Tôi khẽ nhắm mắt lao đến chỗ Takumi như một kẻ bị thôi miên, cố dùng cả thân thể mình che cho thằng nhóc. Nhưng cú đạp cú đá thô bạo cứ thế giáng xuống tấm lưng mỏng manh của tôi đau đến nỗi muốn thổ huyết.
Thằng nhóc giật mình trừng mắt nhìn tôi, khuôn mặt nó lộ rõ vẻ bàng hoàng hét lên tức tối:
- Cô làm cái quái gì vậy, còn không mau tránh ra…
"Mình đã cứu nó mà nó còn gào lên với mình" Tôi bực bội nghĩ thầm rồi cũng hét vào mắt nó:
- Hừ, cậu im miệng cho tôi, lúc nào rồi mà còn già mồm.
- Cô…Dừng lại, đừng đánh nữa, tôi bảo dừng lại…_ Thằng nhóc quay ra hét lên với lũ vam cấp C, khuôn mặt nó tái mét trông thật đáng thương.
- Dừng lại…_ Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, đám vam cấp C vội dừng ngay động tác. Usui đi đến chỗ tôi và Takumi, khuôn mặt hắn ánh lên vẻ thích thú.
- Hàng của mày hả Takumi? Mày làm tao bất ngờ đấy, một thằng con nít vắt mũi chưa sạch như mày mà cũng có con người yêu ra hồn nhỉ?
Usui cười khoái trá, bàn tay hắn khẽ nắm lấy cằm tôi hất lên
- Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra, Usui_ Takumi gằn giọng nói.
- Ồ, bảo vệ bạn gái cơ đấy, nói cho mày hay mày càng làm thế tao lại càng thèm muốn có nó, để xem mày làm gì được tao?
- Cô ta là người mà anh Takeshi thích, tôi cấm anh động vào_ Takumi nghiến răng nói.
- Takeshi?_ Usui hỏi lại, đôi mắt sắc và dài khẽ lóe lên tia sáng, hắn liếm môi nhìn tôi không chớp mắt rồi nhẹ nhàng nói_ Là của Takeshi thì tao lại càng muốn có, hay thật dúng là mỡ dâng miệng mèo.
- Tôi nói anh đừng có đụng đến cô ta nếu không đừng trách tôi
- Hửm? Vậy mày làm gì được tao?_ Usui nhếch môi cười khả ố, bàn tay hắn đưa lên vuốt nhẹ má tôi.
- Buông ra…_ Tôi hét lên rồi vội bắn người ra đằng sau né tránh bàn tay của hắn.
Khuôn mặt Takumi chuyển từ đỏ sang xám xịt, cậu nhóc trừng mắt nhìn Usui rồi nhẹ nhàng đưa tay lên miệng:
_ HUÝT….
Chỉ trong vòng chưa đầy 5 giây, một đàn dơi đột ngột xuất hiện trên không trung. Chúng theo hướng chỉ tay của Takumi lao thẳng đễn chỗ Usui và ra sức cắn xé.
- Á, đau quá, cút đi…lũ dị hợm, aaaa_ Usui thét lên đau đớn, cố gắng gạt đám dơi ra khỏi người mình nhưng không thể, cuối cùng không chịu được nữa, hắn hét lên rồi vội vã bỏ chạy:
- Mày cứ đợi đấy, thằng rác rưởi.
Takumi khẽ nhếch môi nhìn theo bóng Usui rồi nhẹ nhàng đỡ tôi dậy đi đến bên một cái ghế ghỗ dưới gốc cây cổ thụ.
- Cô đã nghe thấy hết rồi à?
- Ừ_ Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
- Không muốn hỏi thêm gì sao?_ Takumi quay ra nhướn mày nhìn tôi hỏi.
- Ừm, có thật là cậu muốn kể cho tôi nghe?_ Tôi dè dặt hỏi.
- Nếu cô không thấy phiền…_ Takumi thờ ơ nói.
- Cậu..và Takeshi sempai có quan hệ gì?
- Tôi và anh ấy là anh em cùng cha khác mẹ_ Takumi khẽ nói, đôi mắt cậu nhìn về một hướng vô định khuôn mặt ánh lên vẻ bi thương.
- Mẹ tôi là con gái của một vampire quý tộc phục vụ cho gia tộc thuần chủng Hayate. Bà có quan hệ bất chính với cậu hai của gia tộc ấy, người đã có vợ và một đứa con trai 3 tuổi. Mọi việc bị phát giác khi mẹ tôi mang thai và đẻ tôi ra, lúc ấy vì quá phẫn uất nên mẹ anh Takeshi đã tự sát…
- Tự sát?_ Tôi bàng hoàng kêu lên
- Đúng vậy, vì thế mà mẹ tôi nghiễm nhiên trở thành thiếu phu nhân của gia tộc Hayate dù chẳng có một ai thừa nhận bà, vì sự phân biệt đẳng cấp gay gắt nên cho đến tân bây giờ trong mắt mọi người chúng tôi vẫn chỉ là những thứ rác rưởi trèo cao.
- Vậy người vừa nãy có quan hệ thế nào với cậu?
