watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Đã gọi điện thoại chưa? – Hoàng Sĩ Nghiêm đột nhiên lên tiếng hỏi.
- Dạ, ông chủ. Chắc nó sắp đến rồi – Tên mập kia liền cúi người trả lời ngay lập tức.
Hoàng Sĩ Nghiêm hài lòng gật đầu tiếp tục theo dõi trận đấu.
Cuối cùng cũng bị Cảnh Phong chân đạp tay đấm ngã hết cả đám, ôm bụng rên la. Cảnh Phong đánh xong thì hừ mũi nhẹ, anh phủi phủi quần áo mấy cái, xua đi mấy vết bụi bẩn do chân bọn đàn em gây ra. Cảnh Phong với vẻ mặt lạnh lùng khó dò xét quay lại nhìn Hoàng Sĩ Nghiêm hỏi:
- Như vậy thì ông chủ Nghiêm đã hài lòng chưa?
- Haha….đánh có vài con tép riêu mà cũng bày đặt lớn giọng – Giọng của Hưng đại bàng từ xa vang tới nói với vẻ khinh thường.
Cảnh Phong quay đầu ra sau nhìn Hưng đại bàng đang đi tới.
- Cảnh Phong, lúc nãy mới là màn dạo đầu cho cậu thôi. Bây giờ mới thực sự là thử thách nè – Hoàng Sĩ Nghiêm lớn tiếng nói với Cảnh phong, ánh mắt của ông ta trở nên nham hiểm vô cùng.
Cảnh Phong giờ mới biết thủ đoạn cao siêu của Hoàng Sĩ Nghiêm, ông ta quả không hổ danh là con cáo già. Đầu tiên là làm cho anh vui mừng vì những đối thủ vô cùng nhẹ ký, nhưng thực chất là ông ta là muốn tiêu hao bớt sức lực của anh rồi tung ra con át chủ bài. Ai chẳng biết Hưng đại bàng nổi tiếng về đánh đấm như thế nào.
- Ông chủ, anh Lục, hai người gọi em đến là để em giúp hai người dẹp đi cái thằng cao ngạo này đúng không? Yên tâm, em nhất định sẽ cho hắn bò lăn bò càng, không bao giờ cho hắn có dịp thoát khỏi đây chạy trốn đâu – Hưng đại bàng kể công, ưỡng ngực đắc ý nói. Lâu rồi hắn không có đánh nhau, hôm nay xem như hắn được hưởng lạc một chút mà thôi.
Hưng đại bàng nhìn Cảnh Phong, hắn ta vẫn rất tức tối anh vì mấy lần bị phỗng tay trên địa bàn, lần này phải trả thù rửa hận mới được.
- Không phải đâu Hưng – Năm Lục – Người đàn ông mập với cái đầu trọc in hình con rắn trên cánh tay lên tiếng thay cho Hoàng Sĩ Nghiêm nói – Cảnh Phong muốn gia nhập với chúng ta, ông chủ gọi chú mày đến là để kiểm tra năng lực của cậu ta. Nếu Cảnh Phong thật sự có thực lực, cậu ấy sẽ cùng chú mày tiếp quản công việc thay ông chủ.
- Cái gì? – Hưng đại bàng ngạc nhiên vô cùng, hắn trừng mắt nhìn Cảnh Phong , hắn tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại – Anh Lục , anh đang nhầm lẫn điều gì à? Cậu ta là người của đối thủ cạnh tranh của chúng ta mà - Bây giờ thì không nữa rồi. Cậu ta bị lão Thạch đuổi ra ngoài vì ghe ghét và ganh tỵ - Anh Lục bèn nói – Ông chủ chúng ta dù sao cũng là một người trọng nhân tài, cho nên muốn đào tạo Cảnh Phong cho thật tốt.
- Nhưng mà…..- Hưng đại bàng nghẹn lời không nói được gì nữa. Chia bớt mặt bằng của hắn chính là chia bớt tiền, hắn thật chẳng mong túi tiền của mình hay người của mình bị lấy đi lần nữa.
- Được rồi. Chẳng phải cậu tự tin có thể đối đầu với Cảnh Phong chứ?
Hưng đại bàng liếc ánh mắt sáng như dao nhìn Cảnh Phong. Hắn ta nhanh chóng bước ra mặt đối mặt với Cảnh Phong.
Cảnh Phong cũng bất động vì điều đó, anh chưa từng giao đấu với Hưng đại bàng cho nên không đánh giả được thực lực của hắn.
Cả hai đứng gườm nhau, hai chân di chuyển chẳng khác nào một khúc gổ. Thay vì đứng yên như lúc nãy, lần này là Cảnh Phong ra tay trước. Anh lao đến vung nấm đấm về phía Hưng đại bàng, quả nhiên là Hưng đại bàng cũng rất có nghề, hắn nhanh chóng né người và hồi đáp một nấm đấm khác.
Cảnh Phong cũng nhanh chóng đưa tay làm một thế đỡ đòn hất cánh tay của Hưng đại bàng ra. Quả thật là một cuộc chiến vô cùng sôi nỗi, hai bên có thực lực ngang như nhau, lại đều là dân võ nên hai người đã có màn giao đấu đẹp mắt vô cùng.
Cảnh Phong có chút đuối sức, hơi thở trở nên rối loạn một tí, nhưng ra đòn vẫn chính xác.
