Khi Fernando từ Mỹ quay về sau một tuần hội nghị, nhóm của Kim đã thi xong môn "Xây dựng chiến lược kinh doanh" của ông Portlock. Cả đám không tiếc lời nguyền rủa ông thầy, thậm chí còn gọi trệch tên ông là giáo sư ... Porno0 nữa. Ông cho cả đám bảy đứa rớt hết với lời kết luận: "Các người làm ăn không chuyên nghiệp gì cả. Tưởng thi theo nhóm là tui cho đậu sao? Hai tháng nữa tôi cho các người thi lại. Cũng đề tài này, mỗi người tự nộp bài cá nhân. Như vậy các người khỏi đổ thừa qua lại nữa!".
Fernando phone hẹn gặp Kim ở khu vườn sau khoa Kinh Tế, cô biết "sấm sét" sẽ nổ ra nên trốn không đến. Chắc hẳn anh giận điên lên vì Kim dám cho mình leo cây. Đến tối lúc cô đã ăn xong, đang cặm cụi làm bài thi "Quản trị nhân sự quốc tế" thì Fernando đến khu học xá. Khác với sự dự đoán của Kim, trông anh vẫn bình tĩnh dù đôi mắt nhìn cô nghiêm nghị như thường lệ. Fernando nhẹ nhành hỏi khi thấy Kim có vẻ hốc hác:
- Em khoẻ không?
- Cũng bình thường - Kim trả lời cho qua.
- Anh đã thấy kết quả môn của giáo sư Portlock dán trên phòng giáo vụ - Fernando làm ra vẻ bình thản nhưng giọng anh lạnh lùng - Tại sao nhóm em lại bị rớt vậy?
- Mắc mớ gì đến anh? - Kim đã bắt đầu run.
- Em ăn nói với anh như vậy đó hả? - Fernando nhìn cô nghiêm khắc và buồn bã.
- Thì anh đã từng nói đừng trông đợi gì ở anh nữa mà! - Kim thút thít.
Fernando gằn giọng dù đã cố giữ bình tĩnh:
- Anh không nói như vậy, anh chỉ nói em đừng ỷ lại anh và hãy cố gắng tự đi bằng chính đôi chân của mình. Nhưng nếu em gặp khó khăn, anh luôn sẵn sàng giúp em. Sao em không hỏi.
- Em thấy không cần thiết, em đã làm phần của mình rất tốt, tại nhóm em toàn người nước ngoài nên ông Portlock "tàn sát dã man" như vậy. Giờ thì ổng bắt tụi em tự làm lại phần thi này một mình. Khối lượng công việc của bảy đứa, bài thi dài năm chục trang mà ổng bắt làm một mình!
Fernando ra lệnh:
- Một mình thì một mình! Em bắt buột phải vượt qua môn thi này vào đầu mùa thu trước khi em bảo vệ luận văn. Nếu không mục tiêu hoàn thành khoá Cao học trong một năm của em sẽ phá sản.
Kim nổi máu bướng lên:
- Phá sản thì thôi! Em đâu cần bằng cấp, em đã học đủ những gì cần học trong một năm ở đây. Người ta "phân biệt chủng tộc" thì em đành chịu chứ sao!
- Người ta càng phân biệt đối xử với mình bao nhiêu mình càng phải cố gắng nhiều hơn, sao lại đầu hàng dễ dàng như vậy? - Fernando bực bội - Anh thất vọng về em quá. Cứ tưởng người Việt Nam là một dân tộc anh hùng từng chiến thắng những kẻ thù mạnh hơn mình nhiều lần. Vậy mà...
Kim oải quá, la lên:
- Thôi đủ rồi! Anh đi đi!
- Tại sao anh phải đi khi bị em đuổi chứ? - Mặt Fernando đanh lại - Anh cứ ở lì đây thì em làm gì được anh?
- Em sẽ nguyền rủa anh!
- Thì kệ em chứ, miễn anh đạt được mục đích của mình. Em cũng phải học cách lì như vậy! Mặc kệ ông Portlock có muốn tàn sát em, miễn em thật vững, thật chuyên nghiệp, ông ta sẽ không là gì được em.
