watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Cậu lừa tôi! “

Anh tức giận quay lại hét lên, bởi vì sự lừa dối của Bùi Ưu, cũng bởi vì trong tim đột nhiên trào lên một sự thất vọng khó chịu đựng.

Bùi Ưu đi vào phòng ngủ, ngồi trên chiếc giường rộng rãi, nói với Doãn Đường Diêu đang đứng ngoài cừa gầm gừ tức giận:”Không phải là không muốn gặp cô ấy à?Quả nhiên không nhìn thấy cô ấy, sao lại trông như muốn đánh tôi vậy?”

Doãn Đường Diêu hằm hằm đi vào, ném người mình xuống ghế sofa, nghiêng mặt, nhắm mắt lại, một câu cũng không nói.

“Thất tình à?Bùi Ưu cười xoa xoa mũi.Chỉ có thất tình mới làm cho cho Diêu chán chường đến như vậy.

“Muốn đánh nhau thì nói thẳng ra đi! “Âm thanh từ trong miệng Doãn Đường Diêu kèn kẹt phát ra.

“Thật là thất tình rồi, “Bùi Ưu lắc đầu, “Vì một đứa con gái, kể cả bạn bè cũng định đánh.”

“Cậu—–! “Doãn Đường Diêu nắm chặt tay lại, “tôi không thất tình! Có nghe thấy không! “

“Được, dược, không thất tình, chỉ là vì một cô gái mà đau khổ.”Bùi Ưu nhìn thấy sàn nhà thấy chiếc điện thoại di động bị văng pin ra, đưa tay ra nhặt lên, “Đau khổ đến mức giọng nói của cô ấy cũng không muốn nghe nữa à?”

“Bùi, Ưu.”Doãn Đường Diêu tức giận hai mắt đỏ rực, “Cậu như thế đã đủ chưa?”

Bùi Ưu lắp pin của di động vào, mở máy, sau đó, anh ngạc nhiên nhìn thấy trên màn hình có hơn hai mươi tin nhắn mới và mười mấy cuộc điện thoại lỡ.Kiểm tra kỹ, những tin nhắn và cuộc gọi đều của một người tên là—”Tiểu Mễ”.

Anh chăm chú nhìn Doãn Đường Diêu:

“Tại sao không trả lời điện thoại của cô ấy?Cũng có thể là hiểu lầm không biết chừng.”

“Không phải.”

“Không phải hiểu lầm?”

“……Ừ.”

Hơi lạnh của cơn mưa bên ngoài tràn vào trong phòng, trên ghế sofa, Doãn Đường Diêu mặt không biểu cảm, chiếc khuyên kim cương trên mũi anh tối tối, cả người dương như bị nhốt trong bóng hình của chính mình.Trong lòng anh như lửa đốt, ngón tay anh nắm chặt, khuôn mặt lạnh lùng.

……

Anh trơ trọi đứng đó.

Ánh nắng làm cho bóng hình anh trải dài trên mặt đất.

Anh lạnh lùng nhìn cô.

“Nếu như cô đi với nó, thì đừng có nhìn mặt tôi nữa.”

Giọng nói của anh lạnh hơn lưỡi dao.

Nhưng mà—–

Cô vẫn đi cùng thằng đó…..

……

Không phải hiểu lầm, cũng không cần phải giải thích.Trước mặt anh, cô lại bước đi cùng người con trai khác, thậm chí cũng không quay mặt lại để nhìn anh.

Khuôn mặt Doãn Đường Diêu nhợt nhạt.

Anh hít một hơi dài, được, cô đã chọn đi với thằng đó, thì đừng có nói chuyện với tôi nữa, tại sao lại còn gọi điện thoại đén!

Ngay lúc đó, tiếng nhac của di động vang lên!

Bùi Ưu cúi đầu nhìn, không nhịn được cười, tên người gọi hiện lên vẫn là”Tiểu Mễ.”

“Tắt máy đi! “

Doãn Đường Diêu vung tay định giật lại chiếc điện thoại!

° ° °

Trong ký túc, Tiểu Mễ im lặng chờ đợi tiếng chuông điện thoại.

Anh ấy vẫn tức giận à?

Không trả lời tin nhắn của cô, không trả lời điện thoại, có lẽ anh ấy thật sự tức giận rồi.Hôm đó bị Trịnh Hạo Dương kéo ra khỏi lớp học, cô nhìn thấy vẻ mặt tức giận xen lẫn thất vọng của Doãn Đường Diêu.

Tiếng chuông chờ điện thoại vẫn tiếp tục vang lên.

Đây là cuộc gọi thứ ba mươi, bốn mươi trong ba ngày của cô.Cô biết rằng Doãn Đường Diêu sẽ không nghe mày, nhưng mà, cô vẫn muốn gọi cho anh, chỉ cần nghe thấy tiếng chuông chờ cũng được, nghe thấy anh tắt mày, cũng giống hệt như đang ở bên cạnh anh………

“Alo.”

Trong điện thoại đột nhiên phát một giọng con trai dễ nghe.