Cả Hưng đại bàng và Cảnh Phong đều bị đối thương đánh nhau gần chết. Hưng đại bàn biết Cảnh Phong bị đau vai, hắn ta lập tức tấn công bên phần vai phải của mình. Cảnh Phong bị trúng hai đấm liên tiếp ở đó, anh lão đảo ngã xuống, Hưng đại bàng đâu ngốc nghếch hắn ta lợi dụng điều này …..

Hưng đại bàng lao đến đấm một đấm thật mạnh vào mặt Thiên Phong, khiến cả người anh nằm rạp xuống mặt đất.
Hắn đắc ý thu tay về, đứng thẳng lưng dậy khinh thường nhìn Cảnh Phong. Sau đó ném lại một câu:
- Đúng là vô dụng.
Sau đó hắn quay lại nhìn Hoàng Sĩ Nghiêm nói:
- Ông chủ, thấy trận này thế nào.
Hoàng Sĩ Nghiêm không nói gì , anh đưa mắt nhìn ra sau lưng Hưng đại bàng, Hưng đại bàng cũng quay đầu nhìn lại, Cảnh Phong đã đứng dậy từ lúc nào.
Cảnh Phong nhìn Hưng đại bàng , đưa tay lau khóe miệng bị chảy máu của mình, anh ung dung nói:
- Cám ơn đã gãi ngứa.
Mặt Hưng đại bàng biến sắc, nhưng vẫn nở nụ cười nhìn Cảnh Phong nói:
- Cảnh Phong, thể diện đàn ông đúng là cần phải giữ, nhưng so với thể diện thì tính mạng càng quý giá hơn. Tao khuyên mày, đừng nên bày đặt tỏ vẻ anh hùng gì nữa. Cứ chấp nhận chịu thua đi, tao sẽ bỏ qua cho mày.
- Hưng đại bàng, mày nói sai rồi. Thể diện đàn ông là thứ đáng trân trọng nhất, chỉ có hạng đàn bà mới không cần thể diện mà thôi. Tính mạng tao cần phải giữ, thể diện càng phải giữ nhiều hơn – Cảnh Phong cười đến điềm tĩnh đáp, nụ cười lạnh vô cùng.
Một câu nói chửi xéo rõ ràng đến như thế khiến Hưng đại bàng tức điên lên, hắn lần này hùng hổ lao đến Cảnh Phong tung nấm đấm, nhưng lần này, Cảnh Phong không đáp đòn hắn như trước nữa mà anh chọn giải pháp tránh đòn. Tránh đòn không tốn quá nhiều sức lựa của Cảnh Phong, nhưng Hưng đại bàng thì lại tốn khá nhiều sức lực, bởi vì hắn ra đòn hết sức mình, cố gắng hạ gục Cảnh Phong.
Mà hắn càng muốn đánh bại Cảnh Phong thì càng nôn nóng mất bình tĩnh.
Cảnh Phong né đòn, lùi lại mấy bước nhìn hắn giễu cợt, anh đưa ngón tay trỏ ngoắt ngoắt khiêu khích Hưng đại bàng, khiến hắn điên tiết lên. Mặt hắn tối ầm lại, ánh mắt như lửa đốt, quyết ý hạ gục Cảnh Phong cho bằng được.
Nhưng hắn ỷ mình sức trâu, cứ ra đòn mạnh, cuối cùng thì hơi thở hắn trở nên nặng nhọc hơn, cơ bắp bắt đầu nhức mỏi và rời. Động tác dường như chậm lại.
Cảnh Phong nhếch môi cười nhạt, đã đến lúc anh ra tay rồi.
Anh nhanh nhẹn chụp lấy nấm đấm vừa tung ra của Hưng đại bàng, khiến hắn hơi bất ngờ vì nãy giờ hắn vốn là người chủ động, còn Cảnh Phong lại là người bị động. Cái bất ngờ phản công của Cảnh Phong tuy có khiến Hưng đại bàng khựng lại, nhưng người nhiều kinh nghiệm như hắn cũng chẳng quá nao núng. Trước khi Cảnh Phong kịp tung đòn với hắn, hắn đã xoay người tung gối hướng phần bụng của Cảnh Phong nhắm đến. Cảnh Phong lập tức dùng khủy tay giáng mạnh xuống đầu gối đang nâng lên của hắn, ngăn chặn đòn. Sau đó chụp lấy cổ áo của Hưng đại bàng, kéo thân người hắn về phia mình lên gối thúc vào bụng hắn, tiếp đó là một cú đá gạt chân khiến hắn ngã nhào xuống đất. Cuối cùng là một cú đấm thật mạnh vào mặt hắn, kết thúc.
Cảnh Phong trả lại cho Hưng đại bàng cú đấm vào mặt hắn, ăn miếng trả miếng, trả lại cho hắn tất cả những đòn mà hắn đã sử dụng với anh.
Hưng đại bàng vừa ôm bụng, vừa chảy máu miệng, nằm vật dưới đất rên rỉ.
Cảnh Phong cười khẩy một cái rồi phủi tay đứng dậy. Anh đưa tay ôm lấy bả vai đã bắt đầu đau nhức của mình. Trước khi đến đây, Hải đã tiêm cho anh một liều thuốc giảm đau loại cực mạnh. Cho nên dù vết thương vẫn chưa lành, nhưng việc đánh nhau đối với Cảnh Phong cũng không quá vất vả. Hưng đại bàng quá chủ quan, ỷ vào việc vết thương trên vai Cảnh Phong vẫn chưa lành mà khinh địch....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
1234567»