…
- Tôi không muốn cô đau._ Kai nắm tay thành nắm đấm, quay mặt sang hướng khác đau khổ nói.
- Làm đi. Nhanh lên.
- Tôi sẽ không thể dừng lại.
- Nếu cậu không thể dừng lại, tôi sẽ giúp cậu, đừng lo. Hãy làm đi._ Tôi nói rồi khẽ mỉm cười, vén cao tóc lên.
…
_ PHẬP.
Khi những chiếc răng nanh nhọn hoắt cắm phập vào cổ, tôi bỗng cảm thấy rùng mình, tê dại cả người. Đầu óc choáng váng vì bị mất nhiều máu. Một giọt máu nhỏ chợt rớt ra rơi xuống cổ thấm vào áo tôi. Đáng sợ quá, máu và răng nanh những thứ này dường như đang gợi cho tôi nhớ về một miền kí ức đầy đau thương.
Hình như Kai đã hút khá nhiều máu, cơ thể tôi đang dần lả đi vì thiếu máu. Tôi muốn đẩy hắn ra, muốn giúp hắn dừng việc này như đã hứa nhưng tôi không thể, cả người nhũn ra, đầu óc quay mòng mòng như đang chìm trong một miền kí ức đen tối, đầy máu và nước mắt cùng sự hiện diện của cái chết.
Đúng vào lúc ấy, một bàn tay ấm áp chợt dang ra ôm lấy tôi vào lòng và kéo tôi thoát khỏi sự ràng buộc của những chiếc răng nanh.
_ BỐP…_ Một cú đấm mạnh chợt giáng xuống khuôn mặt Kai khiến hắn ngã ra đằng sau.
- Cậu mau tỉnh táo lại đi, cơn khát máu của cậu đang làm hại Yume đấy._ Giọng nói nhẹ nhàng nhưng tỏa ra sát khí đang sợ vang lên khiến tôi giật mình mệt mỏi mở mắt ra nhìn người trước mắt:
- Anh Tooya, sao anh lại…
- Em đã cứu cậu ta rồi, giờ thì đi thôi._ Tooya sempai dịu dàng xoa đầu tôi rồi bế xốc tôi lên, nhanh chóng bước ra khỏi căn phòng bệnh ngập mùi máu tươi.
…
- Anh Tooya, anh đang giận à?_ Tôi lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.
- Nếu là em khi nhìn thấy cô gái mình yêu tự nguyện dâng máu cho thằng con trai khác thì em có vui không?_ Tooya nhíu mày nhìn tôi hỏi.
- Ơ…sempai._ Tôi giật mình kêu lên, nhất thời không thốt lên lời.
- Rốt cuộc là em định giả ngốc đến bao giờ hả Yume? Chẳng lẽ em không biết tình cảm ta dành cho em sâu sắc đến mức nào ư? Ta nghĩ rằng những điều mình thể hiện đã quá rõ ràng rồi chứ.
- Em…rõ ràng là không có chỗ nào xứng với anh, từ tư chất đến ngoại hình, anh đều hoàn hảo đến độ không tưởng. Có phải anh đang trêu đùa em không?
- Ta giống như đang đùa lắm sao?_ Tooya sempai khẽ nhíu mày hỏi lại.
- Nhưng…em, anh Tooya, em buồn ngủ quá!_ Tôi kêu lên, chợt cảm thấy đầu óc quay cuồng như muốn nổ tung ra.
- Yume, em không sao chứ?_ Tooya nhìn tôi đầy lo lắng.
- Em không sao chỉ hơi nhức đầu thôi, chắc là do thiếu máu.
- Ừm, vậy không nói nữa em nghỉ ngơi đi. Có lẽ kí ức đó đang dần trở lại, không biết là điềm lành hay điềm dữ đây._ Tooya khẽ nói bằng giọng trầm buồn.
- Anh…nói gì em không hiểu._ Tôi ngập ngừng hỏi lại, cảm thấy cả người mệt nhoài mất hết sức sống, đầu óc nặng chịch và cứ liên tục ong lên.
- Không có gì đâu, em hãy tạm nghỉ đi, hãy để ta gánh vác mọi chuyện.
-------------
"Ông ta đã thức dậy rồi, không biết ta nên vui hay nên buồn đây? Một khi nhìn thấy ông ta chắc chắn phần kí ức đã bị mất của em sẽ hồi phục, em sẽ nhớ ra ta là người mà em luôn yêu quý. Nhưng…liệu con ác quỷ đó có để yên cho em không? Với sức mạnh như bây giờ, ta thực sự vẫn chưa đủ sức để bảo vệ em."
Tooya vừa đi vừa nghĩ, trong lòng ngập tràn bao lo lắng, muộn phiền, tình yêu là thứ gì mà lại khiến một vampire kiêu hãnh như anh sẵn sàng đánh mất tất cả? Câu hỏi này có lẽ sẽ không có lời giải đáp.
Phía xa xa trên đỉnh kí túc xá của trường, một con quạ lớn khẽ tung mình bay lên không trung, đôi mắt nâu lóe lên tia sang đầy hiểm ác.
