Chúng tôi mải điều chỉnh tâm trạng, hoàn toàn quên mất đạo lý củi khô dễ bén lửa. Cho đến lúc môi lưỡi hòa quyện cũng không thể thõa mãn khao khát của bản năng, bàn tay Cảnh Mạc Vũ đã vượt qua giới hạn, thọc sâu vào áo ngủ của tôi. Tiếp theo, nụ hôn của anh cũng trượt quỹ đạo, theo một đường từ trên xuống dưới. Cơ thể vốn nhạy cảm của tôi làm sao chịu nổi sự quyến rũ đó, bị ngọn lửa nóng bỏng nhấm chìm trong chốc lát. Tôi say sưa đáp lại nụ hôn của anh, thậm chí còn hơi cong người, giạng chân để nơi nhạy cảm giữa hai đùi chạm vào bộ phận cương cứng nóng bỏng của anh, đòi hỏi sự tiếp xúc sâu hơn…
May mà vào thời khắc then chốt nhất, Cảnh Mạc Vũ vẫn còn khả năng kiềm chế. Anh lập tức ngồi dậy. “Anh đi tắm đã!”
Ngọn lửa rực cháy bị một cơn mưa rào dập tắt ngay tức thì, cơ thể tôi lạnh toát, lý trí cuối cùng cũng quay về.
Nhưng tôi vẫn lưu luyến hơi ấm trên người Cảnh Mạc Vũ, ôm chặt eo anh từ phía sau, dán mặt vào bờ lưng ấm áp của anh. Mùi hương trên cơ thể anh vẫn luôn khiến tôi mê đắm.
Có một số thứ khi chưa được sở hữu sẽ không biết nó đẹp đẽ nhường nào, mất đi cũng không cảm thấy đáng tiếc. Nhưng một khi bạn đã nếm trải sự khắc cốt ghi tâm, muốn buông tay, thật sự khó khăn…
“Em sao thế?” Cảnh Mạc Vũ hỏi.
Giọt nước mắt chua xót bỗng trào lên khóe mi, nhưng tôi không dám để nó rơi xuống. Tôi nghiến răng, ép bản thân mỉm cười. “Có muốn em tắm với anh không?”
Giọng tôi hơi khàn khàn nên càng có cảm giác mê hoặc. Cảnh Mạc Vũ ngoảnh đầu liếc tôi một cái, chỉ hận không thể bóp nát tôi nhưng anh kiềm chế, nói: “Không cần đâu!”
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối ào ào. Tôi lau khô nước mắt, xuống giường kéo rèm cửa sổ để ánh nắng ấm áp của mùa thu rọi vào phòng. Thời gian không còn nhiều, tôi càng không thể lãng phí.
Đi đến trước cửa phòng tắm, tôi đẩy hé cánh cửa, nói với người ở bên trong: “Em không muốn tiếp tục chơi trò mờ ám với anh ở Cảnh Thiên.”
“Thế em ở nhà nghỉ ngơi đi, về phía Bác Tín, anh sẽ giúp em xử lý.” Người ở bên trong mãi mãi là “dù trời có sụp, anh cũng sẽ chốn đỡ cho em.”
“Em không có ý đó… Em muốn chính thức vào làm việc ở Cảnh Thiên, với tư cách là Cảnh phu nhân.”
Tiếng nước chảy ngừng lại, cửa phòng tắm mở ra, Cảnh Mạc Vũ khoác áo choàng tắm đi ra ngoài, tựa lưng vào cánh cửa nhìn tôi bằng ánh mắt thích thú. “Chẳng phải em nói, em không bận tâm đến thân phận hay sao?”
“Thì mỗi lúc một khác mà!” Tôi tiến lại gần, giơ ngón tay nghịch cổ áo choàng tắm của anh. “Em đã lớn rồi, không muốn trốn sau lưng ba và anh, làm nhị tiểu thư của Cảnh gia và Cảnh phu nhân trong bóng tối nữa. Em muốn làm những việc em nên làm.”
“Vậy em muốn làm gì?”
Tôi đã sớm nghĩ ra câu trả lời, vì vậy cất giọng dứt khoát: “Em muốn làm phó tổng giám đốc của công ty.”
“Phó tổng?”
“Đúng, em muốn trực tiếp nghe mệnh lệnh của anh, giúp anh chia sẻ công việc của công ty. Em còn muốn quản lý bộ phận Nghiệp vụ, Tài chính và Hành chính. Em muốn phụ trách, xem xét, phê chuẩn những việc liên quan đến nghiệp vụ, tài chính, nhân sự… Em muốn có quyền kiểm tra, sát hạch, thẩm chí kỷ luật bất cứ người nào theo quy định của công ty.”
Thần sắc Cảnh Mạc Vũ trầm xuống, anh dò xét tôi bằng ánh mắt sắc bén khiến tôi cảm thấy mất tự nhiên.
“Sao anh lại nhìn em như vậy?”
“Không có gì! Anh đột nhiên có ảo giác…” Cảnh Mạc Vũ thu lại ánh mắt sắc bén, dịu dàng xoa đầu tôi. “Hình như em định mưu triều soái vị.”
“Anh sợ rồi à?”
