watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Vì hôm nay khá mệt mỏi, nên nó giao cho Thiên Tư một đống bài tập để làm, chứ bây giờ không đủ sức để giảng bài nữa. Thiên Tư cũng không nói gì, vì thấy vẻ mặt của nó cũng bơ phờ, và mệt mỏi lắm rồi. Sáng nay cậu ta cũng thấy nó lau chùi cả cái phòng khách rộng lớn, nên tốt nhất bây giờ không thể chọc giận vô ổ kiến lửa được. Du Du nhìn theo nét chữ của cậu chủ, mà mắt mờ dần, mờ dần. Nó cố gắng căng cái mắt nó ra, nhưng dường như chẳng có cái gì chiều theo ý nó, và nó gục xuống bàn, ngủ từ lúc nào không hay.
Thiên Tư đang làm bài, khi nhìn qua cô “gia sư” đang ngủ, cậu ta bực mình, định đánh thức dậy, nhưng bàn tay Thiên Tư chưa chạm vào người Du Du thì đã rụt về một cách nhẹ nhàng. Thiên Tư ngắm Du Du đang ngủ gục trên bàn mình. Bỗng dưng có một cảm giác rất lạ. Cậu ta nhìn nó bằng một ánh mắt vô cùng khác so với ngày thường. Mái tóc xơ đúng hệt nhà quê, vầng trán cao, chứng tỏ đây là một người rất cứng đầu, đôi mắt lúc nào cũng ngây ngô, không biết gì, cái mũi nho nhỏ nhưng thở ra những tiếng rất to khi ngủ, chẳng dịu dàng tí nào. Gò má nhô cao, nhìn vô cùng dữ dằn, và cái miệng tuy nhỏ, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng cãi tay đôi …nhưng tất cả những cái xấu xí ấy, kết hợp lên khuôn mặt này, và đặc biệt trong lúc này… trông sao mà…mà…đáng yêu như vậy! Không gian yên tĩnh, khoảng cách giữa 2 đứa bây giờ làm tim Thiên Tư đập mạnh đến lạ lùng. Từ trước đến giờ, cậu chưa bao giờ ngắm nhìn Du Du trìu mến như vậy. Nhận thấy thái độ lạ lùng của chính mình, Thiên Tư vội vàng quay đi.
- Mình làm sao vậy trời, sao tim đập nhanh vậy?
Rồi cậu ta từ từ quay lại, để xem cảm giác ấy có phải là thật hay không? Không biết tình cảm lúc này thế nào, nhưng dường như Thiên Tư đang cúi gần người xuống về phía khuôn mặt Du Du. Cậu ta từ từ nhắm mắt lại, và dường như điểm đến là…cái môi nhỏ xíu của nó. Và đúng giây phút đó…

- Cạch!

Tiếng mở cửa làm cho Thiên Tư giật mình, vội vàng chuyển đổi sắc mặt.

- Trời ơi, dạy học mà ngủ chảy cả nước miếng ra bàn tôi rồi nè, gớm quá đi!
Thiên Tứ vào phòng mà quên gõ cửa, phản ứng của Thiên Tư rất nhanh nhưng cũng rất lúng túng, Du Du lúc này mới chùi bọt mép từ từ mở mắt. Thiên Tư vội vàng đứng dậy, hành động cứ luống cuống như vừa làm một việc gì đáng xấu hổ hay là tội lỗi lắm, cậu ta vội vã đến nỗi va phải thành giường, rồi run run với lấy cái ly uống nước, ánh mắt ngượng ngùng nhìn đi đâu đó.
- Ủa đó là cái ly không mà, làm gì có nước.
Du Du và Thiên Tứ cùng đồng thanh khi thấy việc làm khó hiểu đó. Thiên Tư giật mình, nhìn lại cái ly mình đang uống, quả thật không có nước bên trong, xấu hổ quay lên nhìn 2 người đang trố mắt nhìn hành động lạ thường. Rồi cậu ta quạt quạt cái tay lên khuôn mặt đang nóng bừng của mình: “Trời hôm nay nóng quá”. Cả Du Du và Thiên Tứ đều bắt đầu kéo áo khoác của mình rồi hơi co co lại, run run, vì rõ ràng thời tiết buổi tối hôm nay hơi lạnh.

- Xin lỗi vì hôm nay tôi mệt quá, nên ngủ quên đi mất.

Du Du chùi chùi cái miệng, hơi quê quê khi biết sự có mặt của Thiên Tứ, mà cái tên đáng ghét này, làm gì cứ phải hét toáng lên như thế, làm người ta xấu hổ quá đi mất.
- Hôm nay chủ nhật mà 2 người cũng học nữa à? Đại Bảo đang rủ chúng ta đi nè, rủ cả cô bé nữa. Cậu ta cũng biết là Du Du làm việc ở đây rồi.
- Thôi mình không đi đâu, mình muốn ngủ lắm! Hai cậu cứ đi đi nha!
- Nhưng mà cô phải lau sạch cái bàn rồi mới được về phòng nghe chưa.
Du Du liếc xéo Thiên Tư một cái khi cậu ta đứng dậy đi cùng Thiên Tứ. Cậu ta tự dưng nổi nóng lạ lùng. Vẻ mặt Thiên Tứ nhìn 2 người có vẻ gì lạ lắm, dường như cậu ta đã nhìn thấy gì trước đó…

***

Du Du leo lên sân thượng, đem theo hộp cơm xinh xinh, miệng ca hát véo von, một ngày đối với nó thật êm đềm. Cánh cửa sân thượng vừa mở, nó đã thấy Đốc Long đứng đó. Nó lại gần và vỗ vai thằng bạn.
- Lại có chuyện gì làm cho cậu buồn nữa đây?
Bất chợt cậu ta quay sang, khuôn mặt đầy lo âu, ánh mắt của cậu ta như đang trực chờ òa khóc.
- Tôi phải làm sao đây?


