- Tú đi về nhanh vậy.
- Mình chỉ mua một ít thịt mà thôi – Cẩm tú không quay lưng, giọng ngèn ngẹn đáp.
Giọng Cẩm Tú đột nhiên khác lạ khiến Kiều Chinh lo lắng, cô không nghĩ Cẩm Tú nghe được nội dung của mình với Cảnh Phong, tưởng cô có chuyện gì bèn hỏi:
- Tú sao vậy?
- Không có gì. Cảnh Phong tỉnh chưa? – Cẩm tú né tránh câu hỏi của cô, quay sang đặt câu hỏi với cô.
- Anh ấy tỉnh rồi, cũng bớt sốt rồi.
- Cháo xong rồi, mình múc ra, Chinh đem lên cho anh ấy đi. Mình có chút việc bận nên về trước đây. Chinh ở lại chăm sóc anh ấy giúp mình đi – Cẩm Tú nhanh chóng cho cháo ra một cái tô sành nhỏ, sau đó bê đến đưa cho Kiều Chinh.
Kiều Chinh giờ mới phát hiện mắt Cẩm tú cũng đã đỏ hoe lên, cô kinh ngạc hỏi:
- Bạn khóc sao?
- Lúc nãy đi đường bị bụi bay vào mắt, giờ lại bị hành làm cay mắt, cho nên mắt đỏ thế thôi , chứ có việc gì mình phải khóc đâu – Cẩm Tú vội vã thú nhận, sau đó giục cô mang cháo lên cho Cảnh Phong – Mua đi đi, kẻo cháo nguội không tốt. Cháo hành nóng giải cảm, rất tốt cho sức khỏe. Mình nấu nhiều lắm, đến chiều, nếu mình không quay lại, Chinh hãy hâm cháo lại cho anh ấy ăn. Thuốc mình để trên bàn kia, nhớ ép anh ấy uống.
- Mình biết rồi. Có chuyện gì mà Tú phải về gấp sao?
Kiều Chinh hơi lấy làm lạ, tuy thái độ Cẩm Tú với Cảnh phong luôn có phần lạ hơn so với các cặp anh em họ thông thường khác, ở họ dường như không giống lắm, nhưng Kiều Chinh ngây thơ tin là Cảnh phong đối xử tốt với em họ, cho nên Cẩm tú đặt biệt quý anh hơn.
Tuy vậy, thấy độ ngăn cản Kiều Chinh với cảnh Phong của Cẩm Tú có phần vô cùng kì lạ, dường như chỉ muốn tách hai người ra xa nhau. Giờ lại bảo cô chăm sóc Cảnh phong, giống như cho cô cơ hội tiếp cận anh vậy, điều này khiến Kiều Chinh phải suy nghĩ rất nhiều, không khỏi thắc mắc.
- Mình phải đi làm thêm ở công ty bác, Chinh quên rồi sao? – Cẩm tú quay lưng đáp, cô với tay lấy giỏ xách đeo lên vai.
Kiều Chinh lúc này mới nhớ ra, cô gật đầu, tay bê tô cháo được đặt trên một cái dĩa để không bị nóng một cách cẩn thận, cô nhìn Cẩm Tú vui vẻ chúc một câu:
- Chúc Tú làm việc vui vẻ nhé
Cẩm Tú không đáp , cô bước ra ngoài đóng sập cửa lại.
Kiều Chinh thở dài , đành bê cháo bước lên lầu cho Cảnh Phong ăn.
Khi Kiều Chinh bước vào với tô cháo nóng trên tay, nhưng không thấy Cẩm Tú.
- Cẩm Tú đâu?
- Cô ấy có chút việc bận nên về trước rồi, dặn em đem cháo và thuốc lên cho anh – Kiều Chinh cẩn thẩn bê cháo tiến đến giường Cảnh Phong.
Kiều Chinh để cháo lên cái bàn cạnh đầu giường, cô kéo một cái ghế đến gần giường ngồi xuống chớp mắt nhìn Cảnh Phong nói:
- Anh ăn cháo đi.
Nói xong cô hơi cúi đầu xuống ngồi nghịch móng tay mình.
- Em không giúp anh ăn à ? – Cảnh Phong bất chợt lên tiếng hỏi.
Kiều Chinh tròn mắt, cô nhớ lần trước cô phải giả vờ đanh đá mới có thể đút cháo cho anh ăn, cho nên cô không nghĩ anh chờ cô giúp mình ăn lần nữa.
- Nhanh lên – Cảnh Phong có chút sốt ruột giục.
- Vâng – Kiều Chinh vui mừng liền cầm muỗng quậy từng muỗng cháo thôi nguội giúp Cảnh Phong ăn.
Kiều Chinh mím môi nhìn Cảnh Phong ăn hết tô cháo nóng mà mình vừa bê lên với vẻ hài lòng vô cùng, cô nhìn những giọt mồ hôi tóat ra trên mặt anh, liền dùng khăn chậm lại. Đang lau mồ hôi,ngón tay cô chạm nhẹ vào gương mặt anh, tay cô chợt khựng lại , cô giương mắt nhìn Cảnh Phong.
- Sao vậy? – Thấy cô đột nhiên bất động, Cảnh phong hơi nghiêng đầu đăm chiêu nhìn cô hỏi.
Kiều Chinh lắc đầu khẽ cười đáp:
- Không có gì? Đột nhiên em nghĩ, có phải mình đang nằm mơ hay không? Em có thể ngồi bên cạnh nhìn ngắm anh thế này, còn được chạm vào anh nữa.
Nói xong thì gương mặt Kiều Chinh lập tức đỏ bừng lên.
- Vậy thì em mau tỉnh lại đi – Cảnh Phong bật cười, anh đưa tay cốc đầu cô một cái, khẽ lườm.
