watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Anh …anh định làm gì? – Kiều Chinh xoay người nhìn thấy hành động của Cảnh Phong thì sợ hãi run rẩy hỏi.
- Có biết cách chứng minh tình yêu chân thật nhất là gì không? – Cảnh Phong nhìn cô, ánh mắt giễu cợt, khóe môi cong lên đầy sự thích thú. Anh từng bước tiến lại cái giường, đối mặt với Kiều Chinh, Cảnh Phong khụy một chân xuống giường, sau đó anh dùng tay trái hạ người xuống sát gần Kiều Chinh. Gương mặt anh kề sát gương mặt cô, hơi thở của anh bao phủ lên gương mặt cô càng khiến gương mặt cổ đỏ hồng lên, thậm chí Cảnh Phong có thể nghe rõ nhịp tim đập mạnh của Kiều Chinh.
- Thế nào , không phải em muốn chứng minh là em yêu tôi hay sao? Cách chứng mình tốt nhất là ở đây – Ánh mắt Cảnh Phong nhìn khắp người Kiều Chinh rồi dừng lại trên bờ ngực đang phập phồng lo lắng sợ hãi của cô lộ rõ dục vọng.
Mặt Kiều Chinh tái xanh, tuy cô nghĩ Cảnh Phong là người là loại đàn ông háo sắc, nhưng người như anh, có lẽ đối với chuyện ăn nằm với một hai cô gái là chuyện tự nhiên mà thôi. Cô không nghĩ là anh đang muốn đùa giỡn với cô, nhất là với ánh mắt đó. Cô đẩy mạnh anh ra khỏi người cô khi những ngón tay anh bắt đầu lần theo cúc áo cô muốn cởi nó ra. Cảnh Phong bị ngã bật ra giường, cánh tay bị thương của anh bị cô chạm mạnh khiến Cảnh Phong đau đớn rên rĩ, dù anh đã cố gắng kìm nén cơn đau.
Kiều Chinh đứng bật dậy, định chạy ra ngoài, nhưng nghe tiếng rên của Cảnh Phong thì dừng lại, cô quay đầu nhìn lại Cãnh Phong thì thấy máu từ vết thương của anh thấm ra ngoài chiếc băng trắng, thắm luôn cả chiếc áo sơ mi mà anh đang mặc. Cô đưa tay lên che miệng hoảng hốt kêu:
- Máu…anh chảy máu rồi…
Hai tay cô giơ về phía anh, bối rối loay hoay chưa biết thế nào, nhất là vẻ mặt của Cảnh Phong đầy đau đớn khiến cô hối hận vô cùng.
- Em xin lỗi, em xin lỗi…em không cố ý – Cô mếu máo nói, giọng gần như khàn đi.
Cảnh Phong vốn rất đau nhưng thấy vẻ mặt như mếu gần khóc của cô, trong lòng bỗng rộn rạo cảm xúc khó diễn tả, anh không muốn thấy cô khóc, cho nên anh ghiến chặt răng nén cơn đau vào bên trong, cố gắng tõ vẻ bình tĩnh nói:
- Không sao.
Kiều Chinh ngẩng đầu nhìn những giọt mồ hôi vì cơn đau và sự chịu đựng mà bắt đầu túa ra thì cắn chặt môi, nhìn anh ấy náy và hối hận vô cùng.
- Tủ quần áo, bên tay trái – Cảnh Phong thở dài nhìn cô nói, Kiêu Chinh không hiểu gì tròn mắt nhìn anh – Hộp đựng thuốc – Cảnh phong chỉ đáp nhẹ, Kiều Chinh lập tức hiểu ngay, cô vội vàng chạy đến tủ quần áo mở cửa lấy tủ thuốc ra, chuân bị giúp Cảnh Phong băng bó lại.
Cầm tủ thuốc quay lại thì thấy Cảnh Phong đã nhắm mắt dựa người vào thành giường, chắc chắn là vết thương rất đau nên mới thế. Kiều Chinh bước thật nhẹ, rồi nhẹ nhàng đặt hộp thuốc xuống giường, cô hít mạnh đưa hai tay về phía Cảnh Phong. Có chút ái ngại, hai má đỏ bừng lên, khi tay cô chạm vào nút áo của anh để cởi nó ra.
Cảnh Phong đang nhắm mắt thì cảnh thấy bàn tay đang chạm vào mình, anh vội chụp bàn tay đó lại. Cảm thấy bàn tay cứng đờ trong tay mình. Anh mở mắt ra nhìn thì bắt gặp ánh mắt cùng gương mặt đỏ của Kiều Chinh, cô ấp úng giải thích cho hành động tự tiện cời áo nam giới của mình:
- Em giúp anh cơi áo để thay băng.
Cảnh Phong nghe vậy thì từ từ buông tay rồi khẽ gật đầu để yên cho cô làm.

