watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Một lúc lầu, đứng trước mặt anh, cô gật đầu nói:

“Vâng, nghe không hiều.”

Câu trả lời thật là rõ ràng dứt khoát, Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô, không biết là có cảm tình hay là cuồn cười, giống hệt như một quả bóng bị gió thổi đột nhiên bị kim châm vào.

Cô cười khổ sở nói với anh:”Bởi vì em không định làm theo lời anh nói, cho nên, cứ coi như hoàn toàn nghe không hiểu là xong.”

“Cô! “

“Muốn nói chuyện với anh, muốn lại nhìn thấy anh, muốn ở bên cạnh anh, muốn nhìn thấy anh cười, nhìn thấy anh vui, cho nên những lời nói đó của anh em cứ coi như hoàn toàn không hiểu.”Ánh mắt trắng đen rõ ràng giống như dòng suối trong vắt, nụ cười trên môi cô có một chút run run, tuy nhiên vẫn nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không nhấp nháy.

Doãn Đường Diêu nổi cáu.

“Mẹ kiếp, cô coi mình là cái quái gì mà muốn làm gì thì làm! “”Tôi nói không muốn gặp cô là không muốn gặp cô! “

Cô yên lặng cười một lúc.

“…..À.”

Cúi đầu xuống, cô lấy từ trong túi xách của mình ra một quyển vở da mềm, cầm tay anh lên, đặt quyển vở vào trong lòng bàn tay anh:”đây là vở ghi toàn bộ bài học mấy hôm nay và một số tài liệu ôn tập, nửa tháng nữa là thi rồi, anh phải chú ý ôn tập mới được.”

Anh trừng mắt nhìn quyển vở, bàn tay nắm chặt lại, quyển vở dường như đang bị bóp nát.”

“Đừng! “Cô nhảy dựng lên, giống hệt như một con khỉ treo trên tay anh, dùng sức kéo, ôm chặt cánh tay của anh vào lòng, “Năn nỉ anh đấy, đừng như vậy, những nội dung này phải mất cả một buổi tối mới làm xong! Anh nhìn quầng thâm trên mắt em, có phải rất giống con gấu trúc không?Năn nỉ anh, nếu như lại thức thêm một đêm nữa là em sẽ bị bệnh đấy! “

“Cô là con ngốc?! “

“……Hả?”

“Quyển vở có vứt đi cũng không bị nát! Cô căng thẳng như thế làm gì! “

“……hả…..đúng rôi, ha ha.”Cô xấu hổ cúi đầu, buông tay anh ra.

Khuôn mặt anh không biểu cảm:”Có lẽ nên xé nát nó ra mới phải.”Nói rồi, hai tay anh cầm quyển vở lên, chỉ cần dùng sức…….

“Em sẽ về! “Tiểu Mễ hét lên, đôi tay giữ chặt tay anh lại, liên tục hét:”Em sẽ lập tức biến mất, anh đừng xé nó! “

Doãn Đường Diêu lạnh lùng:”Kể cả tôi xé nát nó, cô chép lại một lần nữa cũng được mà.”Thì ra, cái mà cô gọi là tốt với anh, cũng có thể cảm thấy thức đêm rất khổ sở.

“Nhưng mà, như vậy anh sẽ phải đọc quyển vở này chậm mất một ngày.”

“…..”

“Hôm nay em về đây, ngày mai sẽ đến thăm anh, ngày kia cũng sẽ đến thăm anh, ở trường không biết chừng cũng có thể gặp anh.Nhưng mà, nếu như tối nay anh có thể đọc quyển vở này có lẽ sẽ nhớ thêm được một số kiến thức.”Nụ cười cô dễ thương, đôi mắt cong cong, “hơn nữa, buổi tối em cũng sẽ có thời gian chuẩn bị thêm một số tài liệu ôn tập mới.”

Trong buổi hoàng hôn.

Con đường núi chỉ có anh và cô.

Anh trừng mắt nhìn cô, dáng người cao lớn có chút gượng gạo.Không biết tại sao, khi anh đối diện với cô hình như rất nhiều lúc là trừng mắt nhìn cô, ngoài điều đó ra, anh ngốc nghếch không nghĩ ra còn biểu cảm nào khác cho phù hợp.

Bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt đôi tay to lớn của anh.

Đôi tay anh có chút nóng bỏng.

Bàn tay cô lạnh lẽo như làn mưa tối hôm qua.

Tiểu Mễ buông tay anh, xấu hổ vuốt vuốt tóc, ho lên một tiếng, nói với anh:”Thế…..em đi về đây, anh nhất định phải xem quyển vở này đấy nhé! “Nói xong, cô đeo túi xách lên, quay người chuẩn bị bước đi.

Anh trừng mắt nhìn bóng dáng của cô, mắt nhìn cô càng đi càng xa.

“Này! Đứng lại! “

Doãn Đường Diêu hét lên, tỏ vẻ bực bội.