- Cảnh Phong! Khi anh cười, trông anh rất đẹp trai, em thích thấy anh cười như thế này. Sau này anh cứ cười như thế này có được không? – Cô mở to đôi mắt long lanh của mình nhìn anh, khóe môi hồng e thẹn cười ngượng nói tiếp – Khi anh cười càng thu hút người khác hơn.
Cảnh Phong từ trước đến giờ, tuy biết rằng vẻ ngoài của anh thu hút rất nhiều cô gái, nhưng họ chỉ dám bày tỏ sự ngưỡng mộ sau lưng anh mà thôi. Từ trước đến giờ, anh chưa từng để con gái đến gần mình, càng không để ý những lời của họ nói về mình. Hôm nay lại nghe Kiều Chinh khen ngợi như thế, gương mặt anh có chút hồng hào, anh khẽ tằng hắng để che dấu cảm giác xấu hổ của mình.
Sau khi Cảnh phong uống thuốc xong, anh nhìn Kiều Chinh nói:
- Được rồi. Em mau về nhà đi, anh muốn nằm nghỉ - Nói rồi Cảnh Phong trượt người nằm xuống giường, anh xoay lưng lại với Kiều Chinh.
Vài phút sau, Cảnh Phong thử nghiêng người quay lại xem xét ở phía sau mình, anh thấy Kiều Chinh đang đưa chống cằm , mắt không chớp nhìn anh. Anh thở dài một hơi, quyết định quay sang phía cô, mắt đối mắt với cô, nhìn cô không chớp mắt.
Kiều Chinh thấy Cảnh Phong đột nhiên nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt của anh rất đẹp, đầy sự quyến rũ khiến Kiều Chinh cảm thấy như có một ngọn lửa đang cháy dữ dội trên gương mặt mình, gần như bỏng rát. Cô vội đưa tay che đi hai gò má đỏ bừng của mình, xoa nhẹ nhàng, mắt lúng luyến nhìn Cảnh Phong mắc cỡ hỏi:
- Sao anh lại nhìn em như vậy chứ?
- Rõ ràng là em nhìn anh trước mà – Cảnh Phong khẽ cười hỏi vặt lại cô.
- Em đâu có nhìn trực diện như anh đâu – Cô xấu hổ khi bị anh bắt quả tang nên ấp úng đáp.
- Vậy em xoay lưng đi, để anh nhìn em xem thế nào. Em có biết, bị em nhìn như thế, anh thấy phiền lắm biết không? Cái này người ta gọi là quấy nhiễu - Cảnh Phong vừa nói vừa mĩm cười nhìn cô với ánh mắt trêu chọc – Nói thật đi, em không có ý đồ xấu nào với anh đó chứ?
- Hả…..- Kiều Chinh há hốc miệng, không ngờ Cảnh Phong lại trêu chọc cô như thế, cô bối rối xấu hổ nói – Em chỉ là muốn được nhìn anh thêm một chút nữa thôi mà.
- Kiều Chinh, con trai khác với con gái, con trai mà bị nhìn như thế, họ sẽ lập tức muốn cô gái đó – Cảnh Phong hơi nhích người để mặt anh đối mặt với Kiều Chinh.
- Em…em phải về đây, anh nghỉ ngơi đi – Kiều Chinh bị Cảnh Phong dọa cho sợ hãi, cô vội vàng đứng bật dậy run run nói – Có gì anh hãy gọi điện cho em, em sẽ tới ngay, chiều em sẽ quay lại xem anh thế nào. Uhm, nếu anh còn thấy đói, vẫn còn cháo dưới bếp.
Cảnh Phong nhìn vẻ lúng túng hoảng hốt muốn tháo chạy của Kiều Chinh mà cố gắng nhịn cười. Cho đến khi Kiều Chinh ra khỏi phòng, nụ cười mới tắt. Anh ngã người trên giường mắt mở to nhìn lên trần nhà.
“ Cảnh Phong! Kiều Chinh là con bài tốt nhất của chúng ta hiện nay. Anh đừng chừng chừ nữa, mau khống chế cô ấy, giúp chúng ta đoạt được mục đích đi” – Lời của Hải đêm qua không ngừng thôi thúc anh.
Bàn tay Cảnh Phong siết chặt, mắt anh nhắm lại. Có những thứ một khi đã quyết định rồi thì không có cơ hội quay đầu lại.
Cảnh Phong ngồi dậy kéo hộc bàn ra, trong ngăn bàn có một khung hình, trong khung hình là tấm hình còn sót lại của gia đình anh. Trong khung hình, ba mẹ và em gái anh đều cười hạnh phúc.
Nếu không phải Hoàng Sĩ Nghiêm lừa ba anh khiến ông ở tù rồi phẫn uất mà tự vẫn, nhà của bị tịch thu hết tất cả không có lấy một đồng thì em gái anh chắc chắc sẽ không chết. Mẹ anh cũng không vì thế mà phát điên, anh cũng không phải sống cuộc sống mà bản thân không thích này.
Món nợ này là Hoàng Sĩ Nghiêm nợ anh, anh nhất định phải bắt lão ta trả lại gấp đôi.
Cảnh Phong nhấc điện thoại lên gọi cho Cẩm Tú, Cẩm Tú vừa nhấc máy, anh đã khàn giọng hỏi ngắn gọn:
- Em đã thấy.
- Em đã thấy anh ôm cô ấy – Cẩm Tú nghèn nghẹn giọng đáp, sau đó im lặng vài giây cô mới nói tiếp – Cảnh Phong, anh nói cho em biết đi, những cái đó không phải là sự thật đúng không? Anh là đang làm theo kế hoạch của anh Hải đúng không?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