Kiều Chinh liền tháo từng cái nút áo của anh từ trên xuống dưới, thân hình cùng làn da đồng sáng của Cảnh Phong dần hiện ra trước mắt của cô. Kiều Chinh bụm môi cúi đầu, cô không dám ngẩng lên cứ thế giúp anh cởi áo rồi lấy bông băng ra giúp anh thay mới. Kiều Chinh thật sự làm rất cẩn thận, cô tỉ mỉ nhẹ nhàng, sợ mình vô ý mạnh tay sẽ khiến Cảnh Phong thấy đau. Càng cố gắng nhẹ tay thì cô càng căng thẳng rất nhiều, khiến hơi thở của cô mạnh hơn, hơi thở của cô bay ra chạm vào da anh, nóng rực. Cảnh Phong bị hơi thở của cô làm kích động vô cùng, cả thân người cô cũng tiến sát gần anh, anh có thể cảm nhận được mùi hương nhẹ từ cô tỏa ra. Gương mặt cô thanh tú, làn da trắng hồng, không có chút tì vết nào cả. Khi cô cúi đầu, anh có thể nhìn thấy rõ những sợi lông mi mảnh khảnh nhưng hơi cong của cô, khiến anh nghĩ đến ánh mắt đẹp trong suốt, dường như không có chút vẩn đục nào, một đôi mắt đẹp. Cảnh Phong cảm thấy gương mặt này đang dần tiến sát vào trái tim anh. Trái tim co thắt mạnh không theo một quy luật nào cả, bất giác hơi thở của Cảnh Phong cũng trở nên nóng hổi.
Kiều Chinh cũng không phải lần đầu nhìn thấy đàn ông cởi trần, nhất là đàn ông có cơ bắp 6 múi như Cảnh Phong. Nhưng đây là lần đầu tiên cô ở gần thậm chí còn tiếp xúc với cơ thể này. Da Cảnh Phong lại là làn da rám nắng khỏe mạnh, cộng với thân hình 6 múi, quả thật đủ làm mê mệt biết bao cô gái. Kiều Chinh ban đầu có chút xấu hổ ngượng ngùng, nhưng cô không hề có loại tâm tư nào khác ngoài việc giúp anh băng bó vết thương, cho nên cô rất chuyên tâm làm. Nhưng khi hơi thở của anh phủ trên đỉnh đầu cô, khiến những sợi tóc có chút rung chuyển, cảm giác trên đỉnh đầu càng khiến sự căng thẳng của cô dồn dập hơn, cô vội vàng băng thật nhanh để rời xa anh trước khi trái tim cô nhảy vọt ra ngoài không kiềm chế được.
- Á…- Cảnh Phong bị đau bèn rên nhẹ một cái.
- Sao vậy, anh bị đau hả? Xin lỗi…xin lỗi…- Kiều Chinh hốt hoảng ngẩng đầu lí nhí xin lỗi.
Cảnh Phong đang cúi đầu xuống nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô, vết thương bị động khiến lưng anh cụp xuống thấp hơn. Kiều Chinh ngay lúc này lại ngẩng đầu nhìn lên, hai gương mặt liền kề sát nhau, bốn mắt giao nhau giống như có lực hút. Hơi thở gấp gáp của cả hai bao trùm lấy nhau, cảm giác nụ hôn lần trước bỗng tràn về, là mật ngọt là suối mát cũng chẳng thể nào diễn tả được. Chỉ có trái tim thôi thúc muốn được thử cảm giác đó lần nữa.
Lúc bình thường, lý trí con người luôn luôn làm chủ tất cả mọi thứ. Ai cũng cho rằng lý trí quyết định thời khắc hành động của con người. Nhưng thật ra, tình cảm mạnh hơn lý trí, bởi vì một khi tình cảm dâng trào thì lý trí bị mờ nhạt ngay, giống như trăng sáng tỏ khắp mọi nơi, nhưng chỉ cần một đám mây vô tình bay ngang, mây sẽ bị che phủ ngay lập tức.
Cảnh Phong từng cho rằng, anh là người có khả năng khống chế rất tốt, không bao giờ để tìm cảm làm chủ lý trí, hơn nữa lòng thù hận của anh với Hoàng Sĩ nghiêm được ngấm sâu vào máu, giống như chỉ cần ngừng hận thù ông ta, anh sẽ chết ngay lập tức, đối với Kiều Chinh anh luôn xác định rõ, ngoài việc thông qua cô tìm hiểu bí mật của Hoàng Sĩ Nghiêm chứ không có chút day dưa tình cảm, càng sợ day dưa tình cảm với cô. Anh có thể có tình cảm với bất cứ người nào ngoại trừ cô, càng không muốn bản thân sau này sẽ cảm thấy ray rứt lương tâm nếu như hủy hoại cả cuộc đời cô. Cho nên khi Hải đề nghị anh quyến rũ cô, dùng cô làm cầu nối để ở bên cạnh Hoàng Sĩ Nghiêm, anh chỉ trả lời: “Muốn suy nghĩ thêm” chứ không nhận lời Hải.
Giờ đây đối mặt với gương mặt kề sát của cô, cảm xúc của Cảnh Phong đã gần như nhấn chìm lý trí của anh. Trái tim thôi thúc muốn níu giữ, muốn thưởng thức vị ngọt và mát lành của bờ môi cô lần nữa. Ánh mắt dần trở nên trầm đục hơn, máu nóng trong người lưu thông ngang dọc càng khiến lý trí quay cuồng nhường cho cảm xúc tình cảm chi phối.
Cảnh Phong hé môi chạm nhẹ vào vành môi của cô tạo một sự tiếp xúc nhẹ nhàng giống như thăm dò, gửi hương vị của ly rượu mà anh sắp uống để rồi sau đó nhanh chóng uống cạn. Một cái tiếp xúc nhẹ lại giống như là luồng điện mạnh chạy qua khiến không chỉ bờ môi cảm giác tê mà cả cơ thể cũng dần trở nên tê liệt. Lý trí thật sự nhấn chìm bởi nụ hôn tham lam, một nụ hôn sâu đến ghẹt thở. Cái cảm giác phá bỏ rào cản chìm trong cảm giác ngọt ngào luôn khiến con người say đắm....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»