watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cô Thành sẽ chống tay xuống, ngồi dậy đi lấy một bát chè đậu xanh mát cho cô uống.

Đợi một lúc, Tiểu Mễ uống xong bát chè đậu xanh lại bát đầu kể tiếp những chuyện thú vị.

Cô Thành lại bắt đầu im lặng ngồi nghe.

Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt đã là thứ năm.

Chập tối hôm đó, Tiểu Mễ vừa cùng Doãn Đường Diêu chia tay trước cửa ký túc, vẫn chưa kịp đi vào phòng của cô Thành, di động đã kêu lên.

Cô mỉm cười, đồ ngốc, cô sẽ không quên ngày kia sẽ tặng quà cho anh.

“A lô”

“Tôi là mẹ của Diêu.”

Giọng nói bên đầu dây cao nhã mà uy nghi.

Tiểu Mễ sững người trong giây lát.

° ° °

“Cô là Mễ Ái phải không?”

Trong chiếc xe sang trọng rất thoải mái và sạch sẽ, nhưng không lãng mạn như trên phim.Doãn Triệu Man mặc một chiếc váy màu gạo, trên người không đeo trang sức nào, da dẻ của bà như ngọc, một đôi mắt như sương đêm chầm chầm nhìn sang Tiểu Mễ ngồi bên cạnh.

“Vâng, chào cô ạ.”

Tiểu Mễ chưa từng gặp một người phụ nữ nào đẹp như vậy, chỉ cần nhìn bà là cũng cảm thấy thời gian như ngừng lại, mặc dù biết rằng cứ nhìn thẳng vào bà như vậy là không lễ phép, nhưng mà ánh mắt của cô không thể rời khỏi người bà.

Doãn Triệu Man nhìn Tiểu Mễ hồi lâu, vài phút không nói gì.Tiểu Mễ rất nghi hoặc, cô ấy đến đây chỉ là xem mình thế nào thôi à?

“Cô rất trắng trợn.”Doãn Triệu Man nhẹ giọng nói, giọng nói không ăn nhập với sự nhu nhã bên ngoài.

“Dạ?”Tiểu Mễ giật mình.

“Ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào người lớn như vậy, một chút giáo dưỡng cũng không có.”

“À, “Tiểu Mễ nghiêng đầu, “xin lỗi cô.Nhưng mà, không có ai nói với cô à?”

“……?”

“Cô quá đẹp, đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi rất nhiều điều.”Tiểu Mễ xấu hổ cười.

“Cô dùng những lời ngọt ngào này để tiếp cận Diêu phải không, bởi vì nó là một đứa trẻ ngây ngô, cô luôn dùng những lời ngọt ngào như vậy để mê hoặc nó phải không?”Doãn Triệu Man lạnh lùng.

Tiểu Mễ sửng sốt mở to mắt.

“Những đứa con gái bên cạnh Diêu tôi đã gặp một sô, có người ngây thơ, có người huênh hoang, có người cố tình làm ra vẻ, có người thâm độc.Nhưng mà, họ đều không thể làm cho Diêu động lòng.”Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt dò xét, “Nhưng cô lại rất tài giỏi, lại có thể làm cho Diêu yêu cô, thậm chí muốn chính thức giới thiệu cô cho tôi.”

Tiểu Mễ ngơ ngác.

“Thì ra, cái cô có chỉ là lời nói ngọt ngào.Những lời nói này, cô có thể làm động lòng Diêu, nhưng đừng hòng tác động đến tôi.”

Trong xe lạnh lẽo.

Hít thở một hơi dài, Tiểu Mễ cười gượng:”Thưa cô, tại sao cô không phân biệt đâu là lời nói thật lòng, đâu là lời nịnh hót?Vừa rồi cháu lừa cô à, lẽ nào nhìn thấy cái đẹp mà không tán thưởng, mới là thành thật hay sao?”

“Lòng người không giống nhau.”

“Lòng người?”

“Thành thật sẽ không có bất cứ dã tâm nào, còn lời nịnh hót để muốn đạt được mục đích của mình.”Doãn Triệu Man trầm giọng, “Tại sao cô lại chuyển đến Thánh Du?”

Tiểu Mễ sửng sốt.

“Tôi đã xem qua rồi, học bạ của cô ở Thanh Viễn không vi phạm kỷ luật gì, không phải phạm phải lỗi lầm gì mới chuyển đến Thánh Du.Cô hãy cho tôi biết nguyên nhân, tai sao cô chuyển đến Thánh DU?”

Tiểu Mễ cứng người như một pho tượng.

“Hơn nữa, tại sao lại muốn chuyển đến lớp học của Diêu?Trưởng phòng quản lý sinh viên của Thánh Du nói, khi đó có một nữ sinh từ Thanh Viễn muốn tìm hiểu về lý lịch của Diêu.Nữ sinh đó là cô phải không?”

Doãn Triệu Man chăm chú nhìn cô:”Cho tôi biết, tại sao lại muốn tiếp cận với Diêu?”

Tiểu Mễ cắn chặt môi, sắc môi dần dần nhợt nhạt.

Không khí lạnh trong xe có âm thanh tĩnh lặng…..

