watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Tôi sợ, cậu ấy là chủ còn tôi chỉ là con gái của người làm trong tộc không được phép đụng vào cậu ấy_ Mika dè dặt nói.

Thật quá sực chịu đừng rồi, con người này, trộm vòng, cầm súng thì được vậy mà khi bảo đụng vào người mình yêu lại không dám. Tôi tức tối nghĩ rồi thô bạo đẩy Mika đến sát giường Kai cằn nhằn:

- Nếu cậu cứu sống được cậu ta, tôi nghĩ có khi cậu lại được lên làm mợ chủ đấy. Lúc này là lúc nào rồi mà còn…

Tôi bỏ lửng câu nói rồi quay ra với đống thuốc đang bị vất chỏng chơ trên bàn. Bị sự giận dữ "hiếm có" của tôi làm cho giật mình, Mika rụt rè đi đến đứng cạnh Kai, bàn tay nhỏ nhắn run run đưa ra định chạm vào vai hắn. Nhưng những đầu ngón tay của cô nàng chưa kịp chạm vào người Kai thì đã bị hắn giật lấy hất mạnh ra sau một cách thô bạo. Giọng nói lạnh lùng phát ra từ cuống họng tuy nhỏ nhưng khiến người khác phải rùng mình:

- Cút ra…

Mika bị hất mạnh ngã nhoài trên nền đá, đau đớn đến độ không đứng dậy nổi. Tôi cắn môi khẽ thở dài, đi đến đỡ cô nàng ngồi dậy rồi vội vã đứng cách ra xa. Tôi muốn Mika hiểu rằng bản thân tôi không còn cách nào tha thứ cho cô ta được nữa.

- Thôi được rồi, để tôi làm thử xem_ Tôi nói mà không quay đầu lại, đi đến bên cạnh Kai vừa đi vừa lẩm bẩm:

" Cái đồ thuần chủng hách dịch, ngỏm đến nơi rồi mà còn kiêu, để rồi xem tôi sẽ xử lí cậu"

Mạnh miệng là vậy chứ khi đối diện với khuôn mặt lạnh lùng cau có của hắn, tôi cảm thấy cơ thể mình như đang run lên từng đợt. Quả thực tôi rất sợ, sợ hắn sẽ thô bạo đẩy tôi ra giống như với Mika.

Tôi nghĩ rồi từ từ đưa tay ra định chạm vào trán hắn để kiểm tra nhiệt độ cơ thể. Hàng lông mày thanh tú của hắn chợt xô mạnh vào nhau, cánh tay rắn chắc đột ngột đưa lên nắm chặt lấy tay tôi khiến tôi giật mình suýt thì hét toáng lên.

Nhưng chỉ trong giây lát cả người hắn như được thả lỏng, bàn tay đang nắm chặt lấy tay tôi khẽ buông thõng, hai hàng lông mày trên trán khẽ dãn ra. Khuôn mặt lạnh lùng của hắn trở lên hiền hòa, yên bình hơn bao giờ hết.

Phải mất đến mấy giây tôi mới có thể lấy lại bình tĩnh, đưa tay lên chặn ngực. Thật là may mắn, chắc tại mệt quá nên hắn mới không cố tình làm khó tôi. Nghĩ đoạn, tôi nhẹ nhàng giúp hắn nằm úp xuống, dùng kéo cắt phần áo ở chỗ bị thương.

Vết thương xuất hiện trên bả vai hắn khiến tôi rùng mình, sợ hãi. Viên đạn màu bạc cắm vào tạo thành một lỗ sâu hoắm, máu từ vết thương cứ liên tục tuôn ra xối xả.

Tôi cắn răng nén tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ run run lau máu và rửa vết thương cho hắn. Chắc là phải đau lắm, tuy hắn không kêu la, không phàn nàn gì cả nhưng tôi thấy chỗ thành giường bị hắn nắm vào chắc đến độ đóng thành băng. Trong giây phút ấy không kiềm chế được lòng mình, những giọt nước trên khuôn mặt tôi khẽ rơi xuống vết thương trên lưng Kai.

_ TÁCH..TÁCH…

- Đừng có khóc, tôi không sao đâu._ Tiếng nói lạnh lùng thoát ra từ khóe miệng hắn khiến tôi giật mình vội đưa tay lên lau nước mắt. Đúng lúc ấy cửa phòng bệnh bật mở hiệu trưởng Akatsuki bước vào theo sau là một người đàn ông cao lớn, râu tóc lơ thơ mặc áo blu trắng. Người này chắc là bác sĩ Aka mà Karin-san đã nhắc đến.

- Hiệu trưởng, bác sĩ._ Tôi vội vã đứng dậy cúi đầu chào hiệu trưởng Akatsuki và người đàn ông kia.

- Ờ, Hana đấy hả, cảm ơn em đã chăm sóc Kai, giờ em có thể lánh mặt một chút được không?_ Hiệu trưởng Akatsuki nói rồi vội vã quay sang nhìn người đàn ông kia, hai người họ trao đổi với nhau những ánh mắt vô cùng lo lắng.

