watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Vệ Nam vuốt tóc rồi nói với Lục Song: “Anh ăn cơm chưa?”
“Rồi”.
“Vậy thì em có thể thực hành được chưa?”
Lục Song gật đầu, lới lỏng cà vạt rồi cởi khuy áo. Chu Phóng ngồi cạnh mặt ngệt ra, ghé sát vai nói: “Này, chẳng phải cậu nói không tùy tiện khỏa thân trước mặt người khác sao?”
Lục Song cười bí hiểm: “Ở bệnh viện em đã khả thân rất nhiều lần rồi, bị một đám thực tập sinh thực hành”.
“Thế mới nói cậu không phải là người tùy tiện. Cậu mà tùy tiện thì không phải là người”.
Lục Song nhíu mày: “Đừng nói trắng ra như thế”.
Chu Phóng cười đểu: “Nói lịch sự một chút có nghĩa là da mặt của cậu dày đến nỗi không biết xấu hổ là gì, đúng không?”
Lục Song gật đầu: “Gần như thế”. Nói xong liền cởi áo ra, nói với Vệ Nam: “Tiến hành đi”. Sau đó nằm xuống ghế sofa.
Nụ cười bí hiểm của Chu Phóng khiến Vệ Nam nóng bừng cả mặt. Lục Song kia anh cũng thật là, nói “tiến hành đi” rồi nằm xuống luôn, vẻ mặt còn tỏ ra rất oai hùng nữa chứ. Coi tôi là thú dữ à?
Kết quả, dưới ánh sáng của “Đèn huỳnh quang cao cấp Chu Phóng”, Vệ Nam tay run run, bắt đầu kiểm tra sức khỏe cho Lục Song.
Chu Phóng ngồi cạnh đánh giá: “Sao giống massage thế?”
“Em đang kiểm tra hạch bạch huyết”.
Chu Phóng “uh” một tiếng rồi nói: “Em kiểm tra hạch bạch huyết sao lại sờ ngực?”
Vệ Nam giải thích: “Bây giờ là phổi”.
“Vậy à, vậy thì em nhân tiện nghe xem nhịp tim của nó là bao nhiêu, có vượt quá 100 không? Anh thấy nó có vẻ rất căng thẳng”.
“….Chu Phóng”. Lục Song gắt lên.
Chu Phóng cười: “Hả”
“Anh không phải về à?”
Chu Phóng cười và nói: “Anh vẫn chưa được xem kiểm tra sức khỏe, ở lại quan sát một chút mà. Hơn nữa, tấm da của cậu tốt thế này, quả thực làm anh lưu luyến không rời”.
Vệ Nam đang ấn vào ngực Lục Song. Chu Phóng nói vậy, Vệ Nam căng thẳng nên ấn tay xuống.
“Đau”. Lục Song kêu lên thảm thiết: “Vệ Nam, không phải em đang trả thù anh chứ”.
Vệ Nam ngại ngùng nói: “Xin lỗi, em không khống chế lực”.
Lục Song ngồi dậy và nói: “Xong chưa?”
Vệ Nam gật đầu: “Xong rồi, cảm ơn anh…..” Thực ra vẫn chưa xong, phần bụng vẫn chưa kiểm tra, nhưng Vệ Nam không muốn thực hành tiếp dưới ánh mắt săm soi của Chu Phóng.
Chu Phóng đứng dậy nói: “Xong chưa? Vậy thì mau mau đi uống rượu”.
Lục Song mặc quần áo đang định đi thì Vệ Nam kéo tay anh ta hỏi: “Các anh đi uống rượu ở đâu?”
Chu Phóng cười: “Yên tâm đi, tuyệt đối không đến hộp đêm”.
Chu Phóng lôi Lục Song ra quán rượu gần đó, hai người vừa uống rượu vừa nói chuyện.
Thực ra Lục Song rất buồn bực. Dường như cả công ty đều biết Hạ Vi có chút tình ý với mình. Lục Song cố giấu không nói cho Vệ Nam biết vì sợ cô ấy nghĩ nhiều. Kết quả….đúng là cô ấy nghĩ nhiều thật nhưng hướng suy nghĩ lại khiến Lục Song cảm thấy bị khiêu khích. Người mình yêu trước mặt mình nói “Anh và cô ấy rất đẹp đôi”, đúng là hắt nước lạnh vào mặt.
Xem ra trong thời gian dài đóng giả làm người yêu, trong mắt cô ấy những cái nắm tay, những cái ôm đều là giả. Quan tâm chăm sóc cô ấy cũng bị cô ấy coi là giả. Vệ Nam chỉ đang đóng kịch, còn mình thì hết lòng vì tình yêu ấy.
Lo sợ mang lại áp lực cho cô ấy, vì vậy cố giữ trong lòng không nói ra. Cuối cùng dồn tất cả mọi áp lực lên vai mình.
Vệ Nam rất vui vì có một “người bạn trai giả không yêu mình”, có thể đối phó với sự thúc ép của bố mẹ mà không biết rằng người ấy phải kiễn nhân đến cực điểm mới giả vờ không có tình ý với cô ấy. Vở kịch hai người diễn. Một người chỉ quan tâm học thuộc lời thoại để diễn sao cho tốt. Một người thì nhập vai quá sâu đến nỗi không thoát ra được. Thật là xót xa.
Chu Phóng nói: “Có cần anh nghĩ giúp biện pháp tồi không?”
Lục Song nói: “Anh đã nói là biện pháp tồi rồi thì ai dám nghe?”
