watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


_ Quác, quác…

Tiếng kêu rùng rợn của con quạ đen chợt vang lên bên tai khiến tôi giật mình vội quay sang ngó quanh quất, cảnh vật ở đây hoang vu đến độ đáng sợ. Chỉ trong giây lát, bóng dáng Mika đã khuất tầm mắt tôi xung quanh chỉ còn tiếng gió rít cũng tiếng quạ kêu lạnh gáy. Tôi bỗng thấy rùng mình mắt đảo như rang lạc, hét lên thật to:

- Mika…Mika cậu ở đâu đó.

Không nghe thấy tiếng trả lời, tôi lại tiếp tục lên tiếng:

- Mika, cậu có nghe thấy tôi gọi không?

- Đừng gọi nữa, tôi ở đây._ Tiếng nói lạnh lùng của Mika vang lên ở ngay đằng sau khiến tôi giật mình vội quay đầu lại:

- Cậu đi đâu mà…_ Tôi nói rồi chợt khựng người lại khi nhìn thấy khẩu súng bạc trên tay Mika_ Mika, cậu đang làm gì vậy, sao lại cầm cái thứ ấy..hơ hơ, nó không phải thứ để đùa đâu.

Tôi nói rồi từ từ lùi ra sau.

- Đứng lại. Ai nói với mày là tao đang đùa. Tao không đùa đâu, hôm nay mày sẽ phải chết, chết dưới bàn tay của tao…haha._ Mika gằn giọng nói rồi ngửa cổ cười như điên loạn.

- Cậu điên rồi, cậu làm thế vì lí do gì chứ?_ Tôi bàng hoàng kêu lên.

- Vì cái gì ư? Mày ngốc thật hay giả vờ ngốc thế? Mày không biết mày đã làm gì với tao ư?

- Tôi đã làm gì với cậu chứ?

- Tại sao mày lại cướp Kai của tao? Làm thế nào mà một con bé dòng lai thấp hèn như mày lại chiếm được tình cảm của cậu ấy? Mày có biết tao đã yêu Kai như thế nào không? 15 năm, 15 năm đơn phương rồi mày biết không?_ Mika đau đớn gào lên.

- Kai ư? Vì Kai mà cậu làm vậy với tôi ư?_ Tôi bàng hoàng hỏi lại.

- Đúng vậy, tao yêu Kai là sai ư? Tao làm tất cả vì cậu ấy là không đúng ư? Tại mày, tất cả cũng chỉ tại mày mà tao mới ra nông nỗi này, cũng chỉ tại mày mà tao mới đánh mất tất cả. Kể cả khuôn mặt xinh đẹp này. Mày có biết vì ai mà vết thương này mãi mãi không liền sẹo không?_ Mika hét lên rồi dùng một tay lột miếng băng ở bên má trái ra, vết sẹo dài xấu xí lộ ra trên khuôn mặt vốn khả ái ấy.

- Làm sao mà…_ tôi lắp bắp nói, trợn mắt nhìn vết sẹo trên mặt Mika.

- Là do mày mà ra hết đấy. Cuối cùng tao cũng được toại nguyện rồi, là do mày ngu ngốc mới mắc bẫy theo tao đến đây. Hôm nay mày sẽ phải CHẾT…

Mika hét lên rồi dùng tay bóp mạnh cò, nòng súng hướng thẳng vào tim tôi.

- Đừng Mika…BÙM…

Tiếng súng lớn vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng. Tôi thấy mình từ từ bay lên rồi ngã xuống trên nền đất lạnh ngắt, mùi màu xộc vào mũi tanh nồng.

Một bàn tay to lớn đỡ lấy đầu tôi khỏi đập xuống đất, cả người tôi nằm trọn trong vòng tay lạnh lẽo của người ấy. Hương thơm của hoa anh đào, hòa quyện cùng mùi màu bay vào cánh mũi khiến đầu óc tôi mụ mẫm.

- Kai, sao cậu lại.._ Tôi khẽ mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn người trước mắt.

- Không sao chứ?_ Hắn khẽ nhíu mày nhìn tôi hỏi.

- Khô..ng sao_ Tôi lắp bắp nói.

- Không sao thì tốt._ Giọng nói của hắn ngày càng nhỏ đi, bàn tay đang ôm lấy tôi dần lới lỏng.

- Kai, Kai, cậu làm sao vậy, đừng làm tôi sợ._ Tôi vùng người thoát ra khỏi vòng tay của hắn, lo lắng lay lay người hắn.

- Kai à…Má..u, không máu, tại sao lại có máu, cậu nói gì đi chứ đừng có nằm im nữa, tôi xin cậu đấy huhu.

Tôi lay người hắn bằng đôi bàn tay đẫm máu của mình, bật khóc nức nở:

- Đừng chết, đừng chết mà, cậu là thuần chủng, là thuần chùng thì tại sao lại bị thương thế này, cậu không muốn bị người ta khinh thường đúng không. Mau tỉnh lại đi, huhuhu…

Những giọt nước mắt của tôi rơi xuống mặt Kai khiến hắn bừng tỉnh, khẽ mở mắt, dùng bàn tay lạnh lẽo của mình vuốt má tôi nói:

- Đừ..ng khóc, tôi không muốn thấy em khóc. Vì…tôi thích em…

Bàn tay của Kai tuột khỏi má tôi khẽ rơi bộp xuống đất, không gian bỗng trở lên im lìm đến đáng sợ. Trên trời mây đen giăng kín như tâm trạng bi thương của những vampire lúc này.


