Kiều Chinh nhớ lại cái đêm khủng khiếp đó của mình mà thấy ớn lạnh, cô khẽ rùng mình, ngoái mặt vào nhà chờ Cẩm Tú đi ra rồi cùng về nhà.
Cô vừa quay lại thì thấy một cô gái mảnh khảnh, đội một chiếc nón kết, có nét mặt khá quen. Dường như là cô gái hôm qua thì phải? Lẽ nào lại trùng hợp đến như thế cơ chứ, Kiều Chinh mở to mắt nhìn, chắc chắn không lầm vào đâu được, gương mặt của cô gái kia cô đã quyết khắc cốt ghi tâm rồi. Kiều Chinh thật sự tức giận muốn đi đến chất vấn cô ta vì sao lại đổ tội cho cô, cũng tại vì cái ôm của cô ta mà cô bị cái tên cảnh sát ngu ngốc kia bắt bớ đủ chuyện.
Kiều Chinh còn chưa bước xuống lòng đường thì có một chiếc xe phân phối lớn chở hai thanh niên, chạy vèo đến tắp vào chỗ cô gái kia đứng, bọn họ nhanh chóng trao và nhận thứ gì đó, rồi hai thanh niên kia nhanh chóng phóng vèo đi mất tăm mất tích.
Cô gái kia cũng quay lưng định bỏ đi thì bị một người chụp lấy tay cô ta giữ lại một cách bất ngờ. Kẻ bắt cô gái kia chẳng ai khác ngoài cái anh chàng cảnh sát ngày hôm qua. Xem ra trái đất này tròn thật là tròn, những người cô không muốn gặp lại lần lượt xuất hiện trước mặt cô. Kiều Chinh không biết anh cảnh sát nói gì, nhưng lại nghe thấy cô gái kia hét lớn:
– Bớ người ta, cảnh sát sàm sỡ nè.
Tất cả mọi người đều đồng loại quay đầu nhìn anh cản sát trẻ với cô gái kia, cô gái đang giãy giũa vùng thoát khỏi anh cảnh sát . Thấy mọi người bu đông, cô gái nước mắt chảy ròng ròng, mếu máo nói
– Anh ta sàm sỡ đến gặp tôi rồi gạ tình, tôi không đồng ý thì giở trò sàm sỡ. Thấy tôi la lên thì anh ta thẹn quá vu oan cho tôi là buôn bán mua túy bắt tôi về đồn. Mọi người giúp tôi với. Cảnh sát đứng là ngang ngược quá mà.
Mọi người thấy vậy lập tức ngăn anh ta lại. Mặc cho anh ta hết sức phân minh biện giải thế nào đi nữa thì trong mắt tất cả mọi người, cô gái đang kêu gào thảm thương này dường như mới là người đúng. Kiều Chinh thấy anh chàng cảnh sát kia lúng túng giải thích trước đám đông bu quanh nhưng chẳng ai nghe anh ta, cô có chút tội nghiệp.
Với lại, Kiều Chinh vốn ghét bọn tội phạp buôn bán ma túy gây hại cho biết bao nhiêu người, làm giàu bất chính, cho nên cô quyết định giúp anh chàng cảnh sát kia một chút.
Cô luôn qua đám đông, chạy đến ôm chầm lấy cánh tay anh cảnh sát, nũng nịu nói:
– Anh à, làm gì lâu quá vậy, mau đưa cô ta về đền rồi đưa em đi xem phim kẻo hết.
Anh chàng cảnh sát ngạc nhiên khôn xiết vì thấy cô tự nhiên ôm lấy tay mình nói ra những lời cứ như họ là người yêu của nhau vậy. Cả đám đông cũng ngạc nhiên nhìn Kiều Chinh. Cô thấy mọi người nhìn liền buông tay anh chàng cảnh sát ra rồi nhìn cô gái kia, hất mặt tỏ vẻ đanh đá bảo:
– Nè cô kia, cô nghĩ sao mà lại dám bảo bạn trai tôi lại sàm sỡ cô cho được hả. Hôm nay hai chúng tội có hẹn cùng đi xem phim, nhưng vì anh ấy là một hình sự mẫu mực, hết lòng phụ vụ nhân dân. Cho nên khi thấy cô truyền tay cho hai thanh niên vừa phóng xe mô tô vù vù kia một vật gì đó, anh ấy nghi ngờ mới đến đây kiểm tra thôi.
