watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Kiều Chinh vừa nhìn thấy Cảnh Phong, vui mừng vô cùng, cô lồm cồm ngồi dậy lao ngay vào lòng anh. Cô hoảng loạn khóc nức nở trong vòng tay của Cảnh Phong, anh nhẹ nhàng dịu dàng ôm lấy cô vỗ nhẹ trấn an:

- Đừng sợ, không sao rồi.

Để yên cho cô đến khi hết khóc, Cảnh Phong mới buông cô ra rồi hỏi:

- Sao lại vào đây. Con gái vào đây rất dễ bị người ta hiểu lầm.

Giọng Cảnh Phong trầm ấm dịu dàng khác hẳn với vẻ ngoài của anh, sự có mặt của anh vào đúng lúc này khiến Kiều Chinh vô cùng cảm kích, cô nhìn anh với ánh mắt biết ơn vô cùng.

- Cám ơn anh rất nhiều. Em hẹn với các bạn cùng karaoke nên mới đợi ở đây, nhưng không hiểu vì sao tỉnh lại không thấy mọi người mà lại thấy cái tên dê xồm này.

- Đây không phải là phòng karaoke, karaoke ở lầu 1. Ở đây là phòng vip lầu 4 – Cảnh Phong thở dài đáp.

Kiều Chinh nghe Cảnh Phong nói thì khá bất ngờ, cô đưa tay vỗ vỗ đầu cố nhớ lại vì sao mình lại ở đây. Sau đó cô nhận ra, trong lúc mơ mơ màng màng, mình đã nhìn nhầm số 1 và số 4 cho nên ấn nhầm, vì thế mới đi thẳng vào đây để gặp cái tên sở khanh này.

- Được rồi, vậy hãy mau đi xuống dưới đó đi, kẻo bạn bè cô lo lắng – Giọng Cảnh phong bỗng lạnh lùng như phút ban đầu, không còn cảm giác ấm áp yên bình như khi nãy.

Kiều Chinh nhìn lại mình lúc này, hai má đã sưng lên vì bị cái tên kia tát, chiếc váy cũng bị giằng co mà bị rách, nếu bây giờ cơ trưng ra bộ dạng thế này sẽ khiến các bạn mất vui, bèn quay sang tìm kiếm điện thoại của mình. Nó nằm rơi trên ghế lúc nào không biết.

Cô lấy điện thoại lập tức gọi cho Vĩ Thanh:

- Anh, em thấy hơi mệt, em đi về trước, anh với mọi người cứ chơi vui đi nha.

- Em không sao chứ? – Giọng Vĩ Thanh có chút lo lắng.

- Em không sao, chỉ hơi mệt mà thôi – Kiều Chinh trả lời, quả thật mấy ly coctaik kia đã khiến cho cô gần như say rồi.

- Vậy để anh đưa em về – Vĩ Thanh bèn lịch sự đề nghị.

- Không cần đâu, anh cứ ở lại chơi với mọi người. Em tự về một mình được rồi, thay em xin lỗi mọi người nha.

- Cũng được, em về cẩn thân nha, về đến nhà gọi điện cho anh – Vĩ Thanh ân cần dặn.

- Em biết rồi, em sẽ gọi cho anh.

Cúp máy xong, Kiều Chinh quay lại nói với Cảnh Phong vẫn đang chăm chú nhìn cô chờ đợi:

- Làm phiền anh gọi giúp em một chiếc xe được không?

Cảnh Phong không nói gì chỉ hất đầu ý bảo cô theo mình đi ra ngoài, vừa đi anh vừa gọi điện thoại:

- Chuẩn bị cho tôi một chiếc taxi.

Trên đường đi xuống, trong thang máy hai người cứ một trước một sau im lặng, khiến cho không khí trong thang máy chở nên ngột ngạt vô cùng. Kiều Chinh muốn mở lời cám ơn Cảnh Phong vì anh đã giúp đỡ cô thoát khỏi tay tên đó, nhưng thấy vẻ mặt lạnh như tiền của anh, cô lại hốt hoảng không dám mở miệng.

Khi ra thang máy, gần đến cửa bên ngoài, Kiều Chinh hít thở sâu quyết tâm nói lời cám ơn anh. Cô bèn nhìn Cảnh phong từ phía sau và gọi khẽ:

- Cảnh Phong.

Bước chân Cảnh Phong chợt dừng lại, anh chậm rãi quay người, gương mặt anh được nhìn nghiêng, thấy rõ sóng mũi cao ngần của anh, phím môi dày hơi cong đầy thu hút, nhất là ánh mắt anh nhìn cô, cảm giác lạnh lùng như một vì sao sáng. Kiều Chinh bất giác đỏ cả mặt, cô cụp mắt cúi đầu trốn tránh ánh mắt của anh, cô nghe rõ cả nhịp tim đập của mình, vội vàng nói:

- Lúc nãy, cám ơn anh rất nhiều.

Nói xong cô vội vàng vượt qua anh rồi bước ra ngoài cửa. Cảnh Phong bỗng đờ người nhìn theo bóng cô, trong lòng giống như có cơn gió vừa khuấy đảo sự yên tĩnh.

Kiều Chinh bước ra ngoài, có chút xấu hổ khi bị nhiều ánh mắt soi mói nhìn về phía cô. Đúng là với bộ dạng này, không khiến người ta khỏi tò mò được.