Chương 48:


Trời đột nhiên ầm ầm nổi sấm, quạ bay toán loạn như đang cố tìm một chỗ trú ẩn nào đó, không gian ngập tràn màu sắc u tối. Hình như có một cái gì đó đáng sợ vừa mới xảy ra, nó khiến cho tất cả các sinh vật bóng tối đều sợ hãi vô cùng.

Nhưng đây không phải là lúc để tôi bận tâm đến những thứ đó bởi hiện tại, mạng sống của Kai như sợi chỉ mong manh có thể đứt lìa bất cứ lúc nào. Hại hắn ra nông nỗi này tất cả cũng chỉ tại bản tính ngu ngốc, cả tin của tôi, giá như tôi cứng rắn hơn, tàn nhẫn hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra.

Tôi nghĩ rồi cố gồng mình xốc hắn lên vai, máu từ vết thương trên lưng hắn thấm xuống áo tôi, hơi thở đứt quãng phả vào cổ tôi mát lạnh. Cố nén tiếng nấc nghẹn ngào chỉ trực òa ra trong cổ họng, tôi đưa bàn tay đẫm máu lên quẹt nước mắt, máu khiến đôi mắt tôi cay xè.

Sức nặng trên vai khiến tôi dù cố gắng đến mấy cũng chỉ có thể bước đi chậm chạp. Tôi cắn răng nhìn sang chỗ Mika đang ngồi thẫn thờ, bàn tay vẫn nắm chặt lấy khẩu súng bạc, khuôn mặt cô ánh lên vẻ bàng hoàng như chưa tin vào sự việc vừa xảy ra.

Phát súng vừa rồi thực sự đã cướp đi sự thương cảm còn đọng lại trong lòng tôi đối với Mika. Bây giờ nhìn thấy cô ta tôi chỉ thấy một sự chán ghét cùng cực. Nhưng để cứu Kai tôi vẫn phải nhờ Mika giúp sức. Nghĩ vậy nên tôi đành lên tiếng:

- Mau qua giúp tôi đi, cô không muốn để người mình yêu chết chứ?

Nghe tiếng tôi gọi. Mika giật mình cuống cuồng chạy đến, đôi mắt nhìn Kai ánh lên vẻ xót xa đau đớn.

Tôi cùng Mika đưa Kai đến bệnh xá của học viện. Vết thương khiến hắn mất khá nhiều máu, khuôn mặt lạnh lùng trở lên xanh xao tím tái.



- Trời ơi, cậu chủ nhà Akatsuki. Làm sao lại ra nông nỗi này?_ Y tá Karin kêu lên khi chúng tôi đặt Kai nằm xuống chiếc giường bệnh đầu tiên cạnh cửa sổ.

- Karin-san chị giúp em với, cậu ấy bị trúng đạn ra nhiều máu lắm._ Tôi nói với giọng van lơn khẩn thiết.

- Súng? Trong học viện này lại có người cả gan dám dùng súng bạc ư?_ Karin trừng mắt tức giận nói, hàng lông mày của chị khẽ nhíu lại.

Cánh tay đang đặt trên vai tôi của Mika khẽ run nhẹ. Không thèm liếc cô ta lấy nửa con mắt tôi vội nói:

- Chị đừng thắc mắc nữa, mạng người là quan trọng, mau giúp em đi.

- Ừ được rồi, hai em lấy thuốc sát trùng, bông băng và nước nóng lau vết thương và cầm máu cho cậu ấy, chị sẽ đi gọi Aka sa-ma, chỉ có ông ấy mới đủ khả năng chữa trị những vết thương nặng thế này thôi.

- Bọn em á? Nhưng…

- Nhưng nhị gì nữa? Ngày hôm nay có mỗi mình chị trực ca thôi, không còn ai nữa đâu._ Karin-san nói rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Tôi khẽ thở dài hết nhìn Kai rồi lại quay sang liếc Mika. Có lẽ cả tôi và cô ta đều không có kinh nghiệm chăm sóc một người bị thương nặng như vậy nên trông cả hai đều có vẻ lúng túng, vụng về.

Nhưng nếu cứ im lặng mãi thế này cũng phải là cách hay, mạng sống của Kai lại đang bị đe dọa. Nghĩ vậy nên tôi bèn tìm cách phá vỡ bầu không khí bằng một giọng lạnh lùng:

- Cậu giúp cậu ta thay áo và nằm sấp xuống, tôi đi lấy thuốc._ Tôi nói rồi không để Mika kịp ư hử gì chạy vội ra ngoài.

Khi tôi đã quay trở lại với thuốc, bông băng và nước sạch trên tay, Mika vẫn đang đứng lóng ngóng tại chỗ, Kai thì nằm nguyên trên giường, không có dấu hiệu gì của sự thay đổi. Tôi khẽ đặt mấy thứ lình kỉnh lên bàn nhíu mày nói:

- Sao cậu chưa làm gì?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
1234...101112»