- Ông không được lại gần tôi – Kiều Chinh làm theo bản năng của mình đưa tay đẩy hắn ra xa.
Hưng đại bàng chỉ cười, bởi lực đẩy yếu xìu của cô, hắn chộp lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, đẩy mạnh cô vào tường?
Kiều Chinh va vào tường lăm lăm nhìn hắn ta không chớp, sự sợ hãi bỗng trở thành sức mạnh, giống như những con
thỏ bị dồn đến đường cùng, quyết liệt chống trả, đối kháng kẻ thù. Cô lao vào hắn cố gắng hết sức đánh vào hắn để
ngăn chặn hành động mà hắn sắp làm đối với cô.
Nhưng cô chẳng qua chỉ là châu chấu đà xe mà thôi, những cú đánh của cô chẳng hề thấm tháp chút nào đối với hắn
cả. Hưng đại bàng nổi giận, hắn chụp lấy hai tay cô bẻ quặt ra sau, hung hăng bóp cằm cô đẩy cô sát vào tường, hắn
ghiến răng nhìn cô mắng:
- Con khốn, tao chịu để mắt đến mày chính là phúc phục mày lắm rồi có biết không hả. Ngoan ngoãn nghe lời tao
đi, nếu không tao sẽ băm xác mày ra.
Kiều Chinh bất chấp lời đe dọa của hắn ta, cô cúi đầu xuống cắn mạnh vào cánh tay đang bóp chặt cằm của mình,
Hưng đại bàng đau quá, đành buông tay kia ra và tát mạnh vào mặt cô để cô nhã tay hắn ta ra. Kiều Chinh ngã
xuống đất, trong ánh mắt của cô chở nên hoang dại, quay đầu nhìn hắn ta, Hưng đại bàng không còn chút nương tay
nào nữa, hắn ta giương tay nắm lấy cổ áo sơ mi sọc xanh trắng của cô giật mạnh, cúc áo trên của cô nhanh chóng
bị lực mạnh làm đứt để lộ ra phần ngực trắn mịn được bao bọc bởi chiếc áo lót trắng gợi cảm. Khóe môi Hưng đại
bàng giật giật vài cái khi nhìn thấy. Kiều Chinh sợ hãi vội vàng lấy tay khép chặt lại, rồi lếch người rời xa.
Hưng đại bàng nào để cô chạy trốn, hắn đã lập tức lao đến chặn người cô lại. Kiều Chinh đang muốn đưa tay chặn
hắn lại thì cánh cửa nhà kho bật mở.
Tiếng cửa khiến hành động của Hưng đại bàng khựng lại, vả mạt cáu kỉnh thấy rõ, hắn đứng thẳng người quay lại
mắng:
- Tao đã bảo tụi bây là không được vào đây mà, tụi bây muốn chết hết rồi phải không?
Nhưng sắc mặt hắn ta bỗng thay đổi khi thấy người đang đi vào, mặt hắn trở nên trắng bệch. Hắn lắp bắp gọi nhỏ:
- Anh hai….
Kiều Chinh đưa mắt nhìn kẻ đang bước vào mà có thể khiến Hưng đại bàng sợ hãi, theo sau hắn ta là một đám đàn
em vẻ mặt lầm lì đáng sợ. Cô nhận ra tên đi đầu đó, hắn chính là tên đầu trọc mặc một chiếc áo in hoa sặc sỡ, trên
tay xâm hình một con rồng dài mà cô đã gặp ở tolet nhà hàng của ba cô, khi mà cô cùng Cẩm Tú đi ăn buffe dạo
trước.
Tên kia liếc mắt nhìn cô một cái rồi quay sang Hưng đại bàng tát thật mạnh, khiến Hưng đại bàng hoản sợ, rối rít xin
lỗi.
- Anh hai, em sai rồi. Em vẫn chưa làm gì con bé hết, em chẳng qua là muốn hù dọa nó một chút mà thôi. Mấy cô
gái kia em cũng cấm đàn em động vào . Anh cứ yên tâm.
Hưng đại bàng cứ tưởng đại ca hắn nổi giận là bởi vì hắn định cưỡng hiếp Kiều Chinh, như vậy khi bán sẽ không
được nhiều giá, vội vàng thanh minh. Nào ngờ anh hai của hắn chẳng thèm nghe lời giải thích của hắn đã co chân
đạp hắn ngã chổng vó xuống đất.
- Đưa cô ấy ra xe – Gã kia ra lệnh với mấy tên đàn em còn lại, bọn đàn em liền đi đến lôi Kiều Chinh dậy, cô muốn
vùng thoát cũng không được.
Chúng lôi Kiều Chinh ra xe, kèm chặt cô hai bên đợi tên anh hai đi ra, rồi mới cho xe chạy đi. Kiều Chinh không
biết chúng đưa cô đi đâu, cô sợ hãi khi nghĩ chúng đang đưa cô đến nhốt chung với các cô gái đợi ngày bán đi ra
nước ngoài làm gái mại dâm. Nhưng cô biết, dù cô có làm gì cũng không tài nào thoát được chúng, cho nên cô đành
ngồi im lặng, trong lòng không nguôi sợ hãi.