Cô nói không nên lời, trong đầu như hỗn loạn, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

“Cô cảm thấy…..cháu vì cái gì đây?”

Tiểu Mễ cuối cùng cũng nói nên lời, sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi.Không, cô không thể để Doãn Đường DIêu biết nguyên nhân của mình, như thế cô sẽ không còn có cơ hội ở bên cạnh anh nữa.

Doãn Triệu Man ánh mắt lạnh lùng:

Tôi không đồng ý cho cô ở bên cạnh Diêu, cô cũng sẽ không có khả năng được chia bất cứ tài sản nào, cho nên, cô hãy ra đi.”

“Tài sản?Cô nói tài sản ư?”Tiểu Mễ thở ra một hơi, nụ cười trong giây lát hoàn toàn hiện lên trên mặt cô.”Vâng, cháu biết phải làm như thế nào.”

Doãn Triệu Man khom vai, không hiểu tại sao cô gái đó lại cười vui vẻ đến như vậy.

Tiểu Mễ nhìn bà nói:”Cô hãy yên tâm.”

Chương 8

Hẹn hò ngày sinh nhật ở đâu thì hay đây?

Thảm cỏ trong sân trường quá nóng, quán ăn quá nhiều người, rạp chiếu phìm quá ồn ào, thư viện quá nhàm chán, đi mua đồ là việc mà con gái mới làm…..

Doãn Đường Diêu nghĩ rất lâu, cuối cùng buổi tối thứ sáu anh gọi điện cho Tiểu Mễ.

“Ngày mai đến nhà tôi.”

“Nhà anh?”

“Ừ, sáng mai đến nhà tôi.”

“Nhưng mà.”

“……?”

“……”Trong đầu Tiểu Mễ hiện lên ánh mắt lạnh lùng của mẹ anh, do dự vuốt vuốt tóc.

“Nói đi, sao thế?”

“…..Cái này……mẹ anh sẽ ở nhà chứ?”

Một hồi im lặng.

“A lô?”Sao đột nhiên không nghe thấy giọng nói của anh….

“Không.”Từ nhỏ đến lớn, năm nào sinh nhật anh, mẹ anh cũng không có mặt tại nhà.Doãn Đường Diêu nhắm mắt lại, dùng giọng nói không quan tâm.”Ngày mai chỉ có tôi và cô.Cô thích ăn gì?Để tôi nói quản gia làm.”

“À.”Tiểu Mễ thả lỏng hơi thở, “Không cần, để em nấu cho anh ăn được không?”

“Đồ ăn không ngon là tôi không ăn đâu đấy.”

“Yên tâm đi, nhất định sẽ rất ngon! Từ tối hôm nay anh có thể chờ đợi được rồi! “Cô cười đắc ý.

“Thật à?”Anh cũng cười thành tiếng.

“Đương nhiên! “

° ° °

Nhưng mà, cái mà nhất định sẽ rất ngon là cái này ư?

Doãn Đường Diêu nhìn chăm chăm vào cai bát.

Sợi mỳ thon thon như râu rồng, trên bát mỳ có một quả trứng ốp la, nước mỳ rất nhạt, lác đác vài sợi hành và mấy sợi rau thơm.

“Đây là cái gì?”Cô xách một túi đồ đi vào trong bếp, trong bếp lách ca lách cách nửa tiếng đồng hồ, bảo anh không được nhìn trộm, bận rộn đến mức mồ hôi chảy đầm đìa để cuối cùng cái mà cô đưa ra bàn ăn trước mặt anh là cái này à?Anh còn nghĩ rằng đó sẽ là một bữa ăn rất thịnh soạn cơ.

“Đây là mỳ trường thọ.”

“Mỳ trường thọ?”Anh dùng đũa gắp lên, ngẩng đầu nhìn cô, “Tôi thích ăn cơm.”

“Xin anh! Làm sinh nhật người ta đều ăn mỳ trường thọ, đây là tập tục, anh xem, sợi mỳ dài dài, biểu thị tương lai có thể sống lâu, nhất định sẽ là thọ tinh công! “(?)

“Tôi thấy người khác đều ăn bánh sinh nhật mà.”Doãn Đường Diêu có vẻ buồn bã.Mặc dù chưa bao giờ tổ chức sinh nhật, nhưng mà, nhìn thấy người khác tổ chức sinh nhật rồi mà.

À! Quên mất bánh ga tô rồi!

Cô mím chặt môi, ánh mắt chuyển động, rồi cười ha ha:”bánh sinh nhật làm sao hơn mỳ trường thọ được.Chỉ cần đưa tiền, cửa hàng bánh sẽ bán bánh cho anh, nhưng mà, mỳ trường thọ cần người yêu của anh làm cho anh đấy.”

“Thế à?”Trong lòng anh được kích động, đột nhiên cảm thấy những lá hành trong bát mỳ như khinh đan(một vị thuốc quý) bay trong nước mùa xuân.

“Đương nhiên rồi.Hơn nữa, tối qua em ở chỗ cô Thành luyện tập qua mấy lần, bát mỳ này nhất định sẽ rất ngon, anh nếm thử đi! “...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
1234...678»