- Vâng ạ._ Tôi gật đầu, khẽ liếc mắt nhìn Kai rồi nhanh chóng đẩy cửa bước ra ngoài.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ đặt cạnh phòng bệnh tôi thấy Mika đang đi đi lại lại trên hành lang bệnh xá, khuôn mặt cô ánh lên sự lo lắng cùng cực. Dù cô ta có ác độc, có bất chấp thủ đoạn để hại người hòng chiếm đoạt thứ mình muốn thật nhưng tôi có thể thấy tình cảm cô ta dành cho Kai thực sự rất sâu đậm.

Còn tôi thì sao? Tôi ngây thơ? Tôi hiền lành, ngốc nghếch ư? Không – thực ra tôi là một con người ích kỉ, tôi đa mang và hời hợt, tình cảm của tôi mập mờ không rõ ràng nên mới khiến bao người đau khổ như vậy.

Anh Tooya, anh Takeshi và cả Kai nữa họ đối với tôi là thứ tình cảm gì tôi thực sự không biết. Và tình cảm của tôi đối với họ là gì tôi lại càng không rõ hơn. Tôi yêu anh Tooya hay chỉ là ngưỡng mộ, tôi thích Kai hay tất cả chỉ là ngộ nhận trong lúc yếu lòng. Có lẽ tôi đã sai, không phải những vampire này khiến tôi đau khổ mà là chính tôi đã khiến họ đau khổ.

Nếu tôi dời xa họ, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới vampire này liệu có thể có một cái kết viên mãn cho tất cả mọi người không?



----------------

- Ông nói gì đi chứ, thằng bé sao rồi?

- Tôi đã lấy viên đạn trên lưng cậu ấy ra rồi. Vết thương khá sâu lại nằm ở chỗ hiểm nên ra rất nhiều máu._ Ông Aka lên tiếng, khuôn mặt đăm chiêu lo lắng.

- Vậy có nguy hiểm đến tính mạng không?

- Đối với một thuần chủng như cậu ấy thì vết thương này không là gì nhưng do bị mất máu quá nhiều. Lúc nãy tôi đã tiêm thuốc an thần cho cậu ấy nhưng một khi cậu ấy tỉnh giấc chắc chắn sẽ bị cơn khát máu hành hạ. Nên chỉ còn một cách…

- Cách gì?_ Hiệu trưởng Akatsuki sốt sắng hỏi.

- Hiến máu.

- Cái gì? hiến máu ư?

- Đúng vậy, hoặc là máu của con người hoặc là máu của những người cậu Kai yêu thương._ Bác sĩ Aka từ tốn nói.

- Làm sao mà con người hiến máu cho nó được, ông vốn biết là một khi con người bị thuần chủng cắn sẽ biến thành ma cà rồng mà. Đó là hành vi vi phạm pháp luật của xã hội vampire. Ông muốn cháu ta vào tù ư?_ Hiệu trưởng Akatsuki tức giận nói.

- Tôi biết, thế còn người cậu ta yêu thương thì sao?

- Nó ư? Thực sự nó đối với ai cũng vậy, một lòng đầy thù hận, ngoài mẹ nó ra tôi chưa thấy nó đối xử dịu dàng với ai cả, mà mẹ nó thì lại.._ Hiệu trưởng Akatsuki đau khổ nói.

- Ta thấy có một người đủ khả năng đấy._ Bác sĩ Aka nói với giọng đầy ẩn ý.

- Ý ông là…_ Hiệu trưởng Akatsuki nhíu mày rồi đánh mắt ra bên ngoài cửa.

- Đúng vậy._ Bác sĩ Aka gật đầu khẽ cười.



------------------

_Cạch…_ Cánh cửa phòng bệnh đột ngột mở ra khiến tôi giật mình vội vã đứng dậy.

- Hiệu trưởng, Kai…

Hiệu trưởng Akatsuki khẽ đóng cửa lại rồi quay ra nhìn tôi nhẹ nhàng nói:

- Nó bị mất máu khá nhiều.

- Cậu ấy sẽ không chết chứ?_ Tôi lo lắng hỏi.

- Nó sẽ không sao nếu có sự giúp đỡ của em.

- Em?_ Tôi kinh ngạc kêu lên rồi tự chỉ vào mình.

- Đúng vậy.

- Nhưng em thì làm được gì?

- Ta chưa cầu xin ai bao giờ nhưng bây giờ thì ta thực lòng cầu xin em hãy dùng máu của mình cứu sống Kai, nó đang điên cuồng vì khát máu._ Hiệu trưởng Akatsuki nhìn tôi chân thành nói.

- M..áu của em?_ Tôi hổn hển hỏi lại.

- Đúng vậy !



- Ông không thấy yêu cầu của mình là quá đáng sao Hiệu trưởng Akatsuki?

Một giọng nói nhẹ nhàng đột ngột vang lên khiến tôi giật mình vội quay ra, một dáng người thanh tú đang nhẹ nhàng bước đến.

- Anh Tooya.

- Muốn Yume dùng máu của mình cứu cháu ông ư? Đừng mơ...


Chương 49:


- Tooya sao cậu lại ở đây?_ Hiệu trưởng Akatsuki khẽ nhíu mày quay sang nhìn Tooya hỏi.

- Ta ở đây cản trở việc của ông sao?_ Tooya khẽ cười lạnh....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3) - Hân Như
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới