watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

nhìn Cẩm Tú bắt đầu có chút cảm tình.
- Dạ, con cám ơn hai bác đã không xem con như người ngoài – Cẩm Tú cười nói.
Vào đến phòng, bà kiều Lan lôi ra rất nhiều thứ như đồ lưu niệm, quần áo, trang sức đẹp, đắc tiền….mà hầu như đều
là mua cho Kiều Chinh, nhưng Kiều Chinh dường như có hứng thú với bánh kẹo hơn. Giờ thì Cẩm Tú đã hiểu vì
sao, Kiều Chinh chẳng thích thú gì với chúng, cô có quá nhiều, đến nỗi cảm thấy chúng quá vô vị. Trong lòng Cẩm
Tú bỗng thấy tủi thân vô cùng, nếu cuộc sống ở nhà cô chỉ cần bằng 1 phần trăm Kiều Chinh thôi, cô cũng cảm thấy
may mắn vô cùng rồi.
- Đây là quà của cháu – Bà Kiều Lan cầm một hộp quà lớn và máy hộp quà nhỏ đưa cho Cẩm Tú.
- Dạ, cháu được bác thương cho ở nhờ, cháu đã vô cùng biết ơn, cháu nào dám đòi hỏi gì thêm. Với lại những phần
quà này chắc là rất đắt, bác cứ để cho Kiều Chinh – Cẩm Tú vộ vàng từ chối ngay, mặc dù cô vô cùng muốn nhìn
ngắm chúng
- Không sao, cháu cứ nhận đi, cái này cũng không đắt lắm – Bà Kiều Lan cười nhạt, đối với bà, những thứ này
chẳng đáng bao nhiêu cả - Cháu cứ coi mình là con cháu trong nhà, nhận cho bác vui.
Cẩm Tú run run nhìn bà Kiều Lan với lòng biết ơn vô hạn , cô thận trọng nhận lấy mấy món quà mà bà Kiều Lan
mua cho mình. Kiều Chinh đang ăn bánh lúc này mới hứng thú quay đầu nhìn rồi giục Cẩm Tú:
- Mau mở ra xem đi, mẹ mình mua đồ thì không bao giờ lệch size đâu.
- Con đó, mau lau chùi tay cho sạch sẽ để, kẻo cầm vào làm dơ mất – Bà Kiều Lan nhìn con gái trach yêu.
Kiều Chinh cười hì hì rồi lấy khăn giấy lau sạch tay rồi nhanh nhảu giúp Cẩm Tú mở chiếc hộp lớn nhất ra, Kiều
Chinh tròn mắt thích thú lôi ngay ra chiếc váy màu xanh lam nhạt bằng lụa rất đẹp, cô vội ướm thử lên người Cẩm
Tú, rồi hối thúc Cẩm Tú, vào phòng tắm thử xem nhanh lên.
Cẩm Tú cười ngượng đành vào trong thử đồ, khi cô bước ra một cách êu kiều, nhẹ nhàng càng khiến chiếc váy bằng
lụa mặc trên người cô trở nên thanh thoát hơn. Kiều Chinh không khỏi kêu lên một tiếng :” Đẹp quá”, khiến Cẩm Tú
đỏ bừng gương mặt.
Trò chuyện thêm một lúc thì cả hai trở về phòng Kiều Chinh, Kiều Chinh bảo Cẩm Tú cứ thế mà mặc về phòng
chụp vài tấm hình làm kỷ niệm, vô tình chạm mặt ông Sĩ Nghiêm vừa từ phòng bước ra. Hoàng Sĩ Nghiêm nhìn theo
bóng Cẩm Tú khóe môi cong lên, ánh mắt sáng rực

Hôm sau, Kiều Chinh được Cẩm Tú rủ rê đến nhà Cảnh Phong lần nữa, Kiều Chinh vốn định từ chối, nhưng nghĩ
lại thì gật đầu. Lần này, cảnh Phong không có nhà, cô ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ xem tivi không vào quấy phá
Cẩm Tú nấu cơm nữa.
- Đã khỏe rồi à? – Một giọng nói từ sau lưng cô vang lên, khiến Kiều Chinh giật mình đánh rơi chiếc remote trên
tay xuống sàn nhà. Hóa ra Cảnh Phong không phải không có nhà, chẳng qua là vì công việc anh đòi hỏi phải làm
ban đêm, cho nên ban ngày cần ngủ lấy sức.
Cảnh Phong bước đến nhặt cái remote lên rồi nhẹ nhàng đặt xuống bàn, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô. Trái tim
Kiều Chinh bị dừng đột ngột rồi bây giờ lại đập mạnh không ngừng khi Cảnh Phong ngồi bên cạnh, Kiều Chinh trở
nên lúng túng thấy rõ, cô ấp úng nói:
- Cám ơn anh hôm đó đã đến đón em, nếu không, em không biết mình sẽ ra sao nữa.
Cảnh Phong không trả lời cô, chỉ với tay lấy remote chuyển kênh khác. Kiều Chinh càng không biết nên làm sao,
không khí giữa hai người vô cùng ngượng ngập, chỉ là hai người vốn chẳng quen thân gì với nhau, nhưng cứ vô tình
bị dính vào rắc rối của nhau.
- Không cần cảm ơn , vốn là tôi liên lụy em – Cảnh Phong đột nhiên nói.