Kim mệt mỏi im lặng không nói nữa. Fernando có vẻ mủi lòng trước cô học trò tội nghiệp. Anh thấy mắt cô thâm quầng, mặt gầy thuỗng ra. Anh đến bên Kim, ôm cô vào lòng vỗ về: "Ráng lên em!". Kim thở dài: "Chán quá!" rồi đẩy Fernando ra. Cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trời mùa hè nắng vẫn chưa tắt dù đã gần chín giờ tối. Bọn sinh viên dập dìu nằm ngồi la liệt trong vườn. Mấy đứa cười nói rổn rảng hẳn đã rảnh nợ. Đám bò lăn bò toài sách vở bề bộn trên cỏ chắc cũng thi lại vài môn.
Fernando ôm Kim từ phía sau, nhẹ nhàng hỏi:
- Em còn mấy môn chưa thi nữa?
- Hai - Kim lạnh lùng trả lời - Đã nộp bài một môn rồi, còn môn "Nhân sự" đang làm, đầu tuần sau hết hạn.
- Được không? - Fernando tỏ vẻ lo ngại.
Kim tự nhiên nổi đoá:
- Được là sao? Ai biết được là sao? Thì cũng làm hết sức mình thôi chứ ai biết được là sao?
Thấy Kim nổi khùng, Fernando phải "đánh trống lảng":
- Ai in dùm em bài thi trong lúc anh đi hội nghị bên Mỹ vậy? Không có anh, em xoay sở làm sao?
- Mauricio! Anh ta có máy in trong phòng.
- Mauricio? - Fernando hơi lên giọng - Anh ta có bị thi lại môn nào không?
- Không! Tại sao anh "trù" anh ta thi lại? Anh chàng có vẻ học hành tài tử đó đậu hết, thậm chí còn có điểm cao nữa, toàn điểm A và điểm B, từ bảy mươi phần trăm trở lên thôi. Học Nông Nghiệp sướng thật! Toàn là thầy hiền lành. Còn mấy cha Kinh Tế toàn là đồ "cà chớn cà cháo", cỡ ông "Porno" không thì giết người ta hết còn gì!
Fernando cố nén cười thấy Kim lên cơn văng tục tùm lum. Anh biết cô đang bị stress hành hạ. Fernando hôn lên tóc Kim rồi đưa cho cô một con búp bê nhỏ có dáng vẻ rụt rè dễ thương: "Tặng em nè! Anh đem từ bên Mỹ về đó. Nó giống em không?". Kim không thèm lấy, chỉ liếc mắt nhìn hờ hững làm Fernando cụt hứng. "Anh biết rồi, em chỉ thích tặng áo tắm hai mảnh thôi - Fernando nổi cơn ghen bóng gió - Mà người tặng phải tự tay ướm lên người em kìa!". Kim không đáp. Fernando buồn bã quay lưng bỏ về: "Thôi em làm bài tiếp đi!".
Fernando đi rồi Mauricio gõ cửa thò đầu vô lo lắng: "Fernando có la em nhiều vì tội thi rớt không?". Kim thở dài não ruột: "La cái gì, làm như em muốn vậy đó! Thôi chắc em đi ngủ đây, học hành gì nữa chứ!". Mauricio nhìn cô thương cảm: "Hay đi bơi đi, bơi về mệt sẽ ngủ ngon. Giờ em cũng ngủ không được đâu". Không đợi Mauricio năn nỉ lâu, Kim gật đầu cái rụp. Hai người chở nhau trên chiếc xe đạp đòn ngang đi lên hồ bơi. Mauricio tế nhị đi đường vòng tránh những đoạn vào trường có thể gặp phải "hung thần". Kim vừa thấy nước đã nhảy xuống bơi cật lực làm Mauricio phải bơi đuổi theo hùng hục. "Đi bơi với em xong rã rời cơ thể. Công nhận em bơi khoẻ thế, đúng là "máu lửa" - Mauricio chia tay Kim trước cửa phòng - Thôi anh vô "làm một giấc" đây". Em cũng ngủ đi nghe! Đừng nghĩ ngợi gì nhiều. Giá mà anh thi rớt vài môn cho em đừng bị thi lại môn này anh cũng cam lòng. Tội nghiệp quá!". Kim mỉm cười méo xệch, cô cảm động nắm tay Mauricio lí nhí: "Cảm ơn anh". Mauricio ôm cô vào lòng vỗ về: "Thôi ráng lên, Lolita! Dù em có rớt bao nhiêu môn, có trượt bằng Thạc sĩ đi chăng nữa anh vẫn luôn thích em". ...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