CHƯƠNG 13: NHÂN VẬT MỚI


Du Du đi dọc về phía hành lang lớp mười, vì mải nghĩ ngợi lung tung nên nó va phải một người đang đi phía ngược chiều. Nó vội vàng cúi người xin lỗi, chưa cả kịp nhìn xem đó là ai. Chỉ nghe có 1 giọng nói vô cùng nhẹ nhàng: “Không sao đâu”. Vô cùng dịu dàng, giọng nói người này làm nó cảm mến ngay. Nó ngước lên nhìn thì bị hút hồn bởi một bạn trông rất xinh đẹp. Mái tóc uốn xoăn, khuôn mặt sáng ngời, giống như một thiên thần, nhưng không mặc đồng phục của trường. Nét mặt bạn ấy rất phúc hậu, mà bằng chứng là không hề trách cứ Du Du dù đã va phải, mà còn cười rất tươi. Mặc dù là con gái, nhưng Du Du bị bạn ấy hớp hồn về vẻ ngoài rất giản dị nhưng lại rất lộng lẫy ấy.
-Bạn có thể cho mình biết phòng hiểu trưởng ở đâu không?
Du Du như người mộng du, chỉ tay về phía phòng hiệu trưởng. Chỉ khi bạn ấy cảm ơn và đi khuất, Du Du mới nhận ra sự ngốc nghếch và không ra gì của mình, chẳng nói được lời nào, chỉ biết há hốc miệng nhìn, ấn tượng cho học sinh TOYO thật là xấu. Nhưng có một điều, ánh mắt của bạn ấy rất quen, dường như Du Du đã gặp ở đâu rồi…nó cố gắng suy nghĩ, nhưng mãi không thể nào nhớ ra được, có thể là một minh tinh, diễn viên nào đó, hoặc có lẽ là do Du Du tưởng tượng mà thôi.

***

Du Du bước đi vô hồn, vừa mới gặp Đốc Long trên sân thượng làm nó cứ suy nghĩ mãi câu nói lấp lửng của cậu ta:
-Cô ấy đã trở về rồi, tôi phải làm sao đây!
“Cô ấy” có phải là nhân vật mà bấy lâu nay Du Du muốn tìm hiểu hay không. Nếu quả thật bây giờ mà cô ấy xuất hiện thì mọi bí ẩn sẽ được giải đáp. Đang vừa đi vừa suy nghĩ, bất chợt trước mắt mình, Du Du thấy chân tay bỗng rụng rời, khuôn mặt méo xệch đi, là Thiên Tứ…Thiên Tứ đang đi cùng và cười rất tươi với…với…một cô gái rất xinh đẹp, mà cô gái đó chính là người nó vừa va phải lúc nãy….

Du Du đứng nép vào để quan sát được kĩ hơn. Nó không tin vào mắt mình nữa. Nụ cười mà nó rất thích, cậu ta chỉ cười với nó chứ không hề biểu hiện ở trường. Vậy mà bây giờ Thiên Tứ đã dễ dàng trao cho cô gái lạ mặt, chứng tỏ cô ấy là cũng là người đặc biệt. Mới đây thôi nó rất hâm mộ, chẳng lẽ bây giờ lại ghét bạn ấy chỉ vì lý do vớ vẩn này, bạn ấy xinh đẹp đến thế cơ mà. Du Du trở về lớp, trong lòng nặng trĩu. Vừa vào chỗ, cô bạn Đông Nghi và NObu đã chồm sang hỏi han.
-Làm gì mặt bí xì vậy, cậu biết tin gì chưa, có một học sinh lớp 12 du học về và học ở trường mình.
Du Du nghĩ ngay đến bạn nữ nó va phải, hóa ra chị ấy lớp 12, vậy mà trông chị ấy thật trẻ trung. Nhưng nếu lớp 12 thì tại sao lại cười và đi chung với Thiên Tứ cơ chứ? Nó càng thêm buồn, vì chứng tỏ cô ấy thật sự rất thu hút để mọi người đồn đại ngay ngày đầu tiên chuyển trường.
-Ừ, mình thấy chị ấy rồi, chị ấy rất xinh đẹp.
-Chị ấy cũng đến từ Itê đó!
-Itê?
-Cậu ở đó mà không biết sao? Chị ấy nổi tiếng trường này cách đây một năm, nhưng vì lý do gì đó đã đi du học, và bây giờ quay về.

-Mà nghe nói chị ấy là chị của Nami Ánh Linh, tên là Nami Nhật Thy.
-Là chị của Ánh Linh, nhưng sao chẳng giống gì vậy, nhìn chị ấy dịu dàng, còn Nami rất nam tính.
-Ai mà biết được!

Lớp đã vào tiết học, Đông Nghi thôi không nói nữa. Trong đầu Du Du bây giờ bao nhiêu thứ hỗn loạn. Chẳng phải Đông Nghi vừa nói cô ấy đến từ Itê sao, cô ấy vừa mới quay về từ nước ngoài, Đốc Long lại vừa bảo người con gái cậu ấy thích vừa quay về, vậy chẳng lẽ…chẳng lẽ…Đầu Du Du như vỡ tung vì những cái nó đang nghĩ. Một sự việc quá logic mà không cãi vào đâu được, và đến bây giờ Du Du mới nhớ ra ánh mắt quen thuộc của chị Nhật Thy mà Du Du đã ngờ ngợ đã gặp ở đâu rồi, đó chính là trong tấm hình ở phòng Thiên Tư…Vòng luẩn quẩn bắt đầu được tháo gỡ rồi đây.....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
» Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
» Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
1234...789»