Cô liền đưa mắt tìm chiếc taxi mà cảnh Phong đã gọi giúp mong tránh được sự nhiều chuyện của mọi người, nhưng vẫn chẳng thấy chiếc nào cả. Cô chờ mãi vẫn chẳng có một chiếc taxi nào, mà bên ngoài trời bắt đầu lạnh dần. Chẳng còn cách nào khác, Kiều Chinh đành tự mình dùng điện thoại gọi cho tổng đài nhưng hầu như các xe ở gần đây đều đi khách hết, những chiếc xe vắng khách lại đang ở đây khá xa, không thể nào tới kịp.

Nỗi thất vọng dâng cao, chân vừa mỏi, người vừa lạnh, cô ngoảnh đầu nhìn vào bên trong quán, tự hỏi chẳng lẻ bây giờ lại quay vào bên trong tìm mọi người. Cuối cùng Kiều Chinh thở dài, cô quyết định ngồi bên góc ven đường chờ xe. Cô ngồi xuống thềm xi măng xay quanh một cái cây, cảm thấy hơi nóng trong người dường như đang tràn ra đối lập với cái lạnh bên ngoài khiến cô thấy khó chịu vô cùng. Cô gục đầu thu người đầy mệt mõi chờ đợi xe đến.

Nhưng đột nhiên trên người cô được phụ một chiếc áo khoác, chiếc áo vẫn mang theo hơi ấm của người mặc nó, làm cái lạnh bao lấy cơ thể cô nãy giờ bỗng chốc tan biến. Kiều Chinh ngỡ ngàng ngẩn đầu nhỉn lên, cô lại nhìn thấy ánh mắt trầm ấm lo lắng cùng cái nhíu mày của Cảnh Phong, anh nhìn cô hỏi trong kinh ngạc:

- Sao cô vẫn còn ở đây.

- Tôi không đón được xe – Kiều Chinh yếu ớt trả lời, trong giọng nói có chút tuổi thân.

Cảnh Phong liền quay đầu nhìn một tên đàn em lạnh lùng hỏi, mang theo một chút phẫn nộ:

- Chẳng phải bảo cậu chuẩn bị một chiếc taxi hay sao. Sao đến giờ vẫn không thấy .

Tên đàn em đó nghe hỏi thì giật mình, hoảng sợ kính cẩn đáp:

- Anh Phong, em xin lỗi. Em cứ tưởng anh cần xe để đi công việc gấp, vừa hay em nhìn thấy anh Thái lái xe đến. Em tưởng là anh sẽ đi cùng với anh Thái cho nên…..

Tên đàn em cả người run run sau cái trừng mắt của Cảnh Phong, hắn bấn loạn liên tục cúi đầu xin lỗi:

- Anh Phong, em xin lỗi, em xin lỗi, em không biết anh gọi xe là để cho cô gái kia. Em xin lỗi, em lập tức cho người đưa cô ấy về tận nhà.

- Không cần nữa – Cảnh Phong lạnh lùng đáp rồi sau đó ôm lấy Kiều Chinh kéo cô đứng dậy rồi nói:

- Tôi đưa cô về. Mau đứng dậy đi.

Kiều Chinh vốn định từ chối nhưng đứng lên loạng choạng, ngả người vào lòng anh, được Cảnh Phong nhanh chóng bắt lấy giữ lại trước khi cô ngã xuống đất. Kiều Chinh đành thu lại lời từ chối của mình, để mặc anh ôm cô đi đến bên xe, nhét cô ngồi vào trong.

Cảnh Phong đưa cô về đến trước cửa nhà, quay người định bảo cô đến rồi thì thấy cô đã nhắm mắt ngủ say. Cảnh Phong đưa mắt quan sát cô thật lâu. Làn da cô trắng mịn, nhưng đã đỏ hồng vì rượu. Cô nghiêng đầu về phía cửa nên mái tóc lướt qua trán, rủ xuống vai che một phần gương mặt cô. Cảnh Phong bèn đưa tay tém lại mái tóc nằm gọn sau tai cô để lộ ra sóng mũi cao cao, thon nhỏ, đôi mắt nhắm ghiền bị rèm mi cong che phủ. Vẻ mặt cô khi ngủ cực kì bình yên, trong sáng bất giác khiến Vũ Phong nhớ lại đôi mắt của cô, trong sáng long lanh không quẩn chút mây mờ.
Cảnh Phong đưa mắt nhìn ra xung quanh, trước mặt chỉ có những hàng cây cao lớn đang che bớt ánh sáng đèn đường vốn mờ ảo, càng khiến con đường u tối thêm.

Kiều Chinh bỗng cảm thấy lạnh đưa tay ôm lấy chính mình, co người rút vào ghế, Cảnh Phong thở dài cởi áo khoát lên người cô. Sau đó mở cửa đi ra ngoài hút thuốc. Khói thuốc bay lên, xua đi cái lạnh bên ngoài, chỉ có điều không thể xua cái lạnh bên trong của anh.

Cảnh Phong không biết, anh lợi dụng Kiều Chinh là đúng hay là sai nữa.

Cảnh Phong quăng mẫu thuốc hút dỡ xuống đất, dùng chân dụi tắt nó rồi ung dung bước đến trước cổng nhà nhấn chuông cửa. Anh bấm mấy cái liên tiếp rồi đứng chờ thật lâu vẫn không thấy ai ra mở cửa. Trong lòng có chút bực tức, Cảnh Phong đưa tay lên bấm chuông lần nữa, vẫn không có bất cứ tiếng động nào. Anh bực tức đá một phát váo trước cổng....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Nếu như yêu - Born
12345»