Tôi cắn một miếng táo, hàm hồ hỏi: “Cậu vẫn chưa chia tay à? Rốt cuộc cậu định kéo dài đến bao giờ?”
“Không chia tay nữa. Tớ định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn.”
Tôi phun miếng táo vừa cắn ra khỏi miệng. “Kết hôn? Cậu và anh ta? Cậu không nhầm đấy chứ?”
Tâm Tâm cúi đầu, ngón tay vô tình mà hữu ý lướt qua biểu tượng tin nhắn. “Chín bỏ làm mười thì ai mà chẳng thế, được cái con người anh ta cũng khá ổn, hiếu thảo, có chí tiến thủ, thật thà, đối xử với tớ rất tốt…”
Vì câu “chín bỏ làm mười thì ai mà chẳng thế”, lời mắng mỏ Tâm Tâm nghẹn lại trong cổ họng tôi. Nếu không phải yêu đến mức đoạn tuyệt, yêu đến mức tuyệt vọng thì làm sao lại có quyết định như vậy.
Tôi không biết nên khuyên nhủ Tâm Tâm thế nào, vì vậy vừa xuất viện, tôi liền hẹn gặp Trịnh Minh Hạo ở quán cà phê trong trường.
Vừa thưởng thức ly sữa tươi ngọt ngào, tôi vừa quan sát Trịnh Minh Hạo. Người đàn ông đẹp trai này đã bớt đi vẻ lông bông bất kham của thời niên thiếu nhưng vẫn không che giấu sức hút chết người. Đến bây giờ tôi mới hiểu tại sao, phụ nữ tan nát trái tim vì một người đàn ông tệ bạc nhưng vẫn một lòng yêu anh ta.
Ly cà phê cạn tới đáy, anh chàng đẹp trai ở phía đối diện đã ba lần nhìn đồng hồ, chắc là có việc gấp nhưng vẫn rất phong độ chờ tôi mở miệng.
Vì không rõ anh ta có yêu Tâm Tâm hay không nên tôi chẳng dám ăn nói bừa bãi. Nếu giải quyết không khéo, chỉ e là đến tình bạn bọn họ cũng chẳng giữ được.
Trong lúc ngập ngừng, tôi chợt nhớ đến một câu nói của Cảnh Mạc Vũ: “Nếu đổi lại là anh, có chết anh cũng không khoanh tay đứng nhìn người phụ nữ anh yêu nhảy xuống hố lửa…”
Tôi đặt ly sữa xuống bàn, chậm rãi mở miệng: “Cậu ấy sắp kết hôn rồi… Mà người đàn ông đó không yêu cậu ấy!”
Chứng kiến cảnh Trịnh Minh Hạo không nói lời nào lao ngay ra cửa, tôi lắc đầu cười khổ. Tại sao đàn ông cứ phải đợi đến lúc người phụ nữ nhảy xuống hố lửa mới đi ngăn cản?
Ánh mắt đầy cảm khái của tôi dừng lại bên ngoài cửa sổ. Bên ngoài lá vàng bay bay, rơi xuống bộ com lê màu đen ở gần đó. Lúc nhìn rõ người đàn ông mặc bộ com lê màu đen, tôi buông cả ly sữa trong tay. Trước khi bừng tỉnh, tôi đã chạy ra ngoài quán cà phê.
“Anh… sao anh lại đến đây?”
“Anh đến để xem, điều gì khiến em quên cả đường về…” Cảnh Mạc Vũ dõi theo bóng lưng Trịnh Minh Hạo đã đi xa. “Ờ, cũng đẹp trai đấy chứ!”
“Tất nhiên là đẹp trai rồi. Anh ấy là nhân vật nổi tiếng một thời ở Đại học T chúng em, làm biết bao thiếu nữ ngây thơ điên đảo… Khi nào có cơ hội, em sẽ giới thiệu hai người làm quen.”
“Em và cậu ta thân thiết lắm sao?” Tôi ngửi thấy mùi vị “giấm chua” trong ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ.
Để giữ không khí gia đình đầm ấm, tôi mỉm cười khoác tay anh. “Không thân lắm. Đối với em, anh chàng đó chỉ là nhân vật phụ…”
Nghe tôi nói vậy, âm khí trên mặt Cảnh Mạc Vũ mới tan đi ít nhiều. “Rốt cuộc chuyện gì khiến em vui đến mức quên đường về thế?”
Nhắc đến điều này, nỗi ai oán tích tụ suốt một tuần ở bệnh viện lập tức bùng phát, tôi không nhịn được liền tố cáo: “Nếu em nói em bị một người đàn ông bắt nằm trên giường suốt một tuần. Anh ta lúc nào cũng giám sát em, thỉnh thoảng đe dọa em, còn ép em bỏ đứa con trong bụng… Anh có tin không?”
“Em thử nói xem?” Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, rõ ràng anh không tin dù chỉ một từ.
Tôi nhún vai, không tin thì thôi. Thời buổi này, lời nói thật luôn bị người khác nghi ngờ.