Cô gái kia vốn nhận ra anh chàng là người đuổi bắt mình ngày hôm qua, nên đang tìm cách thoát khỏi, nghĩ ra hạ sách này, vốn là muốn nhân cơ hội mọi người xúm xít nghi ngờ anh ta mà lẩn trốn. Nào ngờ ở đâu xuất hiện một Trình Giảo Kim thế này.
– Sao đây, chẳng lẽ cô cho rằng , bạn trai tôi bỏ rơi tôi để theo đuổi cô, sàm sỡ cô hay sao? Cô cho rằng tôi không bằng cô – Kiều Chinh thấy cô ta đang bối rối thì nói thêm một câu để cô ta cứng họng luôn.
Tất nhiên khi so sánh ra, ai cũng dễ dàng nhìn nhận Kiều Chinh xinh xắn hơn cô gái kia gấp mấy lần. Mọi người bắt đầu nhìn cô gái kia xì xầm. Cô ta hết đường chối, anh chàng cảnh sát lúc này mới nói:
– Giờ thì cô có thể im lặng theo tôi về đồn rồi chứ.
Anh ta nhanh chóng bắt giữ cô ta, cũng vừa lúc đồng nghiệp truy bắt hai tên kia vừa quay lại, anh ta trao cô ả tội phạm cho đồng nghiệp rồi đưa mắt nhìn Kiều Chinh, lúc này đám đông đã bắt đầu giải tán, tiếp tục hành trình hối hả của mình. Anh ta nhìn Kiều Chinh nói:
– Cám ơn cô. Tôi coi như nợ cô một lời xin lỗi.
Lần trước anh nghi ngờ cô, còn nói những lời hơi khó nghe. Kiều Chinh nghe thấy anh ta nói thế cảm thấy khá hài lòng, xem như cô giúp anh ta không phí công.
– Tôi đoán chắc là anh mới vào ngành này đúng không? – Kiều Chinh nghiêng đầu nhìn anh ta chớp chớp mắt tinh nghịch hỏi.
Anh ta nghe hỏi thì có chút xấu hổ, gãi gãi đầu, rồi gật gật mấy cái. Rồi anh ta nhìn Kiều Chinh cười thẹn hỏi:
– Em nhìn ra à.
– Tất nhiên. Tuy em không rành lắm về công tác điều tra của cảnh sát mấy anh cho lắm. Nhưng xem mấy bộ phim điều tra của Việt Nam mình, tuy diễn viên chưa thể lột tả được hết bản lĩnh và thần thái của của các anh, các chú công an. Nhưng cử chỉ, lời nói của họ rất chuyện nghiệp, bình tĩnh, tự tin, không giống anh chút nào. Chất vấn người khác mà còn ái ngại, bắt người ta, bị hô hào sàm sỡ thì trở nên lúng túng – Kiều Chinh nhìn anh ta nháy mắt trêu chọc – Chẳng có cảnh sát đầy kinh nghiệm nào như anh.
Anh ta bị bắt thóp thì càng lúng túng gãi đầu nhiều hơn nữa. Xấu hổ đỏ mặt, cười ngượng nói:
– Đúng là tôi chưa có nhiều kinh nghiệm nhiều cho lắm, cho nên sử lí tình huống còn vụng về cho lắm . Thật là xấu hổ.
– Không sao, cố gắng lên. Hy vọng sau này anh sẽ là một cảnh sát tốt, vì nước vì dân, phục vụ hết mình – Kiều Chinh cười thật tươi nhìn anh ta bằng ánh mắt cỗ vũ nhiệt tình.