Kiều Chinh nhìn Cảnh Phong, anh là đang nhận hết rỗi về mình thay cô. Theo như chúng nói, cô nghĩ là chính cái
hôm cô uống say ở quán bar, đắc tội với cái tên kia, Cảnh phong vì giúp cô mà đắc tội với hắn, hắn cho người trả thù
anh. Như vậy không thể xem như là anh liên lụy cô mà là cô liên lụy anh.
- Tại sao lại đến, anh không sợ đó là cái bẫy dụ anh đến hay sao? – Kiều Chinh nhìn Cảnh Phong, đem lời thắc mắc
của mình sau khi Cẩm Tú kể lại nói ra.
- Là bẫy cũng phải đi – Cảnh Phong đáp một cách quả quyết.
- Vì sao?
Cảnh Phong quay đầu nhìn Kiều Chinh không rời mắt, cái nhìn rất sâu như muốn khiến cô chìm vào đó, Kiều Chinh
bối rối chớp chớp mắt cúi mặt tránh ánh mắt ấy, lí nhỉ hỏi:
- Rõ ràng em nghe anh nói, anh sẽ không đến mà, em đã tưởng….
- Loại người như chúng tôi, không thể để kẻ khác ra lệnh cho mình trước được, vì như vậy chứng tỏ mình chịu
khuất phục chúng – Cảnh Phong lạnh lùng đáp, ánh mắt bỗng trở nên tối sầm không còn sâu và trong sáng như nhìn
cô lúc nãy nữa – Chúng tôi thà gạt bỏ chứ không thể để những thứ đó trở thành điểm yếu của mình.
- Thật ra hôm đó em không hề nói với chúng em là bạn gái của anh gì hết, hắn ta chỉ là bịa đặt thôi – Kiều Chinh
nghĩ đến việc Cảnh phong có thể hiểu lầm rằng chính cô nói với bọn Hưng đại bàng mình là bạn gái của anh để
mong anh đến cứu.
- Tôi biết.
- Anh biết…..- Kiều Chinh bỗng thở hắt ra, cô cảm thấy mình rất ngốc, mấy cài chiêu lừa đảo này chỉ có thể lừa
được những người khờ dại chưa trải như cô thôi, chứ làm sao có thể lừa được những người như Cảnh Phong, làm cô
cứ phập phồng mãi.
Đột nhiên cô cảm thấy có một luồn hơi ấm phủ lên má cô, một cái chạm vô cùng nhẹ nhàng khiến tim cô run lên, cô
giương mắt nhìn Cảnh Phong, anh đã thu tay về rồi khẽ hỏi:
- Còn đau không?
Kiều Chinh không ngờ Cảnh Phong lài nghe thấy tiếng cái bạt tai hôm đó, cô sững người nhìn Cảnh Phong, cảm
thấy sự quan tâm nhẹ nhàng của anh dành cho mình, sự quan tâm này có thể làm tan chảy hết trái tim thiếu nữ.
Cảnh phong tưởng Kiều Chinh không hiểu câu hỏi của mình bèn nói thêm:
- Chúng đánh em.
- Hết đau rồi, cám ơn anh đã quan tâm – Kiều Chinh đỏ mặt, hai tay siết chặt cố gắng kiềm lại tiếng tim đập mạnh
của mình lại.
- Vậy thì tốt – Cảnh Phong khẽ khàng nói, giọng nói có phần nhẹ nhỏm, giống như là trong lòng thấy áy náy vì đã
liên lụy đến cô, nếu cô có bề gì thì anh ấy sẽ áy náy trong lòng.
Nghe giọng nói này, Kiều Chinh bỗng thấy thất vọng vô cùng, cô cũng không hiểu vì sao nữa, cô quay nhìn Cảnh
Phong, anh đã đứng lên và quay lưng đi rồi.
Đợi Kiều Chinh và Cẩm Tú rời đi, Thái từ trên lầu mới đi xuống nhìn Cảnh Phong cau mày hỏi:
- Anh Phong. Em thật không hiểu, tại sao lúc đó không dùng Kiều Chinh mà uy hiếp ông ta luôn. Anh đã biết rõ
Hưng đại bàng là người của lão ta, nhất định lão sẽ cho người thả cô ấy ra, chúng ta cứ giả vờ như không đến rồi cho
người bắt cô ấy có hay hơn không? Cần gì hoặc tính nhiều thứ thế chứ?
Cảnh Phong trước lời văn hỏi của Thái, anh im lặng một lúc rồi mới nói:
- Giữa anh và ông ta không đơn giãn chỉ là muốn loại bỏ nhau trong làm ăn đâu.



Chương 5 : Quá Khứ Đau Thương


Cảnh Phong còn nhớ mười hai năm trước, anh vẫn là một cậu bé 13 tuổi. Có ba, có mẹ và có một em gái nhỏ hơn
mình 6 tuổi. Gia đình anh sống ở ngay trung tâm thành phố, cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc.
Ba anh, ông Cảnh Hàn, lúc đó tự mình mở một công ty riêng làm chủ, tuy quy mô công ty không lớn, nhưng có thể
nói đi vào quỹ đạo rất tốt. Công ty không có nhiều nhân viên, nhưng ai đối với ba anh đều hết mực kính trọng.
Mẹ anh, là một người phụ nữ bình thường vô cùng, bà ở nhà nuôi dạy hai con nhỏ. Em gái anh cũng vô cùng xinh
xắn đáng yêu và biết nghe lời. Gia đình anh xem như vô cùng hạnh phúc.
Cho tới một ngày, ba anh dẫn về một người đàn ông cực kì sang trọng. Từ cách ăn bận đến cách nói chuyện cho...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
1234...101112»