watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Không ngờ em "ăn chơi" thiệt đó!- Fernando không biết mình nên khen hay nên chê- Em học tất cả những trò này ở đâu vậy?

Kim khoái chí được có dịp khoe những tài lẻ của mình:

- Bộ anh tưởng em là một con nhỏ "nhà quê" phải không? Còn em cùng không ngờ anh mang tiếng là người Bồ Đào Nha mà nhảy dở ẹt!

Fernando không thèm trả lời, anh mệt mỏi ngáp và thắc mắc không biết Kim lấy sức lực ở đâu ra mà múa may quay cuồng hào hứng đến vậy. Mắt cô sáng rực, mặt đỏ hồng và ngực phập phồng căng tràn nhựa sống sau lớp áo bết mồ hôi. Vậy nhưng khi Fernando lái xe về nhà, Kim đã ngã đầu lên vai anh thiếp ngủ và nhất định bắt anh cõng mình lên. Fernando chép miệng: "Sao em gặp người lạ thì tràn đầy sức sống còn về với anh thì nhõng nhẽo nhũn nhẹt ra vậy? Đứng dậy mau lên!". Kim giận dỗi không thèm tự đi, cô đứng dựa vào xe chờ Fernando đến dìu. Anh bỏ đi trước, ra lệnh: "Mau lên! Còn muốn thích đứng đó một mình thì anh lên đây!". Kim làm lì đứng lại, Fernando chuẩn bị mở cửa thang máy, giơ tay tắt đèn hầm giữ xem làm cô phát hoảng la toáng lên trong bóng đêm anh mới mở đèn lên. "Sao, em bé?"- Fernando bực bội cao giọng- Em mấy tuổi rồi? Chịu đi chưa hay chờ người lớn đánh cho mấy roi!" . Kim nhận ra mình kỳ cục y như một đứa con nít, cô lật đật chạy theo "người lớn" còn Fernando đang che miệng ngáp, giấu một nụ cười hài hước.

Lúc cô trút bỏ lớp áo xống lộng lẫy, rửa mặt cho trôi sạch son phấn rồi khoác áo ngủ ngoan ngoãn leo lên giường, Fernando bật cười thú nhận: "Anh thích nhìn em "nhà quê" như vậy hơn!". Kim đã buồn ngủ lắm rồi nhưng vẫn cố giải thích: "Anh tưởng muốn "ăn chơi" như em dễ lắm hả? Cũng "công phu" lắm chứ bộ. Em học tiếng Pháp từ ba tuổi với mấy bà sơ. Lớn lên học cấp hai mới theo tiếng Anh. Piano mẹ em bắt học từ nhỏ xíu, để thình thoảng khách đến nhà cho hai chị em của em ra biểu diễn. Mẹ em hãnh diện lắm! Còn nhảy nhót là do mấy ông bồ của chị em dạy cho, ba mẹ em không biết đâu! Nhưng cũng phải luyện dữ lắm đó". Fernando đắp mền cho Kim, lắc đầu: "Vậy sao hồi mới qua anh nhìn em quặt quẹo không chút sức sống vậy?". Cô nhắm mắt lại cuộn mình trong lòng anh thì thào "Chắc tại gặp anh em bị khớp!" rồi chìm hẳn vào giấc ngủ ấm áp.

Buổi sáng hôm sau khi Kim cùng Fernando xuống hồ bơi dài hai trăm thước ở nhà anh, không phải Fernando mà là Kim ngơ ngác nhận ra mình bơi giỏi hơn anh gấp nhiều lần. Fernando làm mặt tỉnh, đổ thừa: "Tại em thường xuyên tập dượt với Mauricio nên mới bơi giỏi vậy!". Kim bật cười khanh khách, vui vẻ khi biết mình cũng hơn anh được nhiều khoản: "Nếu biết trước anh dở hơn em nhiều, dạo anh còn "ăn hiếp" em, em đã trổ tài cho anh bớt làm tàng". Fernando lắc đầu cười: "Thật ra tối qua anh tự hào về em lắm. Em hơn anh được thì tốt chứ sao!"

