watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Nhìn vậy thôi chứ Đốc Long có hẳn một lượng fan rất lớn, nhưng vì biết tính cậu ta không ưa kiểu bám theo nhặng xị, nên các fan chỉ lẳng lặng lập ra hẳn cả trang web, ca tụng sự lạnh lùng, hắc ám của cậu ta đó! Đông Nghi giải thích.
Người tiếp theo là ******* Nami Ánh Linh, một nữ sinh nhìn rất đặc biệt. Không mang hình tượng một tiểu thư nhu mì, Ánh Linh có mái tóc hớt ngắn rất cá tính, khuôn mặt sáng và xinh tươi, đôi mắt Ánh Linh trông rất lém lỉnh, một đôi mắt biết cười. Cũng có khá nhiều bạn trai đang bu quanh Ánh Linh để làm quen, một số bạn nữ cũng lại gần vì muốn kết bạn với một cô bạn rất đặc biệt này. Nó đang nghe Đông Nghi tả về những con người sẽ nổi đình nổi đám trong trường Nhất Kim năm nay. 2 đứa mải mê nói chuyện, nên không thể nào nhận ra từ phía trong lớp 10A1, có những ánh mắt nhìn nhau không bình thường, đặc biệt phải kể đến là ánh mắt của Đốc Long dành cho Thiên Tư, và ánh mắt của Ánh Linh dành cho Thiên Tứ. Một lớp học mà e rằng đầy rẫy những chuyện chẳng lành sắp xảy ra, và sẽ liên quan nhiều đến Du Du.
- Còn một nhân vật nữa cũng đến từ Itê, nhưng không hiểu sao người bạn này rất bí ẩn, chưa ai biết tên hay gia thế, không biết cả là nam hay nữ, mà đặc biệt là lại không học ở A1, có nguồn tin cho rằng nhân vật này đang ẩn nấp trong các lớp còn lại, và mọi người đang ráo riết săn lùng profile của nhân vật VIP này, nghe đâu chỉ mới chuyển đến ở Itê.
Du Du nghe Đông Nghi nói mà người nó túa mồ hôi và rùng mình, nhân vật được nhắc đến, chính là nó, một đứa nhà quê, tên Ling Du Du.


CHƯƠNG 3: GHÉT RA MẶT!


Du Du rảo bước về nhà, nó vừa tiếp xúc với một ngôi trường hoàn toàn mới, nơi toàn đại gia và quý tộc. Lại còn cái “truyền thống” hotboy, hotgirl làm nháo nhạo cả lên, bây giờ nó còn mang cả một gánh nặng, vì nếu lỡ ai đó biết nó đến từ Itê… Ôi, một ngày mệt mỏi, nhưng cũng vui, vì bù lại, ít ra nó có một người bạn, là Đông Nghi, đầy thân thiện và không hề kiêu ngạo, không chê nó xấu hay không quá tò mò về gia đình nó. Nó vào phòng thay đồng phục và bắt đầu bữa trưa tại phòng ăn dành cho nhân viên INNO Gia.
Phòng sinh hoạt cho người làm nằm phía sau, đây là dịp Du Du được hội ngộ hầu hết các nhân viên trong nhà. Hôm qua khi mới đến, Du Du chỉ ăn qua loa phần bánh mà mình còn, chứ chưa có dịp xuống phòng nhân viên. Có khoảng 10 người đang ở trong đó. Khi nó bước vào chẳng ai nói gì cả, không khí khá ngột ngạt, trông ai cũng tất bật chuẩn bị bữa trưa, kể cả chị Uyển Thanh. Du Du quyết định phá tan bầu không khí này:
- Dạ, xin chào mọi người, cháu là nhân viên mới, tên là Du Du ạ!

Lúc này mọi người mới chịu ngẩng lên, nhưng lại nhanh chóng trở về công việc của mình, không ai mảy may trả lời nó một câu. Nhưng Du Du vẫn kiên nhẫn, nở nụ cười rất tươi:
- Mong mọi người chỉ bảo thêm ạ!
Nó quyết tìm cho bằng được một ánh mắt đứng về phía nó, nhưng dường như không có gì ngoài sự im lặng, rồi bỗng chợt có tiếng nói vang lên:
- Mọi người sao vậy, mau giới thiệu về mình cho cô bé đi chứ, còn cháu, mau ngồi vào chỗ đi, ta sẽ đi lấy phần ăn cho cháu!
Du Du thầm cảm ơn “ân nhân” vừa nãy, và trong lòng hớn hở vô cùng. Thì ra đó là bà bếp trưởng Khaly, bà là đầu bếp ở nhà này, nấu ăn cho cả bà chủ, 2 cậu chủ và nhân viên, có một chị phụ bếp giúp bà. Bà Khaly không cười nói với nó, nhưng ánh mắt thì vô cùng trìu mến. Buổi ăn trưa , mọi người giới thiệu tên chỉ khi nó hỏi tới, và nó là người nhỏ tuổi nhất. Có khi chính những người trong này cũng không biết hết tên tuổi nhau, vì họ chẳng thấy mở miệng bao giờ, tất cả chỉ im lặng. Vẫn chưa nói gì nhìu với mọi người, nhưng nó tin rằng nó sẽ dần dần làm cho không khí nhà ăn gần gũi hơn, và có một kế hoạch hẳn hỏi, khi nó nhìn thấy ánh mắt trìu mến mà ông Ô giành cho bà Khaly.

