watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Cảnh Phong quay đầu nhìn Kiều Chinh vẫn ngủ ngon lành trong xe của anh, anh thơ dài rút điện thoại gọi cho cẩm Tú, nhưng cô lại không bóc máy, có thể âm nhạc trong đó có quá ầm ĩ, cô không nghe thấy tiếng chuông. Anh buồn bực vô cùng, đưa tay gọi Kiều Chinh như cô ngủ say đến nỗi không nghe thấy, lay mãi mà cô vẫn không tỉnh ngủ.

Cảnh Phong không muốn chờ đợi nữa bèn lên xe lái đi. Anh đưa theo cả Kiều Chinh đi về chỗ mình ở, nhưng vừa đến đầu đường, anh bỗng thắng két lại…..khiến Kiều Chinh giật mình tỉnh giấc. Đầu cô đập mạnh vào thành xe, khiến cô đau nhức nhăn mặt, ôm lấy đầu định kêu lên thì một bàn tay bịt miệng cô lại, sau đó kéo đầu cô nằm dưới đùi anh ta, cô bực tức vùng vẫy...

- Nằm im đi – Tiếng gầm nhỏ bên cạnh vang lên chỉ đủ để cô nghe, khiến Kiều Chinh sợ hãi, cô quay mặt nhìn Cảnh Phong, nét mặt anh lúc này trong vô cùng đáng sợ, ánh mắt rực cháy như một ngọn lửa, mở trừng trừng nhìn về phía trước.

Kiều Chinh tò mò quay đầu nhìn về phía trước, Cảnh Phong đã tắt đèn trong xe, chỉ để ánh đèn bên ngoài, hình bóng của 5 tên to lớn hiện ra trước mắt cô. Bọn chúng lấy xe đứng chặn cả con đường ngăn không cho ai qua lại. Cô bèn quay đầu nhìn về phía sau, cũng có hai chiếc xe đã lao đến chặn đường rút lui của họ. Kiều Chinh sợ hãi vô cùng, cả người run lên, tay cô nhanh chóng đổ đầy mồ hôi. Tuy không phải người giang hồ những với những tình huống thế này cô cũng hiểu là sắp sửa xảy ra chuyện gì. Cô còn đang hoảng hốt chưa biết làm gì để thoát thân thì.

- Cầm lấy cái này – Cảnh Phong nhét cái gì đó vào tay cô, giống như một khẩu súng vậy – Tuyệt đối giữ im lặng không được lên tiếng có biết không?

Kiều Chinh liền gật gật đầu, ngoan ngoãn nghe lời. Cô nắm chặt cái thứ Lâm Phong đưa cho mình, cô sờ sờ nó vài cái rồi mò đúng cái cò súng, giật mình vì xém chút nữa cô đã bóp cò, tim cô như muốn bay ra ngoài. Cô đến thở cũng không dám nhìn bọn chúng đang đến ngày càng gần chiếc xe, trên tay chúng là những cây gậy sắc dài và dẹp giống như…giống như mã tấu. Nghĩ đến đây, Kiều Chinh nỗi cả gai óc lên, cổ họng cô thấy khô đắng, hai chân run cầm cập.
Cảnh Phong đột nhiên nắm lấy tay cô siết chặt, khiến cô thấy đau đến tê rần bàn tay rồi từ từ thả lỏng tay cô ra, dường như cảm giác hoảng sợ nãy giờ bị bay biến đi hết rồi.

- Mặc kệ chuyện gì xảy ra, cũng không được bước ra ngoài có biết hay không , cứ nằm im dưới này – Cảnh Phong căn dặn xong liền mở cửa bước ra ngoài.

Bóng dáng anh một mình đối mặt với 5 tên cao lớn khiến cho Cảnh Phong càng có uy hơn bảo giờ hết. Không chút e sợ nào cả, anh bình tĩnh móc gói thuốc từ túi ra rồi chậm rãi hút một hơi dài mới nhìn một tên trong như chủ mưu hỏi:
- Các người tim tôi có chuyện gì?

- Nếu mày muốn biết, vậy thi tao sẽ cho mày biết, thằng khốn mày dám cướp mối của ông còn đổi thừa ông nữa là sao?

- Buồn cười, tôi chẳng hiểu mấy người muốn nói cái gì cả – Cảnh Phong cười nhạt đáp.

- Còn giả vờ không hiểu à?

- Mày đã…..

Kiều Chinh ngồi trong xe, bên trong tối om, cô lại cúi người nằm xuống, cho nên người bên ngoài chắc chắn không thấy được cô, nhưng cô có thể nghe rất rõ những lời của họ nói với nhau.

- Đâu phải các người không biết, quy luật giang hồ từ trước đến giờ là thằng nào mạnh, thằng đó thắng. Bọn họ thấy ai có đủ khả năng bảo kê cho mình thì họ nhờ cậy thôi, có trách thì trách tùi bây quá yếu kém mà thôi – Cảnh Phong ngạo mãn đáp.

- Thằng chó , mày tưởng mày ngon lắm à. Hôm nay mày lọt vào tay tụi ông, xem như số mày đã tận rồi – Một tên nhìn Cảnh Phong lăm le cây mã tấu trong tay mình đe dọa.