“……”Tiểu Mễ đã quen với việc điện thoại bị ngắt, đột ngột có người trả lời, trong giây lát cô không nghĩ ra phải nói gì, ngơ ngác bên đầu dây.

“Xin chào, có phải Tiểu Mễ không?”Giọng nói bên đầu dây dịu dàng nhẫn nại, “Tôi là bạn của Diêu.”

Giống như một tiếng sét ngang tai! Cô như bị ù tai! Giọng nói đó…..giọng nói đó…..cô cố gắng nghe rõ ràng giọng nói đó, ngơ ngác trả lời:”Vâng, chào anh, tôi là Tiểu Mễ.”

“Cô tìm Diêu có chuyện gì không?”

“Anh ấy….anh ấy ba ngày rồi không đi học, tôi muốn biết….”Tiểu Mễ nói giọng có chút hoảng loạn, bởi vì, không biết có phải do điện thoại không thể hiện giọng nói chính xác hay không làm cho cô cảm giác giọng nói trong điện thoại quá đỗi quen thuộc.Thật sự rất quen thuộc……quen thuộc như hơi thở của cô, quen thuộc đến mức có nằm mơ cô cũng không thể quên được…..

“Diêu bị ốm, cho nên không đi được.”Trong giọng nói có tiếng cười, giống như ánh nắng đầu mùa hè chiếu qua vòm lá thơm ngát, nhẹ nhàng chiếu xuống đất.”Tôi thay Diêu cảm ơn sự quan tâm của cô.”

“…….”

“A lô?”

“…….”

“Tiểu Mễ, vẫn nghe máy chứ”"Một câu hỏi quan tâm.

Cô gắng sức lắc đầu, không, không thể như thế được, nhất định là điện thoại có vấn đề nên cô mới nghe lầm.Cô không thể nghe thấy giọng nói của Dực, đây là một việc hoàn toàn không thể xảy ra!

Cô hít thở sâu, nói:”…..vâng, tôi đang….xin lỗi, có thể hỏi một câu được không?”

“Được.”

“Có thể cho tôi biết địa chỉ của Doãn Đường Diêu không?Tôi…..”thực ra là Doãn Đường Diêu bị bệnh, không biết có nặng không, lúc nào có thể đi học lại được, anh không muốn trả lời điện thoại của cô, cho nên, cô chỉ còn cách này thôi.

Giọng nói mỉm cười:”Được, tôi cho cô biết.”Anh nói cho cô địa chỉ chi tiết, sau đó nói, “nhưng mà—–”

“Sao vậy?”

“Cô không định bây giờ sẽ đến chứ.”

“Tôi…..”Tiểu Mễ cắn chặt môi, cô định nói chuyện xong điện thoại sẽ đi.

“Ngoài trời đang mưa, đợi mưa dứt hay đến nhé, nếu không bị ngấm nước mưa có thể bị cảm lạnh.Đợi mưa dứt cô hãy đến, tôi cũng đi khuyên Diêu một chút, để cậu ta bớt tức giận đi.Được không?”

“….Cảm ơn anh.”

“Không có gì.”Trong giọng nói có nụ cười dịu dàng, “đúng rồi, Diêu hơi ngượng, có hiểu lầm gì thì phiền cô nói chuyện với cậu ta.Cậu ta rất thích cô, nhắc đến cô với tôi, nói là cô là một cô gái rất dễ thương…..”

Vẫn chưa nói xong, trong điện thoại vang lên một tiếng hét ghê người—-

“Im miệng lại! ! “

Tiếng nói rất to, tai của Tiểu Mễ ù lên.Cô không cần nghĩ cũng biết, người nổi giận đó chính là Doãn Đường Diêu.

Âm thanh giành giật diễn ra một hồi, cô cắn môi chờ đợi, đến khi nghe thấy hình như có người đã giành được điện thoại.

“Là anh à?Em là Tiểu Mễ! “

Cô lo lắng nói, hy vọng Doãn Đường Diêu sẽ không nhanh chóng tắt máy.

Một tiếng chửi thề vang lên.

“Anh bị ốm à?Đã đỡ chút nào chưa?”

“mẹ kiếp! “

Có thể mắng người và đánh nhau, như thế bệnh tình có lẽ đỡ hơn nhiều rồi.Tiểu Mễ nhẹ giọng, sau đó, cô dịu dàng:”xin lỗi, hôm đó em thực ra không muốn đi với anh ta.”

“Im miệng! Tôi đã nói là tôi mãi mãi không muốn nghe giọng nói của cô nữa! “

“Nhưng mà anh đã nghe thấy rồi còn gì.”

“Cô—-! “

Cô cố gắng mỉm cười nói, “anh vẫn còn giận à?”

“…..”

“Phải làm thế nào thì mới hết giận đây?”Cô có thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần anh vui, chỉ cần cô có thể ở bên cạnh anh.

“….Muốn chết à! Tôi nói rồi, tôi không bao giờ muốn nghe giọng nói của cô nữa! “Nói xong, một tiếng đập, giống như tiếng điện thoại bị ném vỡ vang lên, sau đó là tiếng”bíp bíp”vang lên....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Shock tình - Kawi
1234...8910»