Cảnh Mạc Vũ mỉm cười lắc đầu. “Anh rất mong chờ ngày đó, Cảnh phu nhân!”
“Vậy thì anh cứ chờ đi, Cảnh Tổng!”
“Anh sẽ đợi. Có điều, em vội đến mấy cũng nên đợi sau khi sinh con. Bây giờ em đang mang thai, không thể lao tâm lao lực quá.”
“Chị Tào ở phòng Nhân sự có bầu tám tháng vẫn đi làm bình thường đấy thôi. Còn Tiểu Anh có phòng Nghiệp vụ đang mang thai hai tháng…”
Tôi lấy cả tá ví dụ về những người phụ nữ sắp sinh con nhưng vẫn tham gia công tác. Cảnh Mạc Vũ chỉ bình thản đáp lại một câu: “Em tưởng phó tổng của Cảnh Thiên hằng ngày ngồi ở văn phòng chỉnh lý tài liệu là được sao?”
“Chắc cũng không cần ngày ngày ra công trường làm việc năng nhọc? Em đâu phải búp bê bằng sứ, động vào là vỡ!”
“Em không phải, nhưng con trai anh thì là như vậy.”
Thấy thái độ kiên quyết của Cảnh Mạc Vũ, tôi biết nói lý lẽ hay tình cảm là không xong, thế là tôi lại giở trò: “Có phải anh chê em không đủ năng lực nên không dám giao chức vụ quan trọng cho em?”
Khi phụ nữ không nói lý lẽ, tư duy logic của đàn ông dù tỉ mỉ đến mấy cũng không có đất dụng võ. Sống với tôi hai mươi năm, Cảnh Mạc Vũ thừa biết đạo lý này, anh lập tức tỏ ra nhượng bộ: “Ngôn Ngôn, không phải anh không dám giao chức vụ đó cho em, càng không phải vì năng lực của em. Bây giờ, em chưa có kinh nghiệm, nếu anh trực tiếp giao chức phó tổng cho em, dù các cổ đông của công ty không phản đối nhưng cũng không khó tránh khỏi ý kiến này nọ. Chi bằng anh để cho em làm trợ lý của anh trước để em có thời gian nắm bắt toàn bộ tình hình của Cảnh Thiên. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, anh sẽ để em ngồi vào vị trí phó tổng, được không?”
Cảnh Mạc Vũ đã nhượng bộ, tôi đành mềm mỏng. “Được thôi, vậy em sẽ làm trợ lý của anh trước. Nhưng anh phải tổ chức một bữa tiệc hoành tráng, mời tất cả nhân viên của công ty, tuyên bố thân phận của em.”
“Được, em nhớ trang điểm đẹp một chút.” Cảnh Mạc Vũ ôm eo tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi. “Anh sẽ mời em nhảy điệu đầu tiên trong buổi tiệc đó.”
Tôi mất đứt hai mươi ngày để chuẩn bị cho buổi tiệc có ý nghĩa vô cùng quan trọng đó. Thực ra tôi vốn không cần nhiều thời gian như vậy nhưng đúng lúc vào năm học mới, tôi quay về trường mười ngày để báo danh.
Hầu như ngày nào Cảnh Mạc Vũ cũng gọi điện hỏi tôi bao giờ mới về.
Tôi cười hì hì, hỏi lại anh: “Anh nhớ em đúng không?”
Cảnh Mạc Vũ trả lời: “Anh nhớ con trai anh là chủ yếu.”
“Con trai anh rất khỏe, anh yên tâm đi!”
Lúc này, tôi đang nằm trong bệnh viện. Người phụ nữ ở giường bên cạnh đang ăn cháo do chồng cô nấu, mùi cháo thơm phức. Còn tôi, mỗi ngày đều phải đối diện với sự “dọa dẫm” của bác sỹ Văn Triết Lỗi, các vấn đề ăn, mặc, ở, đi lại không ngoài tầm giám sát của anh ta. May mà Tâm Tâm Mơ Hồ ngày nào cũng đến chơi với tôi nên bảy ngày cô độc trong bệnh viện cũng không đến nỗi quá dài.
Thấy tôi hậm hực cúp điện thoại, Tâm Tâm đặt quả táo vừa gọt vỏ vào tay tôi. “Tại sao cậu không nói cho anh ấy biết cậu đang nằm viện? Sao cậu không nói thật, cậu bị bệnh tim chứ đâu phải bị cảm cúm bình thường!”
“Nói với anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ không cho tớ sinh con.” Tôi thận trọng đặt tay lên bụng. “Tớ có thể nhận thấy anh ấy rất muốn có đứa con này, tớ cũng muốn.”
“Nhưng bệnh tình của cậu…”
“Chưa chết được đâu! Bác sĩ Văn nói, chức năng tim của tớ vẫn bình thường. Chỉ cần trong thời gian mang thai nghỉ ngơi và điều trị hợp lý, khả năng gặp nguy hiểm không lớn.”
Tâm Tâm định nói điều gì đó thì người bạn trai hiếu thảo của cô lại gọi điện hàn huyên, cô ứng phó dăm ba câu rồi cúp điện thoại....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








