- Đừng có tự hành hạ bản thân mình nữa. Dù cậu có là một vampire thuần chủng tối cao, sức mạnh vô biên. Nhưng nếu cứ tiếp tục đổ máu như thế này thì bản thân cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy. Chưa kể những con côn trùng đáng ghét còn có thể xâm nhập vào người cậu một cách bất hợp pháp, xong rồi, sạch rồi…
Tôi nói rồi khẽ mỉm cười kéo tay hắn đứn dậy đi đến bên chiếc ghế gỗ dưới gốc cây hoa anh đào rồi ấn hắn ngồi xuống. Lần này hắn không tỏ vẻ giận dữ, cũng không bày đặt hất tay tôi ra chỉ ngoan ngoãn bước theo tôi, để mặc cho tôi kéo đi. Có lẽ tôi đúng là truyền nhân của Võ Tòng giết hổ xí lộn cứu hổ rồi, hehe.
Ngồi bên cạnh hắn mà tôi cảm nhận một luồng khí lạnh và âm u đang bao trùm cả không khí. Bất giác tôi thấy cả người như đang run lên cầm cập.
Khẽ quay đầu ra len lén nhìn hắn, tôi chợt giật mình cắn cả vào lưỡi khi bắt gặp ánh mặt lạnh lùng của hắn đang chiếu thẳng vào mình.
Tôi còn chưa kịp định thần lại sau ánh mắt ấy thì hắn đã đột ngột ngả người nằm xuống, đầu gối vào đùi tôi tự nhiên như một con ruồi.
Trước hành động bất ngờ của hắn. Tôi hoảng kinh vội ú ớ kêu lên:
- Ơ…này…
- Một chút thôi, tôi muốn ngủ…
Hắn nói đơn giản rồi nhanh chóng nhắm mắt lại làm một giấc ngon lành. Ngồi nhìn hắn ngủ mà tôi thấy tim mình đập thình thịch, hai bàn tay trở lên thừa thãi hơn bao giờ hết. Đây là lần đầu tiên tôi được ngắm khuôn mặt hắn gần như vậy, thật sự là đẹp, một vẻ đẹp lạnh lùng, quyến rũ đúng thực là tạo hóa của thiên nhiên.
Tôi nghĩ rồi bất giác mỉm cười, đột nhiên thấy nhớ đến khuôn mặt của Tooya sempai. Hai người này hình như có rất nhiều điểm tương đồng trên khuôn mặt. Mũi này, lông mày này rồi còn cả…môi nữa. Thực sự rất giống.
Đang trôi trong dòng suy nghĩ miên man, chợt tôi giật mình khi thấy một chiếc vòng màu bạc lấp ló sau cổ áo Kai.
Người như hắn mà cũng đeo vòng cổ ư? Tôi nghi hoặc nghĩ rồi lấy hết dũng khí nhẹ nhàng cầm chiếc vòng lên xem. Dây vòng không có gì đáng nói. Nó khá nhỏ được làm từ vàng trắng, được nối với nhau bằng những mắt xích, trên mỗi mắt xích đều được khắc chứ "Kai".
Nhưng điều đặc biệt là viên đá treo ở dây vòng. Nó giống như một viên ngọc thạch màu xanh dương, trong suốt. Viên đá không có hình thù rõ ràng, trông nó chẳng khác gì một mảnh vỡ từ chiếc bình thủy tinh nào đó.
Nó chẳng có gì đặc biệt vậy thì Kai đeo viên đá này để làm gì nhỉ? Lại còn có vẻ rất nâng niu nữa chứ.
Tôi nghĩ rồi chợt giật mình suýt thì hét toáng lên khi thấy bàn tay lạnh lẽo của Kai đang nắm chặt lấy tay mình.
Hắn khẽ nhíu mày một cái rồi không mở mắt ra nhìn tôi, lạnh lùng nói:
- Đừng đụng vào thứ này…
Biết ý, tôi vội vàng giật tay mình ra rồi ngượng ngùng đưa lên gãi đầu, cảm thấy đùi mình đang tê rân rân. Hình như đối với hắn chiếc vòng này có một vị trí cực kì quan trọng.
------------------
Cuộc nói chuyện của hai bố con Kai không chỉ có một cô gái biết mà có đến hai người.
Còn một người nữa đang mang trong mình mối tình thầm nặng không được đáp trả. Nếu người Kai yêu là một cô gái thuần chủng xinh đẹp giỏi giang thì chắc chắn Mika sẽ buông tay, chấp nhận mất Kai.
Nhưng cậu ấy lại chọn trao trái tim băng giá của mình cho một con nhỏ cấp C không hề xứng đáng. Ko những vậy, cô ta còn có mối quan hệ lằng nhằng với Kingdom Tooya và cậu chủ của gia tộc thuần chủng Hayate -Takeshi.
Điều này khiến Mika không thể chấp nhận được. Bằng mọi giá cô phải khiến Yume biến mất. Nhưng cô sẽ không ngu ngốc đi làm theo mấy cách gây đổ máu như của Rima Ôatsu mà cô sẽ có kế hoạch của riêng mình.
Mika nghĩ rồi quay đầu bước vào trong.