-------------
_ Phập, phập…
- Quác, quác.
- Blood đấy hả? Ta đã chờ mi đi nghe ngóng tình hình về rồi mới thức dậy đấy. Lại đây, để ta xem mi đã nhìn thấy cái gì rồi nào.
_ Quác, quác.
- Haha, đúng như ta dự đoán, con bé đó đã trở lại thế giới vampire, cái thứ rác rưởi của gia tộc Hondo đó lại mang vẻ đẹp của bà ấy, người đã tạo ra dòng tộc này và cũng chính là mẹ ta.
…
- Hừ, mày cũng thấy phải không? Đúng là rất giống, giống đến kì lạ. Còn thằng nhóc đó nữa, là người thừa kế của gia tộc Akatsuki đúng không? Chẳng lẽ lịch sử đang lập lại, mối tình tay ba đầy máu và nước mắt của hàng nghìn năm về trước giữa hai gia tộc Hondo và Akatsuki lại xảy ra lần nữa? Hừ, không được, với tư cách là người bảo vệ gia tộc Hondo ta sẽ không để điều đó xảy ra. Trước khi mọi việc đi quá xa, cần xử lí con bé đó.
…
- Hửm, nhìn gì? Mày hiểu ta chứ? Ta đã sống mấy nghìn năm rồi, chỉ vì một mục đích là bảo vệ tộ Hondo vì thế ta không thể để cho ai làm ảnh hưởng đến gia tộc mà cha mẹ ta đã tạo lên được. À…còn thằng cháu Tooya nữa, gọi nó về đây. Nó sẽ là một người thừa kế sáng giá, một vampire thuần chủng hoàn hảo nếu như không có mấy cái thứ tình cảm linh tinh đó. 10 năm trước nếu như không phải vì nó lừa ta thì ta đã tiêu diệt được con bé nghiệt chủng đó rồi, hừ.
- Quác quác…
- Hừ, sao không đi đi, mau đi thông báo cho tất cả mọi người biết, ta đã trở lại, người bảo vệ cho gia tộc Hondo đã trở lại rồi…haha.
Chương 50:
- Cậu chủ Tooya…
Tooya vừa định bế Yume bước vào kí túc xá thì chợt một người đàn ông thuộc tộc Hondo hớt hải chạy đến, khuôn mặt ánh lên vẻ lo lắng, sợ hãi.
Xem ra anh đã đoán đúng, ông ta thực sự đã thức dậy, con ác quỷ sống mấy ngàn năm ấy một lần nữa lại thức dậy với mục đích là bảo vệ dòng tộc Hondo bài trừ những kẻ làm ô uế dòng thuần chủng. Đúng là một kẻ đang sợ, sống lâu như vậy rồi mà không hề có định kết thúc cuộc sống này, đối phó với một vampire "thèm sống" như vậy, quả thực còn khó hơn lên trời.
Tooya nhíu mày suy nghĩ rồi không nói gì bước tiếp vào phòng, đặt Yume nằm xuống chiếc giường của mình, dịu dàng đắp chăn cho cô. Cô gái mỏng manh và yếu đuối như hạt sương mai này rồi sẽ phải chịu những sự trừng phạt gì từ tộc Hondo đây? Tất cả cũng chỉ tại sự xuất hiện của một mối tình không đáng có giữa con người và thuần chủng mới tạo lên cơ sự này. Và mọi hậu quả thì lại đổ lên đầu người của thế hệ sau, xã hội này thật quá bất công.
- Cậu Tooya, giờ không phải là lúc để cậu bình thản thế này đâu, ngài ấy…_Người đàn ông trong tộc Hondo sốt sắng nói.
- Ta biết, ông cố của chúng ta đã thức giấc chứ gì?_ Tooya nhẹ nhàng nói, khuôn mặt tựa hồ như không có gì để lo lắng.
- Là..m sao cậu biết, ngài ấy vừa mới thức giấc thôi mà.
- Hừ, với cái cách thể hiện phô trương như thế, đến cả những con dơi con quạ cũng phải khiếp sợ mà bay ngập trời há chẳng phải là muốn bắc loa báo cho tất cả các vampire đều biết ông ta đã thức giấc rồi ư?_ Tooya nói bằng giọng mỉa mai.
- Cậu chủ Tooya xin hãy giữ mình, đừng để những câu nói này lọt đến tai ngài ấy_ Người đàn ông kinh hãi nói.
- Haha, xem ra ta không được nói những gì mình muốn rồi, thất lễ quá, thất lễ quá._ Tooya khẽ bật cười.
- A, không…tôi không có ý đó._ Người đàn ông vội vàng lên tiếng thanh minh, sợ hãi nhìn Tooya.
- Không sao, ta hiểu mà. Nói đi, hôm nay ông đến tìm ta không phải chỉ để báo cho ta biết ông ấy đã thức dậy đấy chứ?_ Tooya nghiêng đầu dò hỏi.
- Thật không có gì qua mặt được cậu chủ. Đúng là có việc thật, ngay khi ngài ấy vừa thức dậy, đã ra lệnh gọi cậu về, phiền cậu đi gấp cho....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