Lần này cô rất nghe lời, ngoan ngoãn đứng lại, quay người nhìn anh:

“Sao vậy.”

“Cô——”

“…..”Cô chăm chú nhìn anh.

“Cô đến chỉ vì quyển vở này?! “

“Hả, không phải.”

“Thế thì tại sao?”

“Em còn muốn biết bệnh tình của anh thế nào rồi.”

“Đã nói với cô là tôi không có bệnh! ! “

“….À.”Giống như người say luôn nói rằng mình không say, người điên nói rằng mình không điên, Tiểu Mễ thậm thụt nghĩ.

“Còn gì nữa không?! “Doãn Đường Diêu hung dữ nhìn cô.

“Còn gì nữa?….”Cô vuốt vuốt tóc, nghĩ giây lát, sau đó khuôn mặt đỏ lên một chút, “Còn nữa là…mấy ngày rồi không nhìn thấy anh, em…..”

“Còn gì nữa?! “Anh ngắt lời cô, tiếp tục chất vấn.

Cô trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn anh:”…..hết rồi.”

“Muốn chết à! Còn gì nữa?! “

“…..Cái đó……còn gì nữa đây?”

“Nghĩ đi! “

“…..”Khổ sở nghĩ…..

“Nói đi! “

Cô khổ sở vuốt vuốt tóc:”Còn gì nữa, anh nói cho em biết được không?”Thật sự không nghĩ ra còn gì nữa.Trộm nhìn anh, wow, dáng vẻ anh thật đáng sợ, ánh mắt hình như đang phun lửa, hình như tức giận đến mức ngay sau đó sẽ định đánh cho cô một trận.

“Mễ—-Ái—-! “

Lại nữa rồi, mỗi khi anh nổi điển là cả tên cả họ của cô đều lôi ra, cô lùi lại một bước.

“Ha ha, xin lỗi, em lúc này đầu óc có chút trục trặc…..năn nỉ….anh nhắc nhở cho em biết được không?Một chút chút là được…..”

Tiểu Mễ cười, trước ánh mắt đáng sợ của anh cô lại lùi lại một bước.

Doãn Đường Diêu hít sâu, muốn kiềm chế cơn giận, nhưng mà khi anh mở miệng ra lại là tiếng hét—-

“Nó là ai?! “

“Ai?”

“Thằng đó là—-ai—-?! “Thật sự muốn giết chết cô ta, giết chết cô ta!

“À, anh nói Hạo Dương phải không?”

“……”Hạo Dương….gọi thật thân mật, trái tim Doãn Đường Diêu đột nhiên như co thắt lại.

Cô cẩn thận thăm dò anh, nhẹ nhàng nói:”Anh ghen à?”Sắc mặt anh có vẻ không thoải mái.

“Mẹ kiếp! Ai ghen chứ! “

“Ha ha, em nghĩ là anh sẽ không ngốc như vậy chứ.”

Doãn Đường Diêu trừng mắt, anh hít thở sâu, nắm chặt tay, quyển vở trong tay đang kêu “sột soat” , nếu như đó là cổ của cô thì đã bị đứt cả chục lần rồi!

Tiểu Mễ mỉm cười:”Trịnh Hạo Dương là hàng xóm của em, em và anh ấy từ nhỏ đã quen biết nhau, hơn nữa luôn luôn là bạn học, cho nên có vẻ thân thuộc, chỉ vậy thôi.”

“Nó thích cô.”Ánh mắt thằng đó nhìn cô, hình như sẽ nuốt mất cô, khát vọng chiếm hữu mạnh mẽ đó hình như trong bán kính năm mươi mét đều có thể cảm nhận thấy.

“….Vâng.”

“Cô biết?”Doãn Đường Diêu trợn mắt.

“Vâng.”

“Thế cô——”Thế cô còn để cho nó tiếp cận cô, thế cô còn để nó dùng ánh mắt đó nhìn cô, thế cô còn để cho nó nắm tay cô bước đi trước mặt tôi! Doãn Đường Diêu có vẻ đau đớn.

“Cho nên, nếu như em thích anh ta, em sẽ không đến Thánh Du, cho nên, nếu như mười mấy năm không thể thích anh ta, thể thì sẽ không thể đột nhiên thay đổi, cho ênn, nếu như bởi vì anh ta mà tức giận, thì anh là một thằng ngốc.”

Giọng nói cô rất nhẹ, nụ cười cũng rất nhẹ, ánh mắt nhìn anh, hình như anh thật sự là thằng ngốc số một thiên hạ.

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mễ an ủi:”Còn giận à?”

Doãn Đường Diêu tiếp tục trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc, cũng trừng mắt nhìn anh:”Thế thì anh tiếp tục giận đi, em về đây.”Quay người, cô đeo túi xách lên vẫy vẫy tay, cười nói, “Bye bye, nhớ buổi tối xem quyển vở nhé.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»