Càng gần đến ngày Kim quay lại Anh, Fernando càng tỏ vẻ bồn chồn. Anh lúc nào cũng quấn quýt bên cô và luôn miệng lặp đi lặp lại: "Em mà đi rồi chắc anh buồn lắm!". Hai người huỷ hết những chương trình đi xem kịch ở Broadway hay đi thăm quan Chinatown và Little Italy. Họ dành thời gian ở bên nhau tối đa trong chốn riêng tư của mình. Fernando không làm bộ "tự chủ" nữa, để lộ anh yêu Kim điên cuồng và không ngần ngại hỏi: "Em muốn gì? Anh có thể chiều được hết những mong muốn của em!". Không muốn phá vỡ không khí hạnh phúc, Kim không nỡ nói: "Em chỉ muốn anh quay về Oxford với em, đừng ở New York nữa!". Đêm cuối cùng nằm bên nhau, đột nhiên Fernando đề nghị: "Em sang Mỹ ở với anh đi! Anh tìm gì đó cho em học!". Kim nhìn anh không hài lòng, nghĩ anh chỉ ích kỷ lo cho thân mình. Fernando có vẻ ngượng vì ánh mắt trách móc của cô, anh thở dài: "Tại anh yêu em quá! Anh thấy thật khổ sở vì phái sống xa em. Mấy tháng mới được gặp em một lần, mỗi lần chỉ vài ngày ngắn ngủi!". Kim nhìn Fernando thương cảm, cô chọt thú nhận mình lo lắng cho tương lai chung của hai người vì gia đình cô chưa chắc đã chấp nhận anh. Trái với vẻ lo lăng của Kim, Fernando không phản ứng mạnh khi nghe Kim nói thế. Anh cười tự tin:

- Miễn em vẫn yêu anh, thì dù gia đình em không chịu em vẫn sẽ đến với anh!

Kim quạu:

- Sao anh chắc vậy? Anh có biết gia đình em có ý nghĩa với em lắm không?

- Nhưng nếu gia đình em cấm đoán vô lý thì em sẵn sàng đấu tranh- Fernando vuốt tóc Kim kiêu hãnh- Em đâu phải dễ bị áp đặt!

- Hè tới nếu muốn về Việt Nam với em- Kim ra điều kiện- Anh phải biết nói năng nhỏ nhẹ, lễ phép, không được cao ngạo nói chuyện tay đôi với ba mẹ em nghe chưa?

Fernando bật cười trước vẻ căng thẳng của Kim:

- Em làm như anh "mất dạy" lắm vậy đó! Vừa phải thôi!

- Anh cũng không được...- Kim ngập ngừng-.... Không được đòi ngủ chung với em! Kể cả hôn hay âu yếm nhau cũng phải tránh!

- Lạy Chúa tôi!- Fernando phì cười- Thôi được rồi! Anh giỏi "chịu đựng" mà, Mauricio vẫn thường khen em không nhớ sao? Hôn nhau cũng không cho hả? "Ác" thiệt đó! Thôi được rồi, lâu lâu lén vô nhà tắm hôn nhau vụng trộm càng hay!

Kim bực tức trước vẻ giễu cợt của Fernando:

- Nè! Em nói nghiêm túc đó! Ở Việt Nam ngay cả vợ chồng cưới nhau đàng hoàng cũng không được hôn nhau trước mọi người đâu. Mà anh phải xin ba mẹ em cho cưới em đi!

Fernando ngơ ngác:

- Tại sao em lại dám đề nghị thẳng với anh chứ? Ở phương Tây phụ nữ không bao giờ nói: "Hãy cưới em!", chỉ có đàn ông nếu muốn cưới thì mua sẵn một chiếc nhẫn, chờ một dịp thuận tiện nào đó, trong nhà hàng chẳng hạn, rồi đưa ra chiếc nhẫn và hỏi: "Em có muốn kết hôn với anh không?". Vậy là ở Việt Nam phụ nữ nắm quyền hơn cả những nước phát triển rồi đó!

Kim hơi ngượng:

- Chờ anh chủ động hỏi cưới em thì đến chừng nào? Mà em "khơi khơi" dẫn anh về Việt Nam giới thiệu là bạn trai sao được, gia đình em không chịu đâu.

- Thôi được rồi- Fernando nhún vai nói- vậy anh phải làm sao?

- Thì đó! Anh xin ba mẹ em được cưới em!

- Có bắt anh quỳ gối xuống giống hồi châu Âu ở thế kỷ mười bảy không?- Fernando hỏi xong không nhịn được, cười sặc sụa.

Kim cao giọng:

- Không cần, nhưng anh phải dẫn cả cha mẹ anh qua nữa mới được. Để nếu anh có trốn chạy thì cha mẹ anh là người lớn phải chịu trách nhiệm về hành động của anh!

Fernando tiếp tục cười nắc nẻ:

- Khổ thân cha mẹ anh! Tự nhiên anh "hưởng" mà bắt họ phải chịu trách nhiệm. Trời ơi, anh ba chục tuổi rồi! Đâu phải con nít mà phải có "phụ huynh" đi kèm.

- Không biết! Luật ở Việt Nam vậy đó!- Kim bướng bỉnh- Không chịu thì thôi!

- Nè! Bây giờ anh mới biết vì sao cô bạn đồng hương tên Thụy Vũ của em xinh đẹp tuyệt vời mà trên ba mươi tuổi rồi vẫn không có ai dám nhào vô yêu- Fernando giễu cợt- Còn cô nàng Thuý Hà nữa, chắc ngày
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
<<1...323334
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
» Hợp đồng yêu - Shell
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
123456»