watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Chào ông cháu đi học ạ!
Rồi nó vỗ vỗ vào cái cây gần đó: “Ở nhà ngoan để ông cắt tóc cho đẹp nhé!”
Một ngày mới đầy vui vẻ…nhưng cũng đầy sóng gió…

Chậm rãi vừa đi, vừa mải ngắm nhìn những ngôi nhà thượng hạng ở Itê. Bỗng một chiếc xe màu trắng thắng gấp chặn ngang ngay trước mặt nó, cửa xe mở ra, người trên xe chậm rãi bước xuống, nó xám mặt, đó chính là Đại Bảo.

- “Bạn có muốn quá giang đến trường không?” Nụ cười baby cute đang hút hồn nó.
- À…không, mình muốn đi bộ hơn.
- Lên xe đi!
- À…mình…
Chưa kịp nói xong, một cảm giác quen thuộc, bàn tay ấm và mềm của Đại Bảo như ngày đầu tiên gặp ở trường, kéo nó bước vào trong xe một cách nhanh chóng. Ngỡ ngàng, nhưng Du Du cảm thấy rất tuyệt vời, vì đây là lần đầu tiên được ngồi trong một chiếc xe hơi quý tộc. Cách đó không xa, 1 chiếc xe màu đen đang đứng yên, chờ cho chiếc xe của Kasumi đi khuất, chủ nhân ngồi trong chiếc xe đen ấy mới ra lệnh: “Cho xe đi được rồi”. Người tài xế gật đầu: “Vâng thưa cậu chủ Kazu”…

Du Du mải mê ngắm chiếc xe sang trọng, màu trắng của nó làm Du Du tưởng tượng ra một con bạch mã, mà chủ nhân của Bạch mã sẽ là Hoàng tử…Chiếc xe này liệu có khác gì với chiếc xe màu đen của Thiên Tư và Thiên Tứ hay đi không? Ánh mắt Kasumi nhìn nó đầy thú vị. Những câu hỏi ngỡ ngàng, như: “Đây là cái gì?”, “ Cái này dùng ra sao?”…nó giật mình văng ra cái ghế khi nhấn nhầm vào cái nút gì đó mà thình lình cái màn hình LCD từ đâu kéo xuống. Cả anh tài xế và Đại Bảo đều bật cười khi thấy sự ngô nghê của nó. Khi chiếc xe gần đến trường, Du Du chợt nhớ ra điều gì đó rất đáng sợ, nó quay sang ngay:

- Mình nhờ cậu một việc được không? Nó ấp úng.
- Giữ bí mật rằng cậu sống ở Itê chứ gì?
- Sao…sao…cậu biết, mặc dù tớ sống ở đó, nhưng tớ không phải con nhà giàu mà chỉ là…
- Cả trường đang truy tìm nhân vật thứ 6, mà tớ thấy cậu không ra mặt, chứng tỏ cậu có lý do riêng mà! Yên tâm đi, mình là bạn thân của INNO mà!

Đại Bảo không để nó nói hết câu. Nó không biết cậu ta có biết cái vế còn trống kia là chữ “Oshin” hay không, nhưng cậu ta biết nó từ INNO Gia, điều đó thật là khó hiểu, nhưng cậu ta hứa sẽ giữ bí mật nên nó cũng không quan tâm nữa. Xe dừng trong khuôn viên trường, một đám nữ sinh đã mai phục từ bao giờ, bao quanh xe, các nữ sinh hô tên Đại Bảo liên tục. Lúc này Du Du phát hiện ra rắc rối nhưng đã muộn. Anh tài xế xuống xe mở cửa cho Đại Bảo trước, cậu ấy bảo cứ ngồi yên trong xe nên nó không hề nhúc nhích. Cậu ta đi vòng qua và mở cửa xe phía Du Du, và mời nó bước ra. Hành động lịch thiệp đó không làm cho nó vui vẻ, mà trái lại gây cho nó ngỡ ngàng và hoang mang vô cùng. Chẳng lẽ anh ta không nhìn thấy những ánh mắt hình viên đạn, những ánh mắt sắc như dao, căm thù, ngạc nhiên, khinh biệt dành cho một đứa nhà quê như nó hay sao. Du Du bước xuống trong tiếng xào xáo xung quanh. Du Du liên tục xua tay phân bua: “À, chỉ là đi nhờ thôi!”. Chưa kịp thuyết phục được ai thì tên Đại Bảo đã nắm tay nó kéo đi trong muôn vàn ánh mắt ngỡ ngàng, kể cả nó…
Sóng gió chưa thực sự bắt đầu…

***

- “Ồ, nghe nói cậu đi chung xe với Đại Bảo hả?” Đông Nghi tò mò hỏi nó, xung quanh trong lớp cũng có khá nhiều cặp mắt không mấy thiện cảm đang soi mói.
- Chỉ là gặp giữa đường và cậu ấy đi nhờ thôi!
- Ganh tỵ thật đấy, các hotboy chưa bao giờ cho ai quá giang cả, lúc trước có cả đống người mai phục gần đấy để được đi nhờ, mà chưa bao giờ thành công cả, bọn họ đều phớt lờ, xem ra cậu là người đặc biệt đấy!