Chu Phóng mỉm cười: “Biện pháp tồi còn hơn là không có”.
Lục Song nói: “Thôi được, anh thử nói ra xem nào”.
Chu Phóng lắc lắc chiếc cốc trong suốt trên tay, dõng dạc nói: “Đầu tiên, bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để tỏ tình trước mặt cô ấy. Nếu cô ấy từ chối thì sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu. Nếu cô ấy sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu mà không từ chối thì cô ấy sẽ đau khổ. Vì vậy chi bằng cậu nhân lúc say thử tỏ tình xem sao, để cô ấy hiểu tâm lòng của cậu. Sáng hôm sau tỉnh dậy có thể nói, say quá, không nhớ gì cả”. Nói xong Chu Phóng khoái chí nhếch mép mỉm cười: “Biện pháp này hay không?”
Lục Song cười: “Uh…rất tồi”. Chu Phóng tiếp tục than thở: “Ý nghĩa của cuộc đời không phải là có một ván bài đẹp mà là…”
Lục Song khẽ cười: “Đánh thắng một ván bài đen”.
Hai người nhìn nhau cười rồi rời khỏi quán rượu.
Chu Phóng lái xe đưa Lục Song về nhà. Lục Song mở cửa xe, gió thổi vào mặt, mát lạnh. Anh đã ngà ngà say.
Lục Song ngắm nhìn ánh đèn bên đường, mỉm cười ngẫm nghĩ, thực ra Hứa Chi Hằng có được một ván bài đẹp, Vệ Nam yêu anh ta chân thành trong suốt bao nhiêu năm, hai người có cùng suy nghĩ, nhưng anh ta không biết đánh ván bài ấy, thậm chí hoàn toàn đánh mất Vệ Nam. Có lẽ hoàn cảnh của anh ta khiến anh ta mất đi lập trường, có lẽ anh ta không có dũng khí.
Đến bây giờ, mình thay chân, nhận được ván bài rất tồi tệ. Vệ Nam không quên được Hứa Chi Hằng, thậm chí khắc cốt gi tâm. Khả năng Vệ Nam yêu mình là rất rất thấp, tất cả đều khiến quá trình đánh bài trở nên vô vùng khó khăn. Mình chỉ biết cố gắng hết sức để đánh thật tốt. Nếu thắng thì đó là do may mắn. Còn nếu thua thì cũng là điều bình thường.
Lục Song khẽ thở dài, dù là người tự tin đến đâu thì khi cầm một ván bài đen cũng chỉ biết cố gắng hết sức.
Lục Song đi uống rượu, Vệ Nam ở nhà một mình không biết làm gì nên online chát chít.
Trong thời gian thực tập ở bệnh viện đã biết thêm nhiều điều về các khoa. Vệ Nam rất thích giáo sư este, ý nghĩ muốn vào khoa tim cùng cô ấy xông pha khắp chốn rần bén rễ trong lòng. Đúng lúc ấy lại gặp Diệp Kính Văn trên mạng nên nhắn tin hỏi thăm.
“Anh ơi, con gái làm ở ngoại khoa có mệt lắm không?”
“Nói lắm”.
Vệ Nam không thể phán đoán câu “nói lắm” ấy là trả lời tự động hay là anh ta đang trả lời thật. Thế là lại nhắn thêm một câu: “Nhưng em thấy mình rất có hứng thú với ngoại khoa tim mạch”.
“Ngoại khoa tim mạch? Em muốn chết đến phát điên rồi à?”
Ồ, không phải trả lời tự động. Vệ Nam uống ngụm nước rồi gõ tiếp: “Bây giờ em vẫn chưa quyết định sẽ vào khoa nào. Chỉ là rất hứng thú với ngoại khoa tim mạch, hơn nữa rất thích giáo sư Hà”.
“Hứng thú không thể lôi ra mà ăn được. Thực tế chút đi. Con gái không đủ sức làm ngoại khoa đâu, còn phải chăm sóc con. Anh khuyên em nên từ bỏ ý nghĩ ấy đi. Hơn nữa giáo sư Hà cũng không nhận đệ tử nữ”.
“Vậy ạ”. Vệ Nam cảm thấy hụt hẫng. Xem ra người phụ nữ mạnh mẽ như giáo sư Hà chỉ có thể ngưỡng mộ trong lòng. “Haizz, vậy thì em suy nghĩ đi khoa khác vậy”.
“Thích giáo sư este thế à?”
“Vâng, rất thích”.
“Nhưng em không có chút tố chất nào để trở thành người phụ nữ mạnh mẽ”.
“Đừng có đả kích người khác như thế chứ….”
“Anh thấy em có tình yêu thương bao la, chi bằng đến khoa nhi dỗ trẻ con?”
“….Em rất ghét trẻ con quấy khóc”.
“Không sao, sau này làm mẹ rồi, em sẽ thấy lúc trẻ khóc mới đáng yêu làm sao”.
“……Vẫn còn xa lắm”.
“Xa sao? Anh thấy em để status là ‘bắn ra một mũi tên đầy máu để xuyên vào lòng anh’ chẳng phải là muốn xuyên vào tim ý chung nhân sao? Có ý chung nhân rồi thì chẳng bao lâu sẽ có con. Không phải là em chưa chuẩn bị tư tưởng sinh con đấy chứ?”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Chết! Sập bẫy rồi - King Kong Barbie
» Chuyện tình Kem Kiwi (Kiss the rain) - Dương Thuỳ Dương
» Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình
» Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương
12»