm thời gian hiểu nhau thì Cẩm Anh sẽ biết Hạnh San đến đây là có ý tốt và nói cho chúng ta biết chỗ của Ngân Kim, đúng không?

Thiên Bình giơ một ngón tay cái ra khen ngợi Bảo Nam. Một lúc sau, trước khi hai người chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, Bảo Nam quay sang giường bên cạnh hỏi Thiên Bình:

- Này, mình vẫn còn một điều không hiểu.

Thiên Bình đã rất buồn ngủ nhưng vẫn cố trả lời:

- Điều gì?

- Tại sao bạn gái cậu bỏ đi đã gần một tháng mà cậu vẫn bình thản như không có gì xảy ra vậy?

Thiên Bình bật cười vì sự ngộ nhận của Bảo Nam:

- Không biết cậu là người thứ bao nhiêu hỏi mình câu này và đây là lần thứ bao nhiêu mình phải nhắc lại câu này rồi. Ngân Kim không phải là bạn gái của mình.

Bảo Nam một lần nữa ngồi bật dậy:

- Vậy, cậu với cô ấy, chỉ là bạn thôi sao?

Thiên Bình ngáp dài một cái:

- Tất nhiên rồi. Mình với cô ấy chỉ là bạn thôi.
- Vậy còn Hạnh San thì sao?. Cậu có thích cô ấy không?

Thiên Bình ném một chiếc gối sang giường của Bảo Nam rồi nói:

- Ngủ đi. Đừng hỏi mình nữa.

Bảo Nam nhặt chiếc gối bị rơi xuống đất lên, lẩm bẩm: “Chỉ là, cô ấy thích cậu lâu như vậy, nếu cậu không thích lại, thì tội nghiệp cô ấy lắm”.

***

Ở cách đó vài con phố, Hạnh San đang chịu cảnh nằm đệm trên sàn nhà của Cẩm Anh. Cô xoay qua xoay lại, cố tìm một tư thế thoải mái nhất trong khi lưng thì đang đau ê ẩm. Cẩm Anh ngó thấy khuôn mặt nhăn nhó của Hạnh San thì hỏi:

- Em nằm thẳng lại đi. Mà này, sao em lại muốn tìm Ngân Kim vậy?

Hạnh San cảm thấy câu chuyện của mình quá dài dòng và phức tạp để có thể là chương trình kể chuyện đêm khuya cho Cẩm Anh. Cô chỉ đáp ngắn gọn:

- Chị ấy là chị gái của em. Em nhớ chị gái của mình nên muốn đi tìm thôi.

Cẩm Anh ngừng một lúc rồi hỏi tiếp:

- Thế mà chị cứ tưởng quan hệ của hai người không tốt lắm.

Hạnh San nuốt nhẹ một cái rồi nói chậm rãi:

- Đó là trước đây thôi. Tất cả là lỗi của em. Em tìm chị Ngân Kim vì muốn xin lỗi chị ấy.

Cẩm Anh không nói gì nữa. Một lúc sau, Hạnh San thấy chiếc giường hơi rung lên. Cẩm Anh nằm dịch xuống một bên rồi nói vọng xuống:

- Em lên đây nằm cùng chị đi. Giường còn rộng lắm.

Hạnh San trèo lên giường nằm, trong lòng không khỏi thấy khó hiểu về sự thay đổi thái độ nhanh chóng của Cẩm Anh.

Sáng hôm sau, Cẩm Anh đã chịu nói cho Thiên Bình biết chỗ của Ngân Kim. Cô ấy đang ở trong nông trại trồng hoa của nhà Cẩm Anh. Nông trại nằm tít trên núi, có một rừng thông bao quanh rất thơ mộng. Đường lên nông trại lòng vòng, phải đi rất lâu mới lên được tới gần trên. Hạnh San mệt quá thở dốc, rồi nhìn thấy Bảo Nam vẫn đi băng băng, cô ngạc nhiên:

- Sao anh leo khỏe quá thế? Không mệt à?

Bảo Nam hơi đỡ một tay Hạnh San lên:

- Anh tập leo núi nhân tạo từ bé mà. Hồi trước anh rủ em đi tập cùng thì em không đi cơ.

Hạnh San nhăn mặt:

- Anh đừng đứng đó nói nữa. Mau xuống đỡ em chút đi.

Bảo Nam đỡ Hạnh San đi một đoạn. Và rồi cả Thiên Bình cũng xuống đỡ cô. Một lúc sau, Hạnh San từ từ rồi nghiêng hẳn về phía Thiên Bình. Cuối cùng cả ba cũng lên được trên nông trại trên đỉnh núi. Họ cũng tìm thấy Ngân Kim rất nhanh. Cô đang ngồi trong vườn gieo những hạt giống hoa cúc đầu tiên. Bảo Nam, Thiên Bình và Hạnh San nhìn nhau một lượt không biết ai sẽ là người nên nói chuyện với Ngân Kim đầu tiên. Rồi đột nhiên, cả Bảo Nam và Thiên Bình đều đẩy nhẹ vào lưng Hạnh San một cái. Cô kêu lên “Á” và Ngân Kim giật mình quay lại. Bảo Nam nói lớn: “Thiên Bình, đi kiếm cái gì uống đi. Khát nước quá”. Họ nấp vào một góc của nông trại và cố căng tai nghe xem Hạnh San nói gì với Ngân Kim. Tuy nhiên hai cô gái nói nhỏ quá làm họ không thể nghe được. Một lúc sau, nhìn thấy Ngân Kim nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy Hạnh San, rồi hai chị em họ cùng khóc, Bảo Nam và Thiên Bình thở phào nhẹ nhõm. Sứ mạng của họ đến đây là đã hoàn thành.

***

Tối hôm đó, Bảo Nam đang đi bộ trong vườn hóng gió một mình thì nhìn thấy Ngân Kim đang ngồi trên chiếc xích đu ngoài hiên nhà. Anh cũng ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh cô. Ngân Kim quay sang anh mỉm cười:

- Anh chưa đi ngủ à?
- Chưa. Anh thấy gió hôm nay mát quá nên chưa muốn ngủ vội. Còn em, Hạnh San đâu?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Kế hoạch... cưa trai
» Tháng năm không ở lại
» Ký ức bị thời gian vùi lấp
» Mùa Thu không gõ cửa
» Yêu em tự khi nào...
1234...8910»