Du Du không cho đó là điều may mắn, mà trái lại, bắt đầu từ bây giờ nó phải thật cẩn thận trước những ai yêu thích Đại Bảo, chỉ vì lên xe đi cùng với chàng hotboy thứ 3 của A1.
- Cậu có quan hệ gì với Đại Bảo?
Một giọng nói lạ từ phía sau lưng làm Du Du vô cùng hoảng hốt. Một cậu bạn cùng lớp, trông vô cùng bảnh bao, và thanh tú, nhưng ánh mắt nhìn nó lại y hệt những cô gái bu quanh chiếc xe vừa nãy.
- À, mình chỉ là tiện đường đi nhờ xe thôi.
- Có thật không?
- Thật mà. Cậu nghĩ sao khi ghép đôi một đứa như tôi với Đại Bảo?
- Chẳng hợp tí nào.
- Thì đúng vậy, bởi vậy không có gì đâu.

Cậu bạn này coi bộ cũng dễ bắt chuyện. Cậu ta không quá kiêu căng như các thành viên khác trong lớp, nhưng Du Du cảm thấy có điều gì đó hơi lạ lạ.
- Mình là Du Du, mình có thể biết cậu tên gì được không?
- Tôi là Nobu.
- Nobu? Tại sao cậu lại quan tâm đến Đại Bảo như vậy?
- Không liên quan đến cậu.
Sau vài câu trò chuyện, vẻ mặt lạnh lùng của cậu ta lại trở về như cũ. Du Du biết nếu mình có khai thác tiếp cũng không được gì thêm, nên đành quay lên.

Giờ nghỉ trưa, Du Du đi tìm cho mình một vị trí yên tĩnh cho riêng mình, nó rón rén, tránh những cặp mắt thù địch. Cuối cùng nó tìm được một góc khuất trên khu sân thượng của khối 10. Có hẳn một cái bậc cho nó ngồi và trải bữa ăn trưa của mình ra đó. Nó không dám ngồi ăn trưa cùng Đông Nghi, vì sợ Đông Nghi sẽ phát hiện ra hộp cơm “dị” của nó mất. Nó hít một hơi thật dài, trên sân thượng thật là mát, gió lồng lộng, dễ chịu, y như đứng trên cánh đồng của Đum Cha, chỉ có điều là không có mùi thơm của những cây cỏ quen thuộc. Nó mở hộp cơm của mình ra, thích thú ngồi ăn. Có ít nhất là 2 khuôn mặt ở A1 sửng sốt khi hộp cơm của họ được bao bọc một cách quá con nít, một hộp màu vàng, và một hộp màu xanh…

Hết giờ trưa, Du Du quay về lớp, nó thấy Thiên Tư đang đi ngược chiều. Nó đoán ra ngay mà không lưỡng lự giữa 2 anh em, vì ánh mắt khinh miệt đang hiện rõ trên mặt hắn ta, nhìn thấy nó mà vẫn như không. “Lửa hận” trong lòng nó đang bùng lên sùng sục, nhất là cú quê hôm qua ở phòng Thiên Tứ, báo hại nó đứng chết trân không biết giải thích thế nào, cũng may Thiên Tứ chỉ cười và giải vây cho nó bởi câu nói: “Cô bé đừng để ý đến lời chọc ghẹo của Thiên Tư”, và rồi còn vụ cơm hộp sáng nay, bao nhiêu đó thôi cũng đủ nó ăn tươi, nuốt sống cái tên hách dịch này. Cả 2 vẫn bang bang thẳng đường mình đi, và nếu tiếp tục như vậy, họ sẽ va vào nhau, nhưng dường như không có ai có ý định nhường đường cả. Du Du hất cái mặt có nó lên, và bước đi rất vững vàng. Đến giao điểm của 2 người, nó vẫn ưỡn mình ra, cố tình cho có sự va chạm, để cho Thiên Tư biết con nhà nông như nó mạnh đến cỡ nào. “Cốp!” . Vai và một phần cánh tay va vào nhau rõ mạnh, nó vẫn lướt qua như không có gì xảy ra, một cái liếc xéo của Du Du gửi đến Thiên Tư, nó thì thầm đủ cho 2 người nghe: “Ở trường, tôi với cậu ngang nhau, không phải cậu chủ với người làm, bởi vậy đừng nghĩ tôi sẽ nhường cậu”, rồi nó giơ chân đạp thật mạnh xuống chân Thiên Tư. Chưa chuẩn bị được tình huống bất ngờ này, cậu ta “dính đòn”, co chân lên vì đau. Du Du bước đi sung sướng, vì trả được phần nào mối thù, nhưng vẻ mặt thì chẳng vui vẻ tí nào, ngược lại còn nhăn nhăn như khỉ. Đi được một đoạn khá xa, nó nép vào bức tường, xoa xoa cái vai, cái tay và bàn chân đau vì dồn lực quá lớn. Thiên Tư đứng tại chỗ một mình, cũng đang xoa xoa thương tích, cậu ta lẩm bẩm:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
» Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
1234...789»