watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Hải nói sơ qua kế hoạch của mình cho Cảnh Phong và Thái biết, đang nói giữa chừng thì Kiều Chinh đã đi lên, cả ba liền trầm mặt im lặng.
- Em đã bỏ quần áo dơ vào máy giặt rồi, nhưng mà…- Kiều Chinh ngượng ngùng đỏ mặt lí nhí nói – Em không biết làm thế nào để nó giặt cả. Xưa nay đều là người giúp việc của em làm, cho nên…
Hải bật cười đứng dậy bảo cô:
- Để anh dạy em.
Kiều Chinh đành ngoan ngoãn đi theo sau Hải. Hải vừa đi vừa nói với Kiều Chinh:
- Em giúp anh nấu cơm được không? Cảnh Phong cần nhiều dinh dưỡng, thức ăn bên ngoài không dinh dưỡng lắm.
- Em không biết nấu cơm – Kiều Chinh lần nữa xấu hổ nói.
- Không sao, giúp anh lặt rau là được rồi – Hải cười cảm thông bảo.
Kiều Chinh nhìn Hải với ánh mắt cảm kích vô cùng, cô nghe Hải bảo gì liền làm theo. Trong ấn tượng của cô, Hải là anh chàng cởi mở thân thiện, không lạnh lùng như Cảnh Phong, không khó gần như Thái. Hải trò chuyện với Kiều Chinh, anh khôn khéo xoay vòng về cuộc sống gia đình cô, hỏi về công việc của ba Kiều Chinh, Kiều chinh thật thà, hỏi gì trả lời nấy. Cảnh Phong đứng tựa cửa nhà bếp, anh thấy Kiều Chinh luôn miệng cười vui khi Hải nói một câu chuyện dí dỏm nào đó. Cô hồn nhiên vô tư, không hề biết mình đang bị người ta lợi dụng, trong lòng anh bỗng cảm thấy khó chịu. Anh cảm thấy ghét cái vờ hiền lành ngốc nghếch này của cô, càng ghét hơn chính bản thân mình đang đi lợi dụng sự ngây thơ của cô. Anh cau mày quay người tự dặn lòng mình:” Cảnh Phong! Mày phải dứt khoát, không thể yếu lòng, không thể thương xót cho cô ta. Hãy nghĩ đến mẹ và em gái của mày”
Nghĩ đến em gái nhỏ của mình, Cảnh Phong không khỏi đau lòng, ánh mắt tròn xoe đen lấp lánh của Kiều Chinh hiện ra cùng nụ cười tươi sáng của cô, luôn khiến Cảnh phong nhớ đến em gái nhỏ. Cũng ánh mắt ngây thơ, nụ cười tươi sáng đó. Cho nên mỗi khi nhìn thấy cô, Cảnh Phong lại nghĩ đến em gái mà không đành lòng làm mất đi nụ cười cùng ánh mắt này của cô.
Anh vẫn luôn áy náy vì lợi dụng cô, lại thấy cô giống em gái, bất giác anh lại đối sử dịu dàng với cô lúc nào chẳng hay.

Woa….em không ngờ anh Hải lại nấu cơm ngon đến thế - Kiều Chinh nếm thử thức ăn do Hải nấu, tuy không ngon bằng người giúp việc nhà cô, cũng không ngon bằng Cẩm Tú nhưng so với cô thì phải nói là quá giỏi rồi. Huống hồ anh lại là đàn ông con trai, mà là dạng con trai lăn lộn giang hồ thế này, cô tự hỏi liệu Cảnh Phong có biết nấu ăn hay không?
Kiều Chinh bất giác liên tưởng đến vẻ mặt lạnh lùng của Cảnh Phong khi mặc tạp dề nấu ăn thì sẽ ra thế nào? Cho dù nghĩ, Kiều Chinh cũng không nghĩ đến việc có ngày nhìn thấy một đại ca giang hồ lại mặt tạp dề nấu ăn. Cô khẽ bật cười, né mặt hồng lên, ánh mắt lấp lánh trở nên mờ hồ. Bộ dạng cô bị Hải phát hiện, anh cười trêu cô:
- Món ăn anh nấu có thật là ngon đến mức khiến em cười như kẻ ngốc thế không?
Kiều Chinh xấu hổ vội vàng thu lại nụ cười của mình, cô rửa tay thật sạch, rồi bảo:
- Sao anh nấu cơm giỏi thế.
- Tụi anh đều là trẻ mồ côi, nếu không biết nấu ăn, có mà chết đói – Lời nói của Hải rất tự nhiên nhưng trong giọng nói có phần chua xót mang nỗi buồn khiến người ta nghe thấy trở nên ái ngại.
Kiều Chinh chưa bao giờ gặp tình huống như thế này, cô biết mình đã chạm vào nỗi đau lòng của Hải, muốn giúp anh xoa dịu nhưng chẳng biết làm thế nào, nên chỉ dịu dàng nhìn anh nói:
- Anh đã từng khóc vì nỗi đau của mình chưa?
- Anh tưởng em sẽ nói anh đừng buồn, em hiểu nỗi buồn của anh là như thế nào, hoặc nói tất cả đều là số phận, hãy chấp nhận nó để tồn tại chứ - Hải bất ngờ nhìn cô rồi bật cười nói.