Cô không hề biết, nụ cười vô tư của mình đang khiến cho anh chàng cảnh sát trẻ đó như ngừng thở khi bắt gặp, tim anh ta đập loạn.
– Không làm phiền anh làm việc nữa, tôi đứng đây chờ bạn rồi về nhà ngay – Kiều Chinh nhún vai giơ tay tạm biệt với anh ta rồi quay đầu bước đi về chiếc xe đang dựng ở góc cây của mình.
– Kiều Chinh…..
Nghe gọi Kiều Chinh dừng bước chân, chậm rãi quay đầu lại nhìn, cô tròn mắt, khẽ chớp dò hỏi. Anh chàng cảnh sát càng xấu hổ hơn gấp bội phần, anh ta lúng túng nói:
– Anh là…anh là…Nguyễn Thanh Long Sơn. Chúng ta có thể làm bạn chứ?
Rồi anh ta nghĩ có vẻ mình đã quá đường đột cho nên vội vàng giải thích:
– Anh không có ý gì đâu. Chỉ là….
– Được mà – Kiều Chinh cười vui vẻ đáp, cô nhìn dáng vẻ lúng túng của anh ta không khỏi bật cười, so với con gái tụi cô, anh ta còn mắc cỡ nhiều hơn, cô cảm thấy anh chàng cảnh sát này thật đáng yêu – Tên anh thật ấn tượng.
– Vậy còn tên em – Long Sơn thấy Kiều Chinh đồng ý thì vui vô cùng, gương mặt anh bỗng sáng lên,
– Em là Kiều Chinh, Hoàng Kiều Chinh – Kiều Chinh lưỡng lựu đáp.
– Chinh của Chinh phụ ngâm à? – Long Sơn hơi nhíu mày hỏi.
Kiều Chinh gật gật đầu, cô biết cái tên của mình rất dễ gây hiểu lầm. Không ngờ Long Sơn đã cười lớn rồi bảo:
– Tên của cả hai chúng ta đều đặc biệt cả, không phải sao?
Kiều Chinh cũng phí cười, cô cảm thấy Long Sơn là anh chàng rất vui tính, không giống như ấn tượng ban đầu chút nào. Lúc bị bắt, cô thấy anh ta đang cố làm ra vẻ nghiêm nghị đầy hình sự chất vấn cô, nhưng mỗi khi cô bực tức , khiến đôi mắt hơn đỏ lên là anh ta lại lúng túng, áy náy nếu cô không có tội.
Kiều Chinh tạm biệt Long Sơn, thấy Long Sơn đi rồi, cô mới đi về xe của mình, không ngờ cô vừa quay người thì giật mình, bước chân khựng lại khi thấy Cảnh Phong đang dựa vào xe cô ngồi từ bao giờ. Anh chắp hai tay trước ngực, ánh mắt nheo nheo nhìn cô, gương mặt lạnh lùng dưới ánh nắng đặc biệt có sức hút đầu quyến rũ, Kiều Chinh phải công nhận, cô chưa từng gặp chàng trai nào có sức hút như anh. Mái tóc rũ xuống trán che đi anh mắt sâu chứa đựng cái nhìn kỳ bí của Cảnh Phong khiến Kiều Chinh lúng túng. Cô không biết mình có nên bước tiếp đi hay không. Nếu cô quay lưng bỏ đi, thì xe phải làm sao, cô đã khóa cổ xe, chìa khóa cô đang giữ, làm sao Cẩm Tú có thể chạy xe về nhà được. Mà nếu như bây giờ cô đi thì đúng là quá ư kỳ lạ rồi. Nhưng nếu không đi, cô không biết phải nói gì hay làm gì với anh nữa cả. Cô đã muốn tránh xa anh ra rồi. Càng khó hiểu hơn là vì sao anh ta lại ở đây....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