- Tụi bây có ngon thì gặp nhau đấu một trận oanh oanh liệt liệt phân cao thấp đi, hà tất phải làm cái chuyện chặn đường đánh lén xấu hổ này – Cảnh Phong cười nhạt đáp, trong mắt anh chẳng có chút sợ hãi nào cả.

- Tao khinh – Tên đó phun nước miếng xuống sàn nhà đáp – Bày đặt làm quân tử cái chó gì. Tụi tao chỉ cần biết là hạ được mày thì tụi đàn em mày sẽ sợ vỡ mật ra, địa bàn đó sẽ thuộc về tụi tao trở lại.

- Vậy thì để xem tụi bây có cái bản lãnh đó hay không đã – Cảnh Phong siết tay lại, dáng vẻ phòng thủ đáp.

Bọn chúng lập tức nhào vô tấn công anh, Cảnh phong phải thu người tránh né những cây mã tấu sắc bén giơ cao bị ánh đèn phản chiếu rồi dạ lại.

Trong đem tối tiếng dao chém xuống nghe thật rõ ràng, Ngọc Loan cố gắng nằm sát xuống ghế, sợ hãi vô cùng, tim như muốn rớt ra ngoài, cô đã xem nhiều phim hành động mỹ, nhưng đây là lần đầu cô được chứng kiến như thế . Một tên dường như bị đánh gã, hắn ta đè lên trên cánh cửa chỗ Kiều Chinh đang núp khiến cô giật thót người, mặt cắt không còn giọt máu. Cô hít thở thật chậm nhìn máu trên người tên kia đang từ từ chảy xuống mặt kính, cả người cô lặng đi rồi run lẩy bẩy.

Nhưng nghĩ đến Cảnh Phong, cô không biết anh thế nào rồi, anh cố tình tắt đèn trong xe để bọn chúng không nhìn thấy cô, anh đang cố bảo vệ cô. Nhưng cô cảm thấy không thể bỏ mặt sự an toàn của anh, mà lo cho sự an toàn của bản thân được. Mặc dù không hiểu vì sao Cảnh phong lại đưa mình đến nơi này, nhưng ít ra anh cũng từng có ơn với cô, cô không thể phụ ơn nghĩa của anh được.

Nhưng làm sao để cứu anh đây.

Ngọc Loan lén lút nhổm đầu nhìn ra bên ngoài, đúng lúc cô nhìn thấy con dao chém qua vai anh, nếu Cảnh Phong không nhanh chân tránh đi, chắc chắn anh sẽ bị chém lìa cánh tay kia rồi. Cô thấy trên người anh còn có ba bốn vết thương khác nữa, máu từ những nơi đó chảy xuống vạt áo của anh, anh bận một chiếc áo sơ mi, chiếc áo khoát anh đã dùng để khoát lên người cô rồi. Những giọt máu rơi xuống mặt đất, qua sánh đèn mờ ảo có thể thấy được.

Kiều Chinh bụm miệng, ngăn cho tiếng hết sợ hãi của mình vang lên. Hai chân cô run đến nỗi không cử động được. Cô mặc kệ mọi thứ, cô cố lếch lên ghế lái, cố bắt chân mình hoạt động , bắt đầu diều khiển xe cho chạy. Thật may là cô vừa lấy bằng lái xe xong.

Cô măc kệ mọi thứ phóng xe lao về phía trước. Ánh sáng đèn khiến cho bọn họ bị chói mắt. Chúng không ngờ là trên xe còn có người, lại thấy xe lao nhanh về phía chúng mà không có dấu hiệu ngừng thì sợ hãi tránh né. Xe vừa đến chỗ Cảnh Phong, cô liền hét lên:

- Mau lên xe.

Cảnh Phong không nghĩ ngợi nhiều liền mở cửa sau nhảy vào, Kiều Chinh lập tức phóng xa chạy đi, cô lái xe vào khe trống còn lại, mặc kệ xe có thể bị trầy xước, cô chỉ nghĩ đến việc thoát thân mà thôi, bọn chúng muốn ngăn cản cũng không được. Chửi thê vài câu rồi lên xe đuổi theo.

Kiều Chinh lái xe không vững lắm, cô vẫn chưa luyện tập nhiều ở ngoài đường, cho nên khi cô chạy trong cơn hoảng sợ như vậy khiến tay lái không vững vàng. Chiếc xe của cô thay đổi góc chạy liên tục còn va chạm vào mép đường. Mỗi lần va chạm, Kiều Chinh không khỏi sợ hãi mà hét lên, tim cô gần như nhảy vọt ra ngoài. Cô nhìn qua kính chiếu hậu thấy bọn chúng đuổi theo sát phía sau nhưng vẫn chưa vượt qua được vì cô cứ lạng lách tứ hướng khiến cô càng quýnh lên, đạp mạnh chân ga phóng vọt lên phía trước. Hai lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi xiết chặt vô lăng, mắt cô cứ nhìn về phía trước chỉ sợ một phút sơ ý của mình có thể khiến cả hai xảy ra tai nạn. Cả người cô căng cứng lại, cô không biết mình có thể trụ vững thêm bao lâu nữa. Cô tự hỏi có phải mình quá ngu ngốc hay không, nếu cứ nằm im trong xe, cô đã có thể thoát nạn rồi. Nhưng nghĩ đến Cảnh Phong, cô lập tức xua đi ý nghĩ vừa rồi của mình. Cô đã hành động đúng, cô cần phải cố gắng hơn để hai người thoát nạn....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
1234...8910»