Không ngờ bọn chúng chở cô đến một khu vắng vẻ thì mở cửa đẩy cô xuống, rồi lao xe rời đi. Kiều Chinh sửng sốt
vô cùng, cô đưa mắt nhìn theo xe của chúng rời đi mất hút mới bình tĩnh nhìn lại nơi mình đang đứng.
Chỗ này có lẽ là một khu đất hoang vắng nào đó gần với nhà kho mà chúng bắt giữ cô, nhưng chỗ này là chỗ nào thì
cô hoàn toàn không biết rõ. Trời đã sẫm tối, gần như đã không còn thấy gì ngoài những vì sao đang bắt đầu tỏa sáng.
Gió lạnh lẽo đang từng chút thổi qua cơ thể, chiếc áo sơ mi mỏng manh chẳng thể nào giữ ấm được, Kiều Chinh
đành phải choàng tay ôm lấy mình, cố gắng hết sức đi theo hướng chạy lúc nãy của bọn chúng.
Nhưng cả ngày không có gì, lại bị đánh, tinh thần cô mệt mỏi đến rã rời, cố gắng đi được một đoạn thì sức lực cạn
kiệt. Kiều Chinh bất lực ngồi xuống lề đường, đầu gục xuống chân nhắm mắt. Không biết là cô đã ngồi dưới đó bao
lâu nữa, cho đến khi một chiếc áo khoát choàng qua người cô, Kiều Chinh mới giật mình nhìn lên.
Ánh mắt cực kì quen thuộc, ánh mắt lấp lánh trong đêm tối nhìn cô đầy dịu dàng. Cô muốn lên tiếng hỏi, nhưng
nhận ra mình không còn sức lực để nói nữa rồi, đành nhìn Cảnh Phong trong im lặng. Cảnh Phong ngồi xuống bên
cạnh cô, anh lấy điện thoại ra ngoại điện, nói vài câu rồi tắt máy quay đầu nhìn Kiều Chinh, anh kéo cô dựa vào lòng
mình rồi nói:
- Nghĩ một chút đi.
Kiều Chinh để mặc cho Cảnh Phong kéo mình dựa vào vai anh, cô khẽ nhắm mắt lại, dường như sự sợ hãi và cô
đơn trong đêm tối đã bị ánh mắt dịu dàng và hành độn ân cần của anh xua đi. Cô thật sự không thể hiểu được Cảnh
Phong, rõ ràng cô nghe thấy những lời nói lạnh lùng đến tàn nhẫn của anh với Hưng đại bàng, vậy mà giờ đây lại
như thế. Anh vừa khiến cô khó hiểu, vừa khiến cô xao động, cô thật chẳng hiểu anh là dạng người thế nào.
Mệt mỏi khiến Kiều Chinh ngủ lúc nào không hay biết.
Khi tỉnh dậy Kiều Chinh đã thấy mình đang nằm ở nhà. Nhìn đồng hồ, cô nhận ra mình đã ngủ đến quá trưa, cô ôm
cái bụng rỗng của mình đi xuống dưới lầu. Cẩm Tú thấy cô đi xuống thì mừng rỡ vô cùng, vội lao đến đỡ cô ngồi
xuống ghế, nhanh nhảu nói:
- Mình nấu cháo rồi, vẫn còn nóng, để mình múc cho Chinh ăn, mới có một ngày mà Chinh ốm đi nhiều rồi.
Kiều Chinh khẽ cười vì Cẩm Tú làm quá lên như thế, làm gì chỉ mới có một ngày đã xuống ký nhiều như thế chứ.
Cô ngoan ngoãn ngồi ăn hết bát cháo thịt của Cẩm Tú, cô mất sức nhiều nên ăn rất chậm, nhưng khi ăn xong, thì cơ
thể khỏe hơn rất nhiều.
- Lúc Chinh bị bắt, mình đã báo cảnh sát, cho nên có thể họ sẽ quay trở lại đây để hỏi rõ sự tình. Làm sao bọn họ lại
chịu thả Chinh ra vậy? Anh Phong nói là họ gọi điện thoại cho anh ấy báo Chinh đang ở đâu, anh ấy đến thì chỉ thấy
Chinh ngồi có một mình.
- Mình cũng không rõ vì sao chúng lại tha cho mình nữa, chỉ biết chúng đưa mình đến đó rồi bỏ lại một mình mình
ở đó. Sau đó thì Cảnh Phong đến, rồi mình thiếp đi – Kiều Chinh trả lời chậm rãi.
- Cũng may đây không phải là cái bẫy, nếu không thì Cảnh Phong nguy rồi. Chinh biết không? Tụi mình cứ sợ
chúng nói thả Chinh ra là vì là để dụ Cảnh Phong đến, lúc đầu phản đối quyết liệt, nhưng mà Cảnh Phong cứ nhất
định đòi đi cho bằng được.
- Thật sao? – Lòng Kiều Chinh lại bị xáo trộn lần nữa, cô thật sự muốn hiểu suy nghĩ của Cảnh Phong.
- Thật – Cẩm Tú gật đầu xác nhận sau đó quay lưng đi giả vờ làm việc, trong đầu nhớ lại hình ảnh Cảnh Phong
cùng Thái đưa Kiều Chinh về nhà. Khi đi lên lầu, Thái vội vàng đi lên trước nhất, sau đó, anh mở cửa một căn...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