Kiều Chinh cười cười lắc đầu đáp:
- Không ai hiểu đích xác nỗi buồn của người khác, bởi vì mỗi người cảm nhận một nỗi buồn khác nhau. Nhưng cách giải quyết nỗi buồn nhanh nhất là khóc một trận thật lớn, khóc đến gần khô cạn nước mắt để nỗi buồn theo nước mắt trôi đi. Có lẻ đó là cách giải quyết của bọn con gái yếu đuối của bọn em, nhưng thật ra là con người ai mà không một lần phải khóc chứ. Nếu không thể khóc trước mặt người khác, thì có thể âm thầm khóc một mình. KHóc một lần trút hết nỗi buồn ra khỏi người mình, như vậy cuộc sống sau này sẽ vui vẻ hơn. Còn hơn cứ chứa nỗi đau trong lòng, rồi oán trách ông trời đã tạo cho mình một số phận bất hạnh đến như thế. Không phải số phận quyết định con người, mà là con người quyết định số phận. Số phận có chứ đựng nhiều gian nan không phải là để con người đau khổ mà là để con người mạnh mẽ hơn mà thôi.
Hải không ngờ một cô gái như Kiều Chinh, từ nhỏ đến lớn sống trong nhung lụa, chưa từng trải nghiệm một nỗi buồn sự vất vả khổ sở của cuộc đời. Vậy mà có thể nói ra một lời nói có thể khiến người ta vừa cảm động , cảm thấy thoải mái tâm hồn, có thể xua được nỗi đau buồn của mình hơn những lời động viên an ủi nhạt nhẽo khác.
Hải đưa mắt nhìn thẳng Kiều Chinh, mắt cô tròn đen, hái má hồng hồng lúm luyến yêu kiều, anh cảm thấy tim mình đập mạnh trước nụ cười nhẹ của cô. Trong lòng Hải run lên, anh muốn chạm tay vào gò má hồng với làn da trắng mịn kia. Bàn tay không tự chủ, giơ lên hướng gò má đỏ hồng của Kiều Chịnh định chạm vào.
- Cơm nấu xong chưa? – Giọng của Thái chợt vang lên đầy lạnh lẽo khiến cả hai đều giật mình quay đầu nhìn lại, không ngờ Cảnh Phong cũng đứng ở đó, ánh mắt của anh nhìn lướt qua họ, tuy không nói gì nhưng thần sắc của anh không được vui cho lắm trước hình ảnh thân mật của hai người kia.
- Cơm nấu xong rồi – Hải tự nhiên như không đáp, nhìn Thái và Cảnh Phong mời – Ngồi xuống bàn luôn đi.
Cảnh Phong và Thái chẳng đợi mời tiếng thứ hai, hai người kéo ghế ngồi xuống bàn. Cảnh Phong nhạ nhàng ngồi xuống ghế chờ đợi, nhưng Thái thì không, anh dằn mạnh cái ghế, liếc Kiều Chinh vẻ khó chịu vô cùng. Kiều Chinh cuối gằm mặt, lúc nãy thấy động tác của Hải khiến cô không khỏi bối rối, muốn lẫn tránh nhưng còn e ngại. Không ngờ vì vậy mà bị Cảnh phong bắt gặp, có lẽ anh sẽ hiểu lầm cô với Hải. Lòng cô buồn bã vô cùng trước vẻ mặt bình thản như không có gì của anh. Nhưng thái độ thù địch của Thái càng khiến cô khó xử hơn.
- Mặc kệ cậu ta – Hải an ủi cô.
Nấu cơm xong, Kiều Chinh nghĩ đã đến lúc mình phải về nhà rồi. Cô mang nét mặt buồn bã giúp Hải dọn cơm xong xuôi. Cô nhìn họ mở miệng nói:
- Mọi người ăn cơm vui vẻ, em phải về nhà rồi. Cháo mọi người.
- Khoan đã – Kiều Chinh đang quay người định rời khỏi đây thì Hải đã kêu cô dừng lại.
- Sao ạ? – Kiều Chinh trong lòng bỗng xuất hiện một tia vui mừng, ánh mắt rạng rỡ, cô quay lại nhìn Hải hỏi.
- Anh và Thái có chuyện gấp phải đi. Tay Cảnh Phong vẫn còn chưa lành, vẫn chưa thể tự gấp thức ăn. Em giúp anh chăm sóc cậu ấy có được không? – Hải nhìn cô đề nghị.
- Được ạ - Kiều Chinh như vừa bắt được vàng, cô sốt sắng gật đầu, nhưng chợt nghĩ đến Cảnh Phong, cô khẽ liếc mắt nhìn anh, môi mím chặt lại. Quả nhiên Cảnh Phong đã đáp:
- Không cần.
- Vậy em về đây – Trên mặt Kiều Chinh hiển thị nỗi thất vọng rõ rệt, cô lí nhí nói.
- Đừng nghe anh ấy. Thấy anh ấy lớn xác như vậy thôi chứ cũng chưa tự chăm sóc tốt cho bản thân được đâu. Nếu em cũng bỏ mặ anh ấy, nói không chừng vết thương sẽ nhiễm trùng , cánh tay của anh ấy không khéo sẽ bị cưa bỏ đó – Hải nhìn cô buông lời đe dọa.
Mặt Kiều Chinh thất sắc ngay, cô hốt hoảng nói:
- Như vậy thì…
- Quyết định như vậy đi – Hải đẩy cô đến gần Cảnh Phong, anh chỉ đưa mắt nhìn Hải có chút khó chịu, nhưng không còn phản đối nữa. Xong hải kéo Thái đang ăn dở rời đi khiến Thái không khỏi càu nhàu – Trời đánh còn tránh bữa ăn mà....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Trường học Vampire - Thuyuuki
» Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born
» Oxford thương yêu - Dương Thụy
1234»