Nghỉ ngơi xong, Du Du bắt đầu công việc của mình, dọn dẹp tầng trên. Du Du làm rất kĩ càng, dọn sạch sẽ hành lang, lau từng chiếc lọ, từng bức tranh. Phần nặng nhọc nhất chính là đến dọn dẹp 2 căn phòng u ám kia. Nó gõ cửa phòng Thiên Tư, giọng nói run run:
- Tôi vào dọn dẹp phòng ạ!
Không trả lời, nó kiên nhẫn gọi thêm vài lần nữa. Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn, nhất là đối với đứa cứng đầu như nó. Nếu có một cái kéo trong tay, nó tưởng tượng sẽ cắt nát tên này ra, cắt sạch sẽ quần áo, mái tóc lãng tử của hắn.
- Cậu không mở cửa thì tôi sẽ xông vào đó!
Chờ thêm một chút mà vẫn không động tĩnh gì, Du Du lùi lại vài ba bước để lấy đà xông vào cánh cửa kia. Trong khoảnh khắc mà toàn thân nó sẽ chạm vào cánh cửa bằng một lực khá mạnh để đạp đổ tấm gỗ ấy, thì mọi chuyện lại không phải như vậy. Nó đang rơi vào không trung, hố đà và lao vào…lòng của một thân hình to cao của một tên con trai, vì đúng lúc ấy, không sớm hơn, không trễ hơn, tên đáng ghét kia lại ra mở cửa đúng lúc ghê!

Rầm! Cả 2 ngã nhào xuống sàn trong phòng Thiên Tư. Cũng may mà không ai chứng kiến cái tình huống khó coi này, nó nằm đè lên trên mình hắn ta, mặt lại gần mặt nữa chứ, nó đang không biết giải quyết thế nào. Nhưng khoảng im lặng nhanh chóng bị phá vỡ bởi tên con trai “không có lòng người” kia. Hắn hất mạnh Du Du sang một bên một cách thô bạo, không cần biết đó là một đứa con gái, đẩy y hệt như một trái bóng, làm Du Du lại thêm một cú ngã đau đớn, ê hết cả mông và vai. Hắn hậm hực, đứng dậy phủi phủi tay chân, quần áo, không thèm chìa tay ra đỡ Du Du dậy như những đứa con trai khác thường làm, lại còn lớn tiếng:
- Cô làm cái quái gì vậy?
Du Du ấm ức không chịu nổi, muốn khóc òa lên, nhưng nó phải cứng rắn để đối đầu với tên kia. Nó khó khăn đứng dậy:
- Tôi vào dọn phòng mà cậu không mở cửa, sợ cậu bị gì tôi phải xông vào!

Lý do quá chính đáng, làm cho hắn ta không thể nói gì hơn.
- Bây giờ cậu có đồ gì cần giặt đưa tôi để đem xuống phòng giặt!
Trong giây lát, hình như trong đầu Thiên Tư vừa nghĩ ra trò gì đó thú vị lắm, hắn cười nhếch mép một cái, ánh mắt đầy gian xảo. Thiên Tư bắt đầu cởi nút cái áo sơ mi trắng đồng phục đang mặc trên mình, từng nút một trong sự ngỡ ngàng của Du Du. Một tình huống nguy hiểm, nó há hốc mồm, bước lùi lại từ từ. Đến khi cái áo được tháo nút xong, Thiên Tư cởi hẳn ra, để lộ cái thân trần phía trên đầy lực lưỡng, rồi tiến về phía nó, ánh mắt đầy ẩn ý. Mặt nó đang nóng bừng lên vì sợ, nó giơ tay thủ võ, toàn thân run rẩy:

- Anh đứng lại, anh tính làm gì đó, tôi la lên bây giờ!

Nhưng Thiên Tư vẫn không ngừng lại, tiến về phía nó trong tư thế cởi trần. Đến khi không thể lùi được nữa, nó bị dồn vào chân tường, nó nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị một cú hét thật to, thì bất ngờ bị 1 cái áo đập vào mặt....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»