- Hắn ta là Usui Hayate, anh họ tôi. Cũng như hắn ta, tất cả những người trong gia tộc Hayate đều không coi mẹ con tôi ra gì…duy chỉ có anh ấy, Takeshi sempai. Anh ấy chưa bao giờ coi thường tôi, luôn luôn kính trọng mẹ tôi. Anh ấy là người dạy cho tôi tất cả mọi thứ, cho tôi đủ dũng khí để sống đến tận bây giờ. Và, dù anh ấy có thực sự ghét tôi, hận tôi, coi tôi là một thứ tiêu khiển như Usui đã nói thì tôi cũng không bao giờ trách anh ấy…_ Takumi khẽ thở dài khuôn mặt trở lên trâm tư khó hiểu.
…
- Tôi nghĩ anh ấy sẽ không hận cậu đâu, nêu hận cậu, ghét cậu thì anh ấy đã không cho cậu nhiều thứ đến thế, có lẽ đối với anh ấy cậu đã trở thành một đứa em trai thực sự, tin tôi đi…
Tôi nhìn Takumi mỉm cười nói, đột nhiên thấy tâm hồn mình thanh thản. Cậu nhóc có vẻ bề ngoài hơi xấc xược này lại là một người có trái tim ấm áp.
Takumi quay ra nhìn tôi, nhếch môi cười nhẹ nhàng rồi khẽ nói:
- Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao...
- Hửm? Cậu nói gì cơ tôi nghe không rõ, tại sao cái gì?_ Tôi nhíu mày nhìn cậu ta hỏi lại.
- Kệ cô, tôi có nói cái gì đâu
- Có mà, rõ ràng tôi có nghe thấy cậu nói cái gì đó.
- Buồn cười, tôi nói cái gì kệ tôi liên quan gì đến cô?
- Nói đi mà, nhóc. Nói cho chị nghe đi.
- Này, ai cho cô xưng chị gọi nhóc với tôi?
- Vậy thôi, không xưng chị nữa, nhưng vừa nãy cậu nói cái gì nhắc lại cho tôi nghe đi.
….
-----------
*Takumi*
- Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy lại thích cô
Trong cái thế giới vampire này chỉ có hai màu đen và đỏ. Màu đen của bóng đêm và màu đỏ của máu. Nhưng bản thân cô ấy lại mang một màu sắc khác. Màu vàng của ánh nắng mặt trời ấm áp và màu xanh dương của biển dịu êm. Vẻ đẹp ấm áp và rực rỡ này tỏa sáng trong sắc màu u tối của thế giới vampire.
Nhưng có lẽ…Yume Hana mãi mãi chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ đối với cái thế giới vampire đầy màu sắc u ám này, một thế giới mà chỉ có sự bất công và thù hận đúng như cái tên của cô ấy.
Chương 40:
Cuối đông, một tia nắng vàng hiếm hoi khẽ xiên qua tán lá tỏa bóng xuống mặt đất lạnh lẽo. Kai nằm trên chiếc ghế ghỗ dưới gốc cây hoa anh đào cổ thụ đang thời kì trổ mầm non. Chiếc bóng của cậu lờ mờ trên mặt đất.
Khẽ đưa tay lên môi Kai chợt bật cười, cảm giác như vị ngọt từ nụ hôn ngắn ngủi hôm ấy vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi.
…
- Quác…quác…quác…_ Một âm thanh chướng tai đột nhiên xuất hiện trong bầu không khí tĩnh lặng.
Con quạ đen xấu xí từ đâu bay đến, nó liên tục vỗ cánh bầm bập vào nhau và rít lên nhưng âm thanh chói tai.
Kai khẽ nhíu mày tỏ vẻ khó chịu rồi cầm một viên sỏi liệng trúng người con quạ.
- ÓE…_ Con quạ rống lên thảm thiết rồi rơi bộp xuống đất, máu từ cổ tuôn ra xối xả. Viên sỏi nhỏ không biết do vô tình hay cố ý đã cắt đứt động mạch của nó.
Kai nhìn con quạ đang nằm thoi thóp trên mặt đất, thở hắt ra một cái rồi từ từ đứng dậy lạnh lùng nói:
- Ông ra đây đi, không cần phải thăm dò tôi bằng cái thứ xấu xí này đâu.
- Hừ…Xem ra ngươi vẫn luôn như vậy, lạnh lùng và tàn nhẫn. Đến con quạ cũng không tha mạng._ Người đàn ông bước ra từ sau thân cây cổ thụ, khuôn mặt như được đúc ra từ một khuôn với Kai, chỉ có điều trên khuôn mặt đó đã điểm vài nếp nhăn và tàn nhan thể hiện rõ sự lão hóa theo thời gian. Đôi mắt dài và sắc lẹm của ông ta ánh lên vẻ gian ác.
- Như nhau cả thôi.Tôi nói rồi, tôi sẽ không lương thiện với bất cứ thứ gì liên quan đến ông.
- Haha, vẫn là cái thái độ chống đối ngu ngốc ấy. Ta nghĩ ngươi nên hiểu làm như vậy chẳng có ích gì cho ngươi cả, nó sẽ chỉ khiến ngươi thất bại thê thảm hơn mà thôi.
- Đừng vòng vo nữa, ông tìm tôi có việc gì nói mau....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