Chương 21: Buổi tiệc
Bây giờ đã là giữa mùa thu. Sau trận mưa nhỏ, lá cây ngô đồng đã phủ một lớp dày trên lối đi trong sân trường. Tôi khoác tay Cảnh Mạc Vũ dạo bước trên lối nhỏ, thế giới dường như rất yên tĩnh, chỉ còn lại hai chúng tôi. Dựa vào sự hiểu hiết của tôi về Cảnh Mạc Vũ, chắc không phải anh chạy từ một nơi xa xôi tới thành phố T chỉ để “bắt gian”. Quả nhiên, tôi đang cùng ông xã đi dạo trong khuôn viên trường học, thầy giáo vụ của khoa gọi điện cho tôi, uyển chuyển báo cho tôi biết, lãnh đạo khoa bố trí lại nơi thực tập của tôi. Thầy giáo vụ còn nhắc tôi đi lấy giấy giới thiệu thực tập rồi mau chóng đến công ty báo cáo.
Tôi hỏi là công ty gì, công việc như thế nào? Câu trả lời nằm trong định liệu của tôi: trợ lý thực tập của công ty Cảnh Thiên ở thành phố A.
Sau khi cúp điện thoại, tôi nhìn người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt nghiêm túc. “Từ bây giờ trở đi, anh không cần chuyện gì cũng sắp xếp hộ em, hãy để em tự xử lý.”
“Tại sao?” Cảnh Mạc Vũ phủi lá cây ngô đồng trên vai tôi, còn giúp tôi chỉnh lại cổ áo.
Bởi anh không thể mãi ở bên cạnh em. Trước sau gì em cũng phải học cách một mình đối mặt, tự xử lý mọi vấn đề... Trong đầu nghĩ như vậy nhưng tôi nói: “Không tại sao cả, em không thích anh bảo vệ em như anh trai bảo vệ em gái.”
Lời nói vừa thốt ra, ánh mắt Cảnh Mạc Vũ tối sầm. Lúc này tôi mới ý thức được lý do chẳng hợp thời. Tôi đang định chữa lại, Cảnh Mạc Vũ đã đưa hai tay ôm vai tôi, kéo tôi đến trước mặt anh.
Tôi ngước mắt, chạm phải ánh mắt đang rũ xuống của Cảnh Mạc Vũ. Tôi nhìn thấy cảnh sắc mùa thu trăm hoa như gấm và hình bóng mảnh khảnh của mình trong đáy mắt anh. Đúng lúc đó có một đám nữ sinh khoa quản trị kinh doanh đi qua, bọn họ liếc chúng tôi bằng ánh mắt hiếu kì và mờ ám rồi quay ra thì thầm với nhau, tôi nghe thấy bọn họ nhắc đến tên tôi.
Không quen bị người khác bàn ra tán vào, tôi kéo tay anh khỏi vai tôi, tiếp tục đi về phía trước.
“Bảo vệ em là thói quen của anh. Điều này không liên quan đến quan hệ của chúng ta.” Anh nói.
Đây có được coi là lời giải thích? Giải thích rằng anh không coi tôi là em gái. Nếu ba tháng trước được nghe câu nói này, chắc chắn tôi sẽ vui mừng đến nỗi buổi tối không ngủ được. Còn bây giờ, tôi cũng rất vui. Tôi mỉm cười gật đầu. Không nói thêm câu gì, cùng anh sánh vai tiếp tục đi về phía trước.
“Ngôn Ngôn, gần đây tâm trạng của em không tốt sao?”
“Hả? Đâu có, tâm trạng em rất tốt.”
“Đã hai mươi lăm ngày em không hỏi anh... vấn đề đó rồi.”
Anh nói không rõ ràng, tôi nhất thời không phản ứng kịp. “Vấn đề gì cơ?”
“...” Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi chăm chú, dường như anh đang nghiên cứu vẻ mặt của tôi.
“À...” Cuối cùng tôi cũng nhớ ra chuyện gì. Dạo này phải lo lắng quá nhiều chuyện, tôi hoàn toàn quên mất câu nói trước đây tôi hỏi anh mỗi ngày: “Anh có yêu em không?”
“Em nhất định phải mở miệng hỏi à? Anh không thể tự mình nói ra hay sao?”
“...” Cảnh Mạc Vũ định nói điều gì đó nhưng cuối cùng anh chỉ thốt ra một tiếng: “Ừ”.
Nụ cười trên môi tôi nhạt hơn. Đến khi cúi đầu xoa nhẹ vùng bụng vẫn còn phẳng lì, ý cười mới ẩn hiện trên mí mắt tôi. Trong cuộc hôn nhân không có được tình yêu lót đường này, tôi luôn thấp thỏm, bất an. Tôi muốn nghe câu “anh yêu em” của Cảnh Mạc Vũ để tìm cảm giác an toàn. Nhưng bây giờ, đứa con mới là niềm tin kiên định nhất của tôi. Bất kể tương lai có phải đối diện với khó khăn, thử thách thế nào, bất kể anh đi bao xa, tôi luôn tin tưởng tình phụ tử sẽ trói buộc linh hồn anh. Đợi đến một ngày, sau khi anh làm hết những việc cần làm, nhất định anh sẽ quay về.
Bởi vì Cảnh gia còn có tôi, có con của chúng tôi...
***
Ba ngày sau, buổi party tôi mong đợi bấy lâu chính thức vén màn tại Hội Hiên....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