"Em biết mình đang làm sai, yêu anh nhưng lại đang cứa sâu vào vết thương của anh. Dù vậy em vẫn phải làm, vì yêu anh, chỉ vì yêu anh mà thôi, ước gì anh có thể biết đến sự tồn tại của em…"
Chương 41:
Khi tiếng chuông đồng hồ vừa điểm 12 giờ trưa tôi mới lết được cái thân tàn về kí túc xá. Qua ngày hôm nay cuối cùng tôi cũng thấu hiểu được nỗi thống khổ của người dân lao động khi bị bọn tư bản cầm quyền ức hiếp.
Ở cái đất nước Nhật Bản hiện đại này xem ra chế độ phân biệt giai cấp vẫn còn rất gay gắt. Điển hình là trường hợp của tôi đây.
Sau khi xả hơi bằng một giấc ngon lành trên cặp đùi đáng giá ngàn vàng của tôi rất nhẹ nhàng hắn đút tay vào túi quần bỏ đi không quên để lại một câu:
- Hết việc của cô rồi.
Đấy, có cay không cơ chứ? "Hắn" ở đây là ai chắc mọi người cũng biết. Một đứa con của thế hệ giai cấp tư bản mới đầy độc ác và thâm hiểm. Còn tôi ư? Tất nhiên tôi phải là một người lao đồng cần cù chất phát bị ức hiếp, bóc lột nặng nề rồi.
Chẹp! Vậy mà lúc nãy tôi còn cảm thấy thương hắn, vì hắn mà khóc nữa. Ngẫm đi ngẫm lại hóa ra tôi cũng chẳng khác gì một con hầu, một nô lệ chính cống. Ông trời ơi! Công lí ở đâu ra bây giờ?
Tôi vừa than thầm trong đầu vừa thẫn thờ bước vào phòng C11.
- Này, Yume, làm gì mà đứng ngẩn ra thế?
Nghe tiếng gọi, tôi vội ngẩng đầu lên. Khuôn mặt tươi cười của Mika đập vào mắt khiến tôi giật mình vội hất tung Kai cùng tư tưởng triết lí Mac Lê-nin ra khỏi đầu, ú ớ kêu lên:
- Ơ, ủa. Mika à?
- Không tôi thì ai? Làm gì mà mặt mũi cứ ngẩn ngơ ra thế?_ Mika bật cười nhìn tôi nói.
- Hì hì, không có gì, đang tự kỉ tí ấy mà._ Tôi cười xuề xóa đáp.
- Ừm không có gì thì tốt. Vào trong đi tôi đang có việc cần nhờ cậu đây._ Mika nói rồi kéo tuột tôi vào phòng chạy bổ đến bên giá sách và lấy ra một tập truyện chữ được in từ máy tính.
- Có chuyện gì vậy? Cái gì đây?_ Tôi hỏi rồi chỉ vào tập truyện trên tay Mika.
- Không có gì chỉ là tôi muốn nhờ cậu đọc giúp trang truyện này thôi. Tôi đang bập bẹ học chữ Kansai nhưng có mấy chỗ khó quá chẳng hiểu gì cả. Cậu là người gốc Kansai đúng không, giúp tôi đi?_ Mika nói rồi giở trang truyện đầu tiên ra đưa cho tôi.
- Đọc cái này á?_ Tôi nghi hoặc hỏi lại rồi giơ cuốn truyện lên khẽ phe phẩy.
- Ừ, đọc đi và đừng thắc mắc gì cả._ Mika nói rồi đưa một cốc nước cho tôi.
- Ừm, được rồi._Tôi nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu nhưng cũng gật đầu đồng ý cầm lấy cốc nước tu một hơi và bắt đầu đọc.
…
- …Viên đá màu xanh này thật kì lạ. Rốt cuộc thì nó có điều gì đặc biệt để khiến hắn nâng niu như vậy? Chắc chắn là nó phải mang trong mình một sức mạnh siêu nhiên nào đó. Nếu mình ăn trộm nó và đem tặng cho anh Tooya…
"Nhân vật trong truyện cũng tên là Tooya ư? Kì lạ thật!" Tôi thầm thắc mắc nhưng vẫn tiếp tục đọc:
- …hẳn là anh ấy sẽ rất cảm kích mình. Đến lúc đó chắc chắn tình cảm của mình và anh ấy sẽ tiến triển thêm bước nữa…
"Ôi lạy chúa, sến quá!" Tôi nhăn mặt nghĩ thầm rồi định đọc tiếp thì đúng lúc ấy Mika chợt lên tiếng chặn lại:
- Đến đây thôi. Đọc nhiều quá, chán.
- Ít vậy à?_ Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
- Ừ, thế thôi_ Mika gật đầu nói rồi nhanh tay giật cuốn truyện trên tay tôi nhét vào cuối chồng sách. Xong cô nàng quay ra nhìn tôi mỉm cười rạng rỡ nói:
- Thôi bây gì thì xuống thực xá đi, Toru đang đợi đấy.
- Ừ.
***
Sau một hồi chen lấn đến chảy cả mỡ cuối cùng chúng tôi cũng lựa được đồ ăn và băt đầu tìm bàn để ngồi. Thật may mắn hôm nay có món canh rong biển, loại canh vừa bổ vừa mát mà tôi